Chương 518: Phải Cẩn Thận Hơn

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 518: Phải Cẩn Thận Hơn

Đối mặt với nghi ngờ, Tô An Lâm cười khẽ:

“Mặc kệ là thánh nữ lục phẩm hay thất phẩm, thực lực đều không yếu, sao ta có thể đối phó được, nhờ sự giúp đỡ của phu phụ đường chủ Tô Mai nên năng lực của ta mới tăng lên, lúc vừa đến ta chỉ mới ở rèn thể tầng bảy mà thôi.”

Mọi người nghe vậy đều vô thức gật đầu. Đúng vậy, sao Tô An Lâm có thể là đối thủ của thánh nữ đó được. Có điều nếu là hắn của lúc này có lẽ sẽ đối phó được với thánh nữ đó. Lý Khánh Sơn gật đầu nói:

“Tóm lại người của âm tông đã liên lạc với ta, hi vọng chúng ta giúp đỡ!”

“Bang chủ, biển người mênh mông, làm sao tìm được người đó chứ?”

Một đường chủ khó hiểu hỏi.

“Đúng vậy, nghe nói người của âm tông đều có âm trùng có thể tìm người, sao ngay cả bọn hắn cũng không tìm ra vậy?”

Lý Khánh Sơn đáp:

“Cụ thể thế nào ta cũng không rõ, người của âm tông chỉ mong chúng ta âm thầm tìm người đến từ huyện Hợp Thủy, người này là nam tử!”

“Còn tin tức khác không?”

Đoàn Dĩnh hỏi, Lý Khánh Sơn lắc đầu:

“Chỉ biết là nam tử thôi!”

Nghe vậy sắc mặt của phần lớn mọi người đều quái lạ. Chỉ biết là nam tử? Vậy thì phạm vi lớn quá rồi, làm sao tìm đây?

“Ta cũng biết rất khó tìm, nhưng người của âm tông quá quỷ dị, chúng ta không thể trêu chọc được, cho nên ta đã hứa sẽ giúp họ, sắp tới mọi người âm thầm điều tra một chút. Trừ chuyện đó ra, nghiêm cấm người bên dưới xung đột với đệ tử của âm tông.”

Lý Khánh Sơn nói, Tô An Lâm dứt khoát lên tiếng:

“Bang chủ, bang Sơn Hải chúng ta cũng coi như bang phái lớn, không cần phải đối xử khép nép với họ như vậy đâu nhỉ?”

Mã Minh Sơn lạnh lùng nói:

“Ngươi thì biết cái gì, âm tông làm việc quỷ dị, tuy đệ tử môn hạ không nhiều nhưng thực lực lớn mạnh, âm tông cũng coi như môn phái lớn số một số hai ở Đại Hạ. Chẳng qua môn phái của bọn hắn quá âm hiểm, nấp trong góc tối, cho nên chúng ta phải cẩn thận hơn một chút, nếu không dù chúng ta muốn báo thù cũng không biết đi đâu tìm người.”

Lý Khánh Sơn gật đầu, đồng ý với lời nói của Mã Minh Sơn:

“Đúng vậy, thế lực bang Sơn Hải chúng ta chẳng qua chỉ lớn hơn một chút so với thành Mai Lan thôi, nếu so với khắp Đại Hạ thì thật sự không đủ nhìn. Huống hồ chúng ta chỉ cầu tiền tài, còn người ta lại liều cả tính mạng!”

Tô An Lâm gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, trong lòng lại âm thầm nghĩ cách. Cứ tiếp tục điều tra như vậy rất dễ tra ra hắn. Dù sao quá nhiều người biết hắn đến từ huyện Hợp Thủy…Làm không tốt người của âm tông sẽ nhắm đến hắn. Dù sao gần đây hắn khá nổi tiếng, chiến lực đã đến mức thực lực nội khí. Tô An Lâm hít sâu một hơi, vẫn là thực lực. Nếu bản thân có thực lực, cho dù thật sự phải đối đầu với người của âm tông, hắn cũng không cần lo lắng.

