Chương 532: Máu Loãng

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 532: Máu Loãng

Sau đó Tô An Lâm cũng nhìn về phía thi thể của Nghiêm Thạch Khoan.

Bây giờ hắn rất tò mò, vừa nãy trên người nữ nhân kia hắn chiếm được ngọc cốt.

Thứ âm vật này lại có thể thăng cấp căn cốt của hắn trên diện rộng!

Điều này quá mức ghê gớm rồi nhỉ.

Trong khoảng thời gian cho đến hiện tại, hắn nhận ra đồ vật có thể khiến hắn thăng cấp căn cốt đã càng lúc càng ít đi.

Đó là bởi vì, thời gian sau này khi đã dùng nhiều đồ tốt cho nên căn cốt của hắn đã thăng cấp lên rất tốt, những món đồ bình thường đã không còn hiệu quả với hắn nữa.

Căn cứ vào chuyện này cho nên đã lâu rồi hắn không tìm ra được vật gì có thể thăng cấp căn cốt của hắn nữa.

Có được khối ngọc cốt này, Tô An Lâm cảm thấy, âm vật trên người của những âm tông khác có phải cũng có thể thăng cấp căn cốt của hắn được hay không?

Trong lòng mang theo sự tò mò, Tô An Lâm nhìn về hướng thi thể của Nghiêm Thạch Khoan.

Nghiêm Thạch Khoan đã chết, miệng hắn ta nhếch lên, nhìn bộ dáng này giống như hắn ta chết một cách không cam lòng vậy.

Ngũ quan của hắn ta cũng méo mó hẳn…

Không đúng!

Nếu cẩn thận quan sát, ngũ quan của hắn ta không phải đang dần méo mó, mà là đang hòa tan.

Bên trong ngũ quan, máu loãng từng chút thẩm thấu ra ngoài, rõ ràng đã bắt đầu hòa tan đi.

Rất nhanh sau đó, da thịt, xương cốt, thậm chí là lục phủ ngũ tạng đều hóa thành máu loãng.

“Ồ, xem ra âm vật của hắn ta có lẽ là một loại máu loãng.”

Tô An Lâm lẩm bẩm.

Trước đây sau khi hắn giải quyết một người của âm tông, dường như âm vật của người nọ cũng là máu loãng.

Điểm khác nhau được quyết định bởi, cấp bậc máu loãng của người này rõ ràng cao hơn người nọ rất nhiều.

Chẳng bao lâu sau, một bãi máu đặc sệt đập vào trong tầm mắt hắn.

Nếu dùng bát để đựng chúng thì gần như phải cần đến mười mấy cái bát mới chứa hết được.

Nhưng mùi của nó thực sự vô cùng khó ngửi, gần như suýt ngạt chết Tô An Lâm.

Dù là vậy, nhưng Tô An Lâm vẫn chờ đợi một cách hết sức kỳ vọng.

Hắn hy vọng trước mắt mình sẽ bất ngờ xuất hiện gợi ý: Có thể thăng cấp căn cốt.

Nhưng đáng tiếc, hắn trơ mắt nhìn một hồi lâu, vẫn không có gợi ý nào hiện ra cả.

“Được rồi, không có thứ gì cả.”

Tô An Lâm khẽ lắc đầu.

Lúc này, Mã Lai Hỷ cũng chạy tới bẩm báo.

“Đường chủ, chỉ trong một thời gian ngắn ngủi ban nãy, chúng ta đã tổn thất mười huynh đệ!”

Một đám người đi theo hắn ta tới đây, mọi người đang chếnh choáng cũng đều đã tỉnh lại, vẻ mặt đều hết sức khó coi.

Đường chủ hiếm khi đãi khách, bây giờ thì hay rồi, lại có người dám giở thủ đoạn ở đây! Làm cho bọn họ chưa được ăn uống thỏa thích.

“Tổn thất tận mười người!”

Tô An Lâm nhíu mày nói:

“Bỏ đi, thu thập những thi thể đó một chút, thả tin tức ra bên ngoài, nói rằng tối đêm nay chúng ta bị Âm Tông tập kích bất ngờ, tổn thất trầm trọng!”

Hiện tại tuyệt đối không thể nào nói rằng bọn họ không hề tổn thất gì được cả.

Nếu không bị người có mưu tính biết được thì thế lực của hắn sẽ càng bị chú ý thêm nữa.

Người của Âm Tông hiện tại đang ở trong tối, bản thân hắn vẫn nên cẩn thận một chút thì vẫn hơn.

Lúc trở về đến nhà thì đã là đêm khuya.

Tô An Lâm rửa mặt xong xuôi thì ở trong phòng quan sát khối ngọc cốt mà ngày hôm nay hắn có được.

“Món đồ này dùng thế nào đây?”

Ngọc cốt trong tay giống hệt như một khúc xương cẳng chân vậy.

Chắc hẳn đây là xương cốt của một vị nam tử nào đó, nó rất dài tầm khoảng nửa thước.

Bởi vì nó rất cứng rắn, Tô An Lâm có một dạo lại cảm thấy rằng, có thể cân nhắc đến việc sử dụng nó như một món vũ khí.

Thế nhưng khi suy nghĩ kỹ càng lại, nếu nó có thể thăng cấp căn cốt, cũng không cần phải giữ nó lại làm vũ khí.

Vấn đề chính là, hiện tại hắn không biết phải sử dụng nó như thế nào.

Hắn lấy ra Trường Bì Tiên Kinh, Tô An Lâm hỏi:

“Món đồ này, ngươi có biết nó là cái gì hay không?”

“Ta tên là Tô An Lâm, tối hôm nay ta đã gặp phải tập kích, may mà kĩ năng của ta cao hơn một bậc, vì vậy ta đã chiếm được một khúc xương đùi, xương đùi này thoạt nhìn không đơn giản, trông nó vậy mà còn cứng hơn cả ta!”

“Ta không kìm lòng nổi nên đã giữ lại khúc xương đùi này lại, vì ta đoán rằng khúc xương đùi này có thể hữu dụng đối với ta.”

“Khà khà khà...hữu dụng...ta thật là thông minh.”

Tô An Lâm cười nhếch mép, Trường Bì Tiên Kinh này, mới mấy ngày chưa ngó ngàng đến nó, nó vẫn giống hệt như trước đây, cứ luôn thích mèo khen mèo dài đuôi.

Nhưng Trường Bì Tiên Kinh nhìn thì có vẻ biết hết mọi thứ, cũng không biết chuyện hắn có thể thấy thanh máu.

Nó cho rằng, sở dĩ hắn lấy được khúc xương đùi này đi, đơn thuần là vì hắn cảm thấy nó không đơn giản.

“Ta nhìn khúc xương đùi này, ngẫm nghĩ xem nó có tác dụng gì, ta nghĩ tới nghĩ lui, một người thông minh như ta bỗng nhiên nghĩ đến chỗ hữu dụng rồi.”

“Đó chính là nó có thể đổi xương cốt cho ta!”

Đồng tử của Tô An Lâm thoáng co rụt lại, đổi xương cốt sao!

“Đây là ngọc cốt đỉnh cấp, mức độ cứng rắn của nó còn cứng hơn huyền thiết, hơn nữa mọi tà ma không thể xâm nhập!”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right