Chương 519: Công Pháp

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 519: Công Pháp

Coi như Tô An Lâm đã hiểu, Lý Khánh Sơn có lòng phòng bị. Nói không chừng là do hắn cố ý không giao tâm pháp nội khí cao giai ra. Tô An Lâm suy nghĩ, trên thực tế hắn đã cố hết sức khiêm tốn. Giống như ban nãy khi Lý Khánh Sơn hỏi hắn muốn phần thưởng gì, hắn chỉ nói việc làm ăn của thanh lâu và sòng bạc, không nhúng chàm những thứ khác. Dùng việc này để bày tỏ hắn không có dã tâm gì. Đáng tiếc dù hắn đã nói như thế nhưng Lý Khánh Sơn vẫn đề phòng hắn như cũ. Hắn cũng không nghĩ nhiều, đề phòng thì đề phòng thôi, đành nghĩ cách khác để lấy được công pháp tu luyện nội khí cao giai vậy.

Tô An Lâm theo thủ vệ vào tàng thư các, bắt đầu quan sát. Công pháp tầng một đều là cao giai, hắn nhìn một vòng đại khái đã nắm được cách phân chia công pháp.Ví dụ như công pháp thiết cốt của hắn cũng coi như công pháp cao giai. Có điều công pháp này cực kỳ khó tu luyện, nên không có danh tiếng vang dội bên ngoài. Còn những loại như thiên thủ quyền, cuồng đao trảm chỉ được tính là công pháp trung giai. Chẳng qua sau khi cuồng đao trảm được tiến hóa dung hòa, giờ đây đã trở thành công pháp cực phẩm. Do công pháp của hắn đã tiến hóa dung hòa, cho nên công pháp cao giai ở đây không hề thu hút Tô An Lâm. Nếu hắn luyện những công pháp này sẽ có cảm giác lặp đi lặp lại. Tất nhiên nếu có thể dung hòa lại với nhau sẽ khiến công pháp cao hơn một bậc. Nhưng muốn dung hòa cũng cần cơ duyên, không phải tất cả công pháp đều có thể kết hợp được với nhau. Cho nên sau khi Tô An Lâm dạo một vòng xong bèn đi lên lầu hai.

“Công pháp ở đây ta cũng xem xong rồi, không có gì thú vị cả, đi thôi, chúng ta lên lầu hai!”

Tô An Lâm nói, thủ vệ bên cạnh ngạc nhiên đáp:

“Tô đường chủ, lầu một đều là công pháp cao giai, ngươi xem quyển chưởng pháp này, khi phát huy sẽ có năng lực như lửa lớn, còn quyển thối pháp này, thối công tuyệt lắm, có thể tùy ý đá gãy cây lớn, còn có...”

Tô An Lâm xua tay:

“Có tốt đến mấy cũng chỉ như vậy thôi, lên lầu hai đi.”

“Nhưng lầu hai đều là công pháp không trọn vẹn, ta sợ Tô đường chủ không thích.”

Thoạt nhìn thủ vệ như đang suy nghĩ thay Tô An Lâm nhưng làm thế nào cũng thấy hắn cố ý ngăn Tô An Lâm lên lầu hai. Càng ngăn cản Tô An Lâm lại càng muốn đi.

“Được rồi, ta lên đó xem thử, có lúc công pháp không trọn vẹn cũng giúp người ta lĩnh ngộ được gì đó, đúng không?”

Không đợi thủ vệ trả lời, Tô An Lâm nhanh chóng tiến về trước. Hắn đi đến cầu thang rồi leo lên trên, sắc mặt thủ vệ rất khó coi, chỉ đành đi theo hắn.

Trong một căn phòng sáng tỏ ở một sân viện rộng rãi. Ngọn nến hai bên lóe sáng, gian phòng tràn ngập mùi đàn hương. Bang chủ Lý Khánh Sơn của bang Sơn Hải đang đọc một quyển thư tịch bên cửa sổ. Đột nhiên, bên ngoài có một người vội bước vào, quỳ xuống đất:

“Bang chủ, ngươi đoán không sai, Tô An Lâm thật sự đã đến tàng thư các.”

“Ừm!”

Nghe bẩm báo, giọng nói Lý Khánh Sơn bình tĩnh:

“Có phải hắn vẫn vào trong không?”

“Bang chủ tính toán như thần, tuy Tô An Lâm biết lầu ba không còn tâm pháp nội khí, công pháp ở lầu hai cũng bị thiếu sót nhưng hắn vẫn vào trong, có điều hắn không để ý đến công pháp lầu một, chỉ xem một lúc rồi lên lầu hai.”

“Quả nhiên dã tâm của tiểu tử này rất lớn, e rằng công pháp lầu một không dọa được hắn.”

Lý Khánh Sơn bình tĩnh nói.

“Bang chủ, nếu như vậy tiểu tử này thật sự lĩnh ngộ công pháp rất tốt, nhanh như vậy mà hắn đã luyện được công pháp hô hấp nội khí của Hồng Hoa Đường rồi.”

Triệu Kỳ bên cạnh tò mò nói.

“Quả thật năng khiếu rất tốt, hơn nữa cũng biết che giấu dã tâm của mình, may mà ta đã giấu công pháp từ trước, không có công pháp kia nếu hắn muốn tăng thực lực lên một bước gần như là chuyện không thể nào.”

Lý Khánh Sơn chậm rãi lên tiếng, lúc đầu hắn có suy nghĩ muốn để Tô An Lâm kìm chế Mã Minh Sơn. Nhưng sau khi cảm nhận thực lực của Tô An Lâm, hắn thấy không thể làm như vậy được. Tô An Lâm thực sự trưởng thành quá nhanh, cho nên hắn đã giấu công pháp trước. Triệu Kỳ lên tiếng:

“Không có công pháp, nếu Tô An Lâm muốn tiến thêm một bước, e là sẽ rất khó.”

“Ừm, phía Mã Minh Sơn cũng phải an ủi trước, tóm lại không thể để bất kỳ ai đơn độc mạnh mẽ!”

Lý Khánh Sơn thản nhiên nói.

“Vâng! Nhưng mà Tô An Lâm đến lầu hai, công pháp ở đó cũng không tệ.”

Triệu Kỳ lo lắng nói.

“Haha, những quyển công pháp hoàn chỉnh đã bị ta lấy đi rồi, mấy quyển còn lại đều thiếu sót, có vài thứ khiến người ta luyện đến mức tẩu hỏa nhập ma, cho nên để hắn học thì đã sao?”

Lý Khánh Sơn không để tâm đáp. Trái tim Triệu Kỳ buông lỏng:

“Bang chủ anh minh, như vậy Tô An Lâm không còn khả năng trưởng thành nữa.”

“Ừm, mấy ngày này nhiệm vụ của ngươi là bàn bạc với người của âm tông, lần này chúng ta nhất định phải giúp họ thật tốt, đến khi đó ta sẽ cho ngươi một âm vật theo bên cạnh, ngươi thấy sao?”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right