Chương 525: Phía Sau Có Người
Sau đó, từng nữ tử bưng món ngon đi lên.
Nói thật, lần đầu tiên mời thuộc hạ ăn cơm, Tô An Lâm cũng phải tốn không ít công sức.
Không nói đến những thứ khác, chỉ là nguyên liệu nấu ăn thôi, hắn cũng phải chuẩn bị thêm một nửa.
Vì nghĩ mọi người ở đây đều là võ giả, sức ăn lớn, cho nên mới chuẩn bị thêm một chút.
Thậm chí còn không thèm dùng tiểu nhị của những quán ăn bình thường, mà đặc biệt điều một đám nữ tử thanh lâu tới hầu hạ.
Đương nhiên chỉ là bê thức ăn đưa trà, đừng nghĩ tới việc chơi bời gì đó ở chỗ này, lại nói bây giờ Tô An Lâm cũng có chút đói bụng.
Hắn cầm một miếng thịt lên ăn.
Bên dưới, ánh mắt Diêu Thái Minh và Mã Lai Hỉ lóe lên.
Vốn dĩ hai người định làm một vài hành động để tranh thủ lợi ích cho mình.
Ví dụ như động tay chân vào đống sổ sách và danh sách thuộc hạ để kéo dài thời gian gì đó.
Thế nhưng sau khi thấy thủ đoạn của Tô An Lâm, hai người ý thức được điều này rất khó.
Bởi vậy, hai người mới vô cùng ăn ý dứt khoát không đề cập tới cái gì.
"Tô đường chủ, ta kính ngươi một chén."
"Tô đường chủ, bữa tiệc đêm nay quá phong phú, khiến chúng ta rất cảm động, ta cũng kính ngươi một chén."
"Ta cũng mời ngươi một chén, chúc Tô đường chủ phúc như Đông Hải, mỗi ngày vui vẻ, tài nguyên dồi dào, sớm sinh quý tử!"
Toàn nói lung tung cái gì đâu không.
Tô An Lâm vô cùng cạn lời, nhưng vẫn uống rượu.
Sau vài chén rượu, một đám người cũng ùa tới nịnh nọt.
Chẳng mấy chốc bầu không khí đã đạt tới cao trào.
"Ôi, uống hơi nhiều, ta đi vệ sinh một lát."
Một tráng hán đầu trọc sờ lên đầu, đi ra khỏi cửa sau.
Bên ngoài, gió mát thổi tới.
Tráng hán đầu trọc không kìm lòng được rùng mình một cái, nhíu mày.
"Mợ nó, tối hôm nay có chuyện gì vậy, rét căm căm, không bị cảm lạnh đấy chứ."
"Hắt xì!"
Tráng hán không tự chủ hắt xì một cái.
Nhưng hắn hắt xì không phải vì lạnh.
Mà bỗng nhiên ngửi được một mùi rất thơm, mùi kia cực kỳ gay mũi.
Phía sau có người?
Hắn không kìm lòng được mà quay đầu, liền thấy một nữ tử đang tươi cười nhìn hắn.
"Muội tử, ngươi cũng đi vệ sinh? Ta chưa thấy ngươi bao giờ, ngươi làm ở thanh lâu nào, sau này ta sẽ đến ủng hộ ngươi."
Tráng hán cười, đưa tay ra sờ soạng.
"Răng rắc."
Một tiếng vang giòn.
Tráng hán sửng sốt một chút, nhìn hai tay của mình.
Không biết đã có chuyện gì xảy ra mà hai tay của hắn lại bị...bẻ gãy!
Không sai, là đột nhiên bị bẻ gãy.
Tráng hán vô cùng ngạc nhiên, lúc này, một cơn đau đớn bỗng nhiên ập tới chậm nửa nhịp.
"A..."
Hắn còn chưa kịp kêu lên đã bị cắt đứt cổ.
Tráng hán ngã xuống đất, đau đớn ôm cổ mình, hô hấp khó khăn.
Nữ tử cúi đầu nhìn hắn, mỉm cười.
Nàng rất hưởng thụ loại cảm giác nhìn người khác dần dần tử vong, giãy dụa cầu sinh này.
"Mã Quyên, ngươi đúng là độc ác, một tên rác rưởi thôi, có gì đáng xem?"
Nghiêm Thạch Khoan ung dung bay ra từ trong bóng tối, lạnh mặt nói.
Hai người này một người mặc đồ trắng, một người mặc đồ đen, có thể phân biệt rất rõ trong bóng tối.
"Nghiêm Thạch Khoan, ngươi không cảm thấy nhìn một người không có cách nào hô hấp rất thú vị sao?"
Mã Quyên mỉm cười nói.
"Không cảm thấy thú vị."
Nghiêm Thạch Khoan khẽ lắc đầu:
"Ta sẽ mang thi thể đi, ngươi tiếp tục giết đi, cho đến khi giải quyết được ba người huyện Hợp Thủy kia sẽ là lúc giải quyết Tô An Lâm."
"Ha ha ha, ta có chút mong đợi, nghe nói Tô An Lâm còn chưa tới hai mươi tuổi mà đã trở thành lão đại của những người này rồi, ngươi nói xem có phải hắn có tài năng gì không?"
Mã Quyên liếm đôi môi đỏ thắm, nước bọt lan tràn quanh khóe miệng.
Nghiêm Thạch Khoan nhíu mày:
"Ta chưa gặp hắn bao giờ, sao biết được hắn có tài năng gì không? Nếu ngươi muốn biết thì lát nữa đi đối phó với hắn đi."
"Ha ha ha, vậy thì cảm ơn nhé, tên Tô An Lâm này, cứ để ta đối phó đi."
"Được."
Nghiêm Thạch Khoan gật đầu, nhưng trong lòng thì cười lạnh.
Hắn dám đoán chắc Tô An Lâm tuyệt đối không đơn giản.
Rất có khả năng Mã Quyên sẽ chịu thiệt trong tay hắn.
Nhưng như thế cũng tốt, hai người đánh đến mức cả hai đều thiệt, hắn có thể thu thập tàn cuộc.
"A, lại có người đến nữa, ta đi giải quyết!"
"Hahaha...Nô gia đi đây."
...
Tô An Lâm uống liền mười mấy chén.
Dù uống đến mức đỏ mặt, nhưng cũng không có chuyện lớn gì, hắn không hề có một chút men say.
Điều này là do thể chất của hắn bây giờ đã hoàn toàn khác lúc trước.
Thể phách mạnh mẽ khiến hắn không dễ dàng say.
Hắn giương mắt lên nhìn, chợt phát hiện ra mấy chỗ ngồi thiếu mất mấy người.
Điều này khiến hắn khẽ nhíu mày, vì hắn nhớ nửa canh giờ trước mấy vị trí đó đã trống không.
"Tô đường chủ, hai chúng ta kính ngươi một chén."
Diêu Thái Minh và Mã Lai Hỉ đi tới, gián đoạn suy nghĩ của Tô An Lâm.
Tô An Lâm thuận miệng uống một ngụm, cau mày nói:
"Có chút kỳ quái."
"Tô đường chủ có chuyện gì phiền lòng sao, hai chúng ta nguyện ý cống hiến sức lực."
Mã Lai Hỉ khá biết ăn nói, thấy có việc liền vội tỏ vẻ trung thành.