Chương 531: Vậy Ta Sẽ Thế Nào?
Rầm ào ào.
“Huyết Hải Vô Nhai!”
Nghiêm Thạch Khoan hét to, máu tươi gần như bao phủ cả đỉnh đầu của Tô An Lâm, với ý đồ muốn bao vây hắn lại.
Vẻ mặt Diêu Thái Minh biến sắc, vội vàng quát to:
“Đường chủ cẩn thận, những thứ máu này có vẻ kỳ quái, sau khi bị cắn nuốt, sẽ hấp thu máu huyết của chúng ta, vừa nãy ta là do bị thứ này...khụ khụ khụ…”
Hắn ta nói được một nửa, thì khí huyết tấn công công vào tim, một trận ho khan mãnh liệt vang lên hết sức khó chịu.
Tô An Lâm khẽ gật đầu, đương nhiên sẽ không dễ dàng bị máu huyết vây quanh.
Hắn giơ đại đao lên, gầm nhẹ:
“Chết!”
Một đao chém ngang qua, máu huyết nhanh chóng bị đao cắt thành từng khe nứt.
Nhưng rất nhanh sau đó, máu huyết đã tụ họp lại lần nữa.
“Vô dụng thôi, Huyết Hải Vô Nhai của ta dù có chịu bao nhiêu lần thương tổn thì nó cũng đều có thể phục hồi lại tình trạng ban đầu, Tô An Lâm, ngươi chết chắc rồi.”
Nghiêm Thạch Khoan quát lớn.
“Ồ, vậy sao, vậy ta sẽ như thế nào đây?”
Động tác của Tô An Lâm bỗng nhiên lại nhanh hơn rất nhiều.
Nghiêm túc mà nói thì càng lúc càng nhanh hơn, càng lúc càng đến gần hơn.
Trước mặt hắn là đao mang hoa cả mắt, đao mang phù phù cứ thế cuộn trào mãnh liệt lao ra ngoài.
Tuy rằng Huyết Hải nhanh chóng được khôi phục trở lại, thế nhưng tốc độ lại dần chậm đi.
Nghiêm Thạch Khoan cảm nhận sức mạnh của chiêu Huyết Hải Vô Nhai này của mình đang dần giảm xuống, hắn ta có chút không thể tin nổi.
“Tên Tô An Lâm này, chẳng lẽ khí lực của hắn dùng mãi không hết được sao?”
Nghiêm Thạch Khoan càng đánh càng kinh ngạc, bỗng nhiên, Tô An Lâm vừa xuất đao, vừa bổ về phía hắn ta.
“Không hay rồi!”
Nghiêm Thạch Khoan ý thức được nếu cứ tiếp tục tình hình thế này, hắn ta sẽ xong đời.
Hắn ta muốn quay đầu rời đi, nhưng một cỗ khí tức khổng lồ đã đánh tới nổ tung ở ngay lồng ngực hắn ta.
“Ầm!”
Huyết xà bị đánh tan thân thể, để lộ ra cơ thể ban đầu của Nghiêm Thạch Khoan.
Hắn ta nửa quỳ trên mặt đất, ngay chỗ lồng ngực, máu tươi đang nhỏ giọt tí tách.
Hắn ta ôm ngực, vẻ mặt khiếp sợ, còn chưa kịp phản ứng lại, đại đao của Tô An Lâm đã bổ nhào tới.
Phốc!
Cơ thể Nghiêm Thạch Khoan bị chém thành hai nửa một lần nữa.
Dương khí khủng bố bên trong cơ thể hắn ta đấu đá lung tung, thanh máu điên cuồng giảm xuống.
Trong khi Nghiêm Thạch Khoan đang cuống cuồng, Tô An Lâm lại không nói gì.
Người của âm tông cũng quá ương ngạnh, cứ đánh mãi không chết tựa như một con tiểu cường vậy.
Dù hắn có chém Nghiêm Thạch Khoan thành hai nửa thì hắn ta vẫn không có vấn đề gì.
Đương nhiên là thanh máu của hắn ta đã giảm hơn phân nửa, hiện tại thanh máu chỉ còn lại có 100 điểm mà thôi.
Bàn tay rộng lớn của Tô An Lâm bất chợt tung một cước, phần cơ thể bên phải của Nghiêm Thạch Khoan đã bị hắn tóm trong tay.
Một nửa cơ thể còn lại cũng bị Tô An Lâm đạp một phát thật mạnh, cơ thể bất chợt nổ tung, khiến cho Nghiêm Thạch Khoan phát ra những tiếng kêu gào vô cùng kịch liệt.
Tô An Lâm nhíu mày:
“Thứ quỷ nhà ngươi, âm thanh phát ra từ chỗ nào vậy, cơ thể đã biến thành hai nửa rồi mà còn có thể phát ra âm thanh sao?”
Cùng lúc đó, phần cơ thể bên trái của Nghiêm Thạch Khoan cũng hoàn toàn hóa thành huyết vụ, rơi rụng xuống đất.
Tô An Lâm di chuyển đến lượt nửa phần cơ thể còn lại của hắn ta, hung hăng đập nó xuống mặt đất.
Cả khoảng đất bị đập đến nỗi lõm xuống, mà bàn tay của hắn bỗng nhiên phát ra sức mạnh cương khí, hắn dùng lực đập xuống phần trán của Nghiêm Thạch Khoan.
Phốc!
Phần trán bị đập vỡ. Trên cả vùng đất này, âm khí dần dần biến mất hẳn.
Thanh máu của Nghiêm Thạch Khoan cũng trở về con số không.
“Oẹ!”
Diêu Thái Minh nhìn thấy cảnh tượng trước mắt thì là người đầu tiên muốn nôn ra.
Tô An Lâm nhíu mày nói:
“Tên tiểu tử ngươi làm thế nào vậy, tình huống mới thế này thôi mà đã khiến ngươi buồn nôn thành vậy rồi, uổng công ngươi còn là cao thủ Nội khí tầng ba cơ đấy!”
Nghe thấy Tô An Lâm châm biếm mình vậy nhưng Diêu Thái Minh cũng chẳng dám hó hé gì, mà chỉ ngượng ngùng lên tiếng:
“Đường chủ bớt giận, ta...ta chưa từng đối phó với những âm vật thế này bao giờ.”
“Vừa nãy đa tạ Đường chủ đã cứu mạng, nếu không có Đường chủ, hai người bọn ta e rằng đã chết từ lâu rồi.”
Lúc này, Mã Lai Hỷ vội vàng khuỵu gối xuống đất, còn ra sức nháy mắt với Diêu Thái Minh.
Lần này chính là một cơ hội tốt để bày tỏ lòng trung thành.
Tuy rằng Diêu Thái Minh phản ứng chậm hơn một chút, nhưng cũng lập tức quỳ xuống đất, nói:
“Cảm tạ Đường chủ đã cứu mạng, từ nay về sau mạng của ta chính là mạng của Đường chủ ngài, thuộc hạ nguyện ý vì Đường chủ mà thịt nát xương tan cho đến khi chết mới thôi!”
Tô An Lâm nhếch miệng nói:
“Được rồi, những lời vô nghĩa thế này ta không thích nghe, các ngươi đi thu dọn một chút, xem xem xung quanh còn có thứ gì nguy hiểm hay không, kiểm tra xem lần này đã có bao nhiêu người chết đi.”
“Dạ…dạ!”
Mã Lai Hỷ và Diêu Thái Minh vội vàng gật đầu, bắt đầu đi đến xung quanh thu thập kiểm tra tình hình.