Chương 526: Nữ Tử Nũng Nịu

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 526: Nữ Tử Nũng Nịu

Tô An Lâm nhìn hai người một chút, cảm thấy vừa vặn có thể dùng người, vì vậy nói:

"Ta phát hiện có mấy cái bàn thiếu rất nhiều người, đã nửa canh giờ không trở về rồi."

"Hả? Có phải là uống nhiều quá hay không?"

Diêu Thái Minh vô ý thức nói.

"Dù uống nhiều muốn rời đi thì thuộc hạ của họ cũng phải nói với ta một tiếng, mà bây giờ lại không có, điều này có chút kỳ quái."

Tô An Lâm nói.

"Tô đường chủ, vậy huynh đệ chúng ta sẽ ra ngoài xem một chút."

Mã Lai Hỉ nói.

"Ừm, đi xem một chút cho yên tâm đi."

Tô An Lâm nhìn ra ngoài cửa sổ, hắn bỗng nhiên cảm thấy hơi lạnh, một cảm giác quen thuộc xông lên đầu.

Lạnh, đây cũng không phải cảm giác tốt lành gì.

Vì loại lạnh này chỉ có khi âm vật đến gần!

Mã Lai Hỉ và Diêu Thái Minh ôm quyền, vội ra ngoài xem xét.

Vừa đi, Diêu Thái Minh vừa nói thầm:

"Tô đường chủ cũng quá cẩn thận đi, chúng ta có nhiều người ở chỗ này như vậy, còn sợ xảy ra chuyện gì?"

"Đừng nói thế, Tô đường chủ chỉ cẩn thận thôi! Hắn có thể phát triển nhanh hơn chúng ta, nhất định có hắn chỗ hơn người."

Mã Lai Hỉ nói.

"Nói như thế không sai, nhưng cũng không quan trọng, coi như đi tản bộ hóng gió."

Diêu Thái Minh vẫn không quan tâm lắm.

Sau khi đi ra ngoài liền thấy gió lạnh thổi đến, bên ngoài rét căm căm, không có một ai, vô cùng yên tĩnh.

"Không thích hợp, đúng là không thích hợp."

Lúc này Mã Lai Hỉ lui về sau một bước.

Lòng cảnh giác của hắn cực kỳ cao, theo bản năng cảm thấy có nguy hiểm đang tới gần.

Diêu Thái Minh bình thường biết Mã Lai Hỉ thông minh nên khá nghe lời hắn.

Nhưng lần này có lẽ là uống nhiều, hắn đi một bước về phía trước, bỗng nhiên thấy hoa mắt, một nữ tử nhào ra.

"Ai nha."

Nữ tử bổ nhào vào người Diêu Thái Minh, nũng nịu nói:

"Ta trật chân."

"Trật chân? Muội tử, ngươi không cẩn thận quá đi."

Diêu Thái Minh cười một tiếng.

Hắn chú ý tới dung mạo, dáng dấp của nữ tử này không tồi.

Trên người còn có một vẻ quyến rũ khiến người ta thèm nhỏ dãi.

Có vẻ là bị nhìn chằm chằm đến mức xấu hổ, nữ tử nhăn nhó cúi đầu:

"Nhà ta ở ngay phía trước."

Diêu Thái Minh cười nói:

"Vậy ta đưa ngươi trở về."

Nói rồi hắn quay đầu nói với Mã Lai Hỉ:

"Mã Lai Hỉ, ta đưa muội tử về nhà nhé, ngươi xem nàng đáng thương như thế."

Mã Lai Hỉ nhìn nữ tử áo trắng, đột nhiên cảm thấy kì quái.

Chẳng lẽ là đi ngang qua? Hay là thị nữ ở chỗ này?

Nếu là thị nữ thì hình như chưa gặp bao giờ.

Hơn nữa nữ tử không đi giày.

Cũng quá đáng thương đi.

Hắn biết Diêu Thái Minh nổi lòng háo sắc, bèn nói:

"Không phải vừa rồi đường chủ bảo chúng ta đi kiểm tra sao, nếu ngươi rời đi thì biết ăn nói với đường chủ như thế nào?"

"Không phải đã có ngươi rồi sao, ngươi cứ nói ta uống quá nhiều không được sao, dù sao cũng không có chuyện gì, ngươi nhìn bên ngoài đi, yên an tĩnh như vậy, đúng không?"

Mã Lai Hỉ bất đắc dĩ:

"Đường chủ vừa mới nhậm chức, ngươi làm như vậy, nếu hắn biết sẽ nghĩ như thế nào?"

"Nữ tử này quá đáng thương, hơn nữa ta chỉ đưa nàng đi một chút, sẽ lập tức quay lại, không được sao?"

Nói xong hắn liền muốn kéo nữ tử đi:

"Muội tử, ta đưa ngươi về nhà, ta là Sơn Hải bang, ngươi đi theo ta yên tâm trăm phần trăm. Đúng rồi, sao ngươi không đi giày, sau này ta sẽ mua giày cho ngươi."

Nữ tử nũng nịu nói:

"Vậy cảm ơn gia, gia, chờ về đến nhà, nô gia...nhất định sẽ hầu hạ ngài thật tốt."

Câu hầu hạ này khiến Diêu Thái Minh nhũn cả chân.

Báu vật nhân gian, đúng là báu vật nhân gian.

Nhưng lúc hai người sắp rời đi, một bóng người Bất cao to bỗng nhiên đi ra từ trong nhà:

"Hay là để ta đưa ngươi về đi!"

Mã Lai Hỉ và Diêu Thái Minh quay đầu, đều vô cùng kinh hãi.

Lại là Tô An Lâm đường chủ.

Tô An Lâm bước tới, bình tĩnh nhìn nữ tử:

"Ta là đường chủ Hoa Hồng đường của Sơn Hải bang, ta đưa ngươi trở về."

"A chuyện này..."

Nữ tử cười duyên một tiếng, nhìn về phía Diêu Thái Minh.

Sắc mặt Diêu Thái Minh có chút buồn bực.

Nữ tử không tệ, hắn vốn chỉ nghĩ sẽ tiêu một ít bạc để nạp nữ tử làm tiểu thiếp.

Nhưng không ngờ Tô An Lâm lại nhảy ra chặn đường.

Nếu là người khác, lúc này hắn đã sớm đập cho một quyền rồi.

Rốt cuộc nói thế nào hắn cũng là cao thủ Nội Khí tầng ba, không ai có thể làm nhục hắn.

Nhưng Tô An Lâm lại khác.

Cùng lúc đó, Mã Lai Hỉ cũng không ngừng cùng Diêu Thái Minh nháy mắt, ra hiệu hắn đừng làm loạn, nghe Tô An Lâm.

Diêu Thái Minh kít sâu một hơi, nở nụ cười:

"Nếu đường chủ đã muốn đưa, vậy đường chủ đưa đi, muội tử, đây chính là đường chủ của chúng ta, ngươi phải hầu hạ thật tốt."

Muội tử cũng không quan tâm, thậm chí còn rất vui vẻ.

Nàng đi đến trước mặt Tô An Lâm:

"Tô đường chủ, đã sớm nghe nói đến tên tuổi của ngươi, tiểu nữ tử chỉ thích đại nhân vật như ngươi thôi."

"Ồ, vậy sao?"

Tô An Lâm đưa tay ra chạm vào người nữ tử.

Mã Quyên vốn đang chuẩn bị hưởng thụ Tô An Lâm dịu dàng sờ soạng, nào biết được trên tay Tô An Lâm bỗng nhiên truyền đến một lực lượng nóng rực.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right