Chương 514: Không Dễ Đối Phó

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 514: Không Dễ Đối Phó

Tô An Lâm khiêng đao, ở phía xa, Cố Trọng và Cố Thụy Phi đứng cạnh nhau.

Hai người họ không hổ là huynh đệ, diện mạo cực kỳ giống nhau.

Điểm khác nhau là Cố Trọng cao hơn một chút mà thôi.

“Tô An Lâm, để xem lần này ngươi giải quyết kiểu gì.”

Cố Trọng quát.

“Đây là tiểu đội ám sát của Quỷ lão ở Tây Vực, Thất Nhân Chúng! Tô An Lâm, ngươi chết chắc rồi.”

Cố Thụy Phi cười khà khà, nói.

Tô An Lâm đứng yên không động đậy như đã ngây người.

“Hành động!”

Thất Nhân Chúng đồng loạt ra tay.

Liêm đao trong tay bọn họ vung ra ngay tức thì.

Trên tay cầm của liêm đao đều treo một sợi dây xích mảnh và dài, nối với cánh tay của những người này.

Trong nháy mắt, sợi xích của liêm đa đã trói Tô An Lâm lại.

Vai, hông, hai chân, thậm chí là cổ của Tô An Lâm bị liêm đao trói buộc!

Tô An Lâm chỉ bình tĩnh nhìn cảnh này, không hề có ý định động đậy.

Thấy thế, Cố Thụy Phi cười:

“Đại ca, tiểu tử này chỉ có đến thế thôi, ngươi xem hắn kìa, bị đánh đến quên cả trả đòn.”

Cố Trọng cũng hơi thất vọng:

“Hắn quá yếu, thế mà trước đó ta còn đánh giá cao hắn.”

Thế nhưng khi hắn vừa mới nói xong thì Tô An Lâm cũng mở miệng:

“Có thế thôi à? Vậy thì ta bắt đầu ra tay đây.”

Tô An Lâm xoay cổ, cơ thể bỗng chốc căng cứng!

Cơ thể của hắn nhanh chóng phồng lên như bị bơm phồng!

Ngay sau đó, hắn giãy mạnh.

Một tiếng “phịch” rất to vang lên.

Rắc, rắc!

Những sợi dây xích nổ tung.

Một luồng sức mạnh cương khí vô cùng khủng khiếp từ cơ thể Tô An Lâm lan rộng ra xung quanh.

Sắc mặt của Thất Nhân Chúng thay đổi, bởi vì bọn họ phát hiện, Tô An Lâm không hề bị thương.

“Mạnh quá!”

“Bụp!”

Tô An Lâm giơ hai tay đập lên đầu của một người trong Thất Nhân Chúng.

Máu phun ra từ tai người nọ, đầu người vỡ tan.

Những người còn lại muốn rút lui ngay lập tức, Tô Am Lâm bắt lấy người ở trước mặt mình, xoay tròn nện một vòng.

Bụp, bụp, bụp!

Hễ người nào bị đập trúng là máu văng tung tóe, tiếng kêu la thảm thiết vang lên không ngừng.

“Thực lực của người này, đã đến Nội Khí!”

Cố Trọng cảm nhận được sức mạnh của Tô An Lâm, vẻ mặt hắn trở nên nghiêm túc.

Hắn cũng là cao thủ Nội Khí, hơn nữa đã đến tầng năm.

Thế nhưng hắn vẫn chưa quên, Tô An Lâm có thể giết chết cao thủ Nội Khí tầng ba khi mới ở cảnh giới Rèn Thể.

Nói cách khác, có khả năng cao hắn có thể đối phó võ giả Nội Khí tầng năm.

Thế thì quá khủng bố.

“Tiểu Phi, chuẩn bị bí dược, tên này không dễ đối phó.”

Cố Thụy Phi sửng sốt, sắc mặt của hắn rất khó coi:

“Đại ca, một khi dùng bí dược, thực lực của chúng ta sẽ lùi bước, không thể tiến thêm được nữa.”

“Lùi thì lùi, dù sao cũng tốt hơn là bị giết chết.”

“Đến mức đấy sao?”

Cố Thụy Phi không tình nguyện ra mặt.

Hắn còn trẻ, chưa phát huy hết tiềm lực.

Hắn cảm thấy, thực lực của mình ít nhất có thể đạt đến trình độ như đại ca.

Bây giờ dùng bí dược, chẳng phải có nghĩa là ngày sau khó có thể tiến thêm?

“Giết!”

Hai người bọn họ chưa kịp thương lượng xong thì Tô An Lâm đã nở nụ cười dữ tợn và xong lên đuổi giết bọn họ.

Bởi vì tốc độ quá nhanh, bàn chân của hắn giẫm lên mặt đất tạo thành một hõm sâu mấy chục cm.

Cây cối xung quanh đều bị hắn tiện tay đánh gãy.

Cố Thụy Phi vừa sợ vừa giận, cuối cùng hắn cũng nhận ra vì sao đại ca lại lo lắng đến vậy.

Quả thực khí thế của Tô An Lâm quá khác thường.

Hắn cảm nhận được nguy hiểm.

Tô An Lâm còn chưa tới nơi, nhưng trường khí vô hình đã bao phủ toàn bộ khu vực này.

Cố Thụy Phi và Cố Trọng đồng thời ra thay, nội khí bùng nổ, chống lại trường khí của Tô An Lâm.

Đúng lúc này, cao thủ mà Cố Trọng dẫn theo cũng xông lên tấn công Tô An Lâm.

Tổng cộng ba người, đại đao chặt chém liên tục.

Thực lực của người dẫn đầu cũng rất cao, là thuộc hạ thân tín của Cố Trọng, cảnh giới Nội Khí tầng ba.

“Ta không tin đao của ta không chém được ngươi.”

Người này gào lên, đại đao vung vẩy không ngừng.

“Chém chém chém!”

Tô An Lâm cười khẩy, một tay bắt được đại đao, tay còn lại bóp mặt người này, nhe răng cười:

“Đao được đấy, đáng tiếc ngươi không đủ lực, không biết dùng.”

Bụp!

Hắn bóp mạnh một cái, ngay tức khắc, mặt của đối phương vỡ tung.

Hai người còn lại bị nội khí của Tô An Lâm bắn ngược ra xa, đâm vào thân cây, không rõ sống chết.

Tô An Lâm vẩy tay, cầm đại đao bên hông:

“Đến lượt hai anh em các ngươi rồi.”

Cố Trọng nheo mắt:

“Tô An Lâm, ngươi thật sự cho rằng ngươi giết được bọn ta à?”

Hắn cũng quyết đoán, dứt khoát dùng bí dược.

Tô An Lâm bỗng lao về phía trước.

Bí dược có thể nâng cao thực lực trên diện rộng, lần này hắn không định cho đối phương cơ hội ra tay.

Đúng lúc này, Ngũ Cầm Thân Pháp Công bột phát.

Tô An Lâm nhẹ như làn khói, chân điểm nhẹ trên mặt đất.

Sau khi đạt được thực lực Nội Khí, Tô An Lâm phát hiện ra, ngay cả thân pháp công cũng tăng lên nhiều.

“Nhanh quá.”

Vẻ mặt của Cố Trọng trở nên nghiêm trọng, hắn gào lên với Cố Thụy Phi:

“Ngăn hắn lại! Cho ta thời gian phát huy bí dược.”

Bí dược có thể tăng thực lực lên nhanh chóng, nhưng cũng cần thời gian.

Trong quá trình phát huy, một khi bị gián đoạn sẽ dẫn đến hậu quả khó lường.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right