Họp xong Tô An Lâm không rời khỏi đây ngay mà đi về phía tàng thư các ở tổng bộ bang Sơn Hải. Sau khi thăng cấp trở thành phó đường chủ, hắn có tư cách để lấy công pháp tốt hơn. Bây giờ hắn đã luyện công pháp hô hấp nội khí đến cấp đại tông sư, lấy thêm một bộ công pháp nữa chắc chắn sẽ như hổ mọc thêm cánh, thực lực nội khí tăng thêm một bậc. Đến trước cửa tàng thư các, vài thủ vệ cường tráng trong viện, nhìn thấy Tô An Lâm, vậy mà lại nhận ra hắn.

“Bái kiến đường chủ Tô An Lâm.”

Vài thủ vệ đồng loạt lên tiếng. Tô An Lâm lấy lệnh bài thân phận của mình ra nói:

“Ừm, ta đến đây để chọn vài bộ công pháp.”

Mấy thủ vệ nhìn nhau, dường như có điều gì khó nói. Tô An Lâm cau mày:

“Sao vậy, có vấn đề gì à?”

Thủ vệ dẫn đầu đứng ra, ôm quyền:

“Tô công tử muốn chọn công pháp gì?”

Tô An Lâm đáp:

“Công pháp nội khí, ta nghe nói chỗ này có công pháp nội khí cao phẩm, đúng không?”

Thủ vệ dẫn đầu gật đầu:

“Có thì có, nhưng…gần đây chúng ta đã cho bên ngoài mượn công pháp nội khí, thế nên hiện nay không có.”

Tô An Lâm cau mày:

“Có phải ngươi cố ý không cho ta mượn không?’

Thủ vệ hoảng loạn, vội cúi đầu:

“Tiểu nhân không dám, đó là sự thật, gần đây bang chủ cho người ta mượn công pháp rồi.”

“Công pháp nội khí quan trọng như vậy, sao lại vô duyên vô cớ cho bên ngoài mượn được?”

“Là thật đấy, bây giờ lầu ba của tàng thư các nghiêm cấm không cho ai lên, Tô đường chủ, nếu ngươi muốn mượn thư tịch chỉ có thể lấy ở tầng một và tầng hai thôi.”

“Tầng một là công pháp cao giai, còn tầng hai đều là công pháp cực phẩm, có điều…”

Tô An Lâm nhìn chằm chằm đối phương:

“Lại có chuyện gì nữa?”

“Tô đường chủ bớt giận, tuy lầu hai có không ít công pháp cực phẩm, nhưng đại đa số đều thiếu sót.”

“Thiếu sót? Sao trước đây ta chưa từng nghe nói.”

Lúc trước khi Tô Mai nói với hắn những chuyện này, không hề nhắc đến vấn đề thiếu sót như vậy. Thủ vệ đáp:

“Cái này tiểu nhân cũng không rõ, ta đến đây cũng chưa lâu lắm.”

“Được, nếu không thể lên lầu ba, ta sẽ đến lầu một và lầu hai, thế nào?”

“Được được, tiểu nhân dẫn đường cho ngươi.”

“Không cần, một mình ta vào là được.”

Tô An Lâm không muốn bị người ta nhìn chằm chằm khi mình đọc thư tịch công pháp. Ai ngờ, người kia vẫn theo sát nói:

“Bang chủ ra lệnh, tiểu nhân bắt buộc phải ở bên cạnh hầu hạ tất cả những người vào mượn đọc công pháp.”

“Hầu hạ?”

Tô An Lâm lập tức hiểu ra gì đó:

“Nói như vậy những quy tắc này đều mới lập ra gần đây nhỉ.”

“Ơ...đúng vậy.”

“Hiểu rồi, hiểu rồi.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right