Chương 2916: Xông quan Võ Vương, ba người trong Linh Thiền Nguyệt Cung rời đi (1)
Nam Cung Hỏa Nguyệt lấy ra bảo điệp đưa tin, nhìn thoáng qua, nói:
- Biết rồi. Có ai khác đang chờ bên ngoài không?
Nguyệt Vũ cung kính nói:
- Có, Lăng Tiêu tông Tử Hà tiên tử cùng Lệnh Hồ phong chủ, canh bốn cũng đã tới. Bạch viện trưởng vốn mời các nàng cùng đi, các nàng nói chờ bệ hạ.
Nam Cung Hỏa Nguyệt nhất thời cười nhạo một tiếng, liếc mắt nhìn người nào đó một cái, nói:
- Là chờ phu quân của trẫm thì có.
Nguyệt Vũ cúi đầu, không dám nói chuyện.
Nam Cung Hỏa Nguyệt nhìn ra ngoài cửa sổ một cái, nói:
- Chuẩn bị một chút, đã đến lúc xuất phát.
Nguyệt Vũ lĩnh mệnh rời khỏi phòng.
Lạc Thanh Chu lấy ra giám thể thạch, nắm ở lòng bàn tay, lại kiểm tra số liệu một chút.
May mắn thay, số liệu không thay đổi.
Tiến trình cảnh giới Đại Tông sư đỉnh phong vẫn là một trăm.
Hắn thở phào nhẹ nhõm.
Hôm nay, bắt đầu xông quan.
Đi đường mất năm ngày, sau khi đến đích, còn có thời gian hai ngày, thời gian hẳn là kịp.
Nam Cung Hỏa Nguyệt đi tới, nhìn thoáng qua giám thể thạch trong tay hắn, tựa hồ cũng thở phào nhẹ nhõm, nói:
- Đợi lát nữa chúng ta lên phi thuyền, ngươi cứ vào phòng chuẩn bị xông quan. Những người khác, ngươi bỏ qua, để tránh lãng phí thời gian.
Lạc Thanh Chu gật gật đầu, đột nhiên nói:
- Nguyệt Dao cô nương đâu? Vẫn chưa đến à?
Nam Cung Hỏa Nguyệt nhất thời híp mắt lại, trong mắt lộ ra một tia châm chọc:
- Gọi xa lạ như vậy, không biết còn tưởng rằng các ngươi vừa mới quen biết.
Lạc Thanh Chu có chút xấu hổ.
Nam Cung Hỏa Nguyệt lạnh lùng nói:
- Trẫm đã thông báo cho nàng, để cho nàng sáng nay tiến cung chờ. Về phần nàng có tới hay không, trẫm cũng không thể cam đoan.
Lập tức lại nói:
- Như thế nào? Nếu không có nàng ta ở bên cạnh, ngươi sẽ không có tâm trí để xông quan?
Lạc Thanh Chu vội vàng cúi đầu trêu chọc bảo bảo, che giấu xấu hổ, nói:
- Chỉ là thuận miệng hỏi một chút, đi thôi.
Hắn vừa nhắn tin cho Nguyệt tỷ tỷ.
Tuy nhiên, phía bên kia vẫn chưa trả lời.
Nguyệt tỷ tỷ từng nói, nếu hắn đột phá không thành công, nàng sẽ nói cho hắn biết một bí mật.
Mà bí mật đó có thể giúp hắn mạnh lên.
Đến cùng là bí mật gì đây?
Hắn tò mò.
- Y nha, Y nha...
Lúc này, tiểu tử trong ngực kêu lên, giống như đang nói:
- Bảo bảo cũng rất tò mò...
Không lâu sau đó.
Đoàn người vây quanh Nữ đế bệ hạ, ra khỏi tẩm cung.
Trên hành lang bên ngoài.
Tử Hà tiên tử mặc váy đỏ cùng Lệnh Hồ Thanh Trúc mặc một bộ váy áo màu xanh, đình đình ngọc lập* đứng ở nơi đó.
*dáng đứng như ngọc, tả dáng người đẹp.
- Bệ hạ.
Tử Hà tiên tử nhìn thấy Nữ đế bệ hạ, trên mặt lập tức lộ ra tươi cười.
Về phần Bắc Cảnh Vương, nàng vẫn chưa để ý tới.
Ngược lại Bắc Cảnh Vương, vội vàng chắp tay nói:
- Sư phụ, sư thúc, để cho các ngươi chờ lâu.
- Hừ.
Từ trong mũi Tử Hà tiên tử hừ một tiếng, không để ý tới hắn.
Tên này mỗi lần lén lút đi Lăng Tiêu Tông, giật điện người nào đó ngất đi, sau đó lại lén lút rời đi, không đi thông báo nàng, cũng không đi bái lạy nàng, thật sự quá phận.
Một chút cũng không biết tôn sư trọng đạo.
- Nguyệt Dao còn chưa tới sao?
Nam Cung Hỏa Nguyệt nhìn thoáng qua bên ngoài, không biết là hỏi ai.
Nguyệt Vũ cúi đầu nói:
- Còn chưa.
Tử Hà tiên tử tò mò nói:
- Nguyệt Dao cô nương hiện tại là tu vi gì?
Nam Cung Hỏa Nguyệt nhíu mày, nói:
- Ngươi phải hỏi đệ tử nhà ngươi. Quan hệ của trẫm với nàng, cũng không có tốt như quan hệ giữa đệ tử ngươi và nàng.
Thần sắc Tử Hà tiên tử khẽ động, nhìn về phía nghịch đồ của mình.
Lạc Thanh Chu nói.
- Đệ tử cũng không biết.
Mấy người lại đợi một lát.
Nam Cung Hỏa Nguyệt hơi nhíu mày, nói:
- Không có người khác chứ? Thời gian không còn sớm, chúng ta nên xuất phát, Phi Dương còn phải bế quan tu luyện trên phi thuyền.
Tử Hà tiên tử lắc đầu, nói:
- Hẳn là chỉ có mấy người chúng ta. Những người khác, có lẽ đã đã sớm xuất phát.
Nam Cung Hỏa Nguyệt lại nhìn thoáng qua mưa xuân rả rích bên ngoài, do dự một chút, vẫn lấy ra bảo điệp đưa tin, gửi cho người nào đó một tin nhắn.
Tin nhắn nhanh chóng trả lời: [ Không cần chờ ta]
- Hừ! Không nói sớm.
Nam Cung Hỏa Nguyệt nhất thời hừ lạnh một tiếng, đem bảo điệp đưa tin đưa tới trước mặt người nào đó, nói:
- Nhìn cho rõ, không phải trẫm không đợi nàng, là nàng tự mình nói không cho chúng ta chờ.
Lạc Thanh Chu nhìn thoáng qua, trầm mặc một chút, nói:
- Vậy chúng ta xuất phát đi.
Nguyệt tỷ tỷ có phi thuyền của mình, hơn nữa tốc độ rất nhanh, đích xác không cần đi cùng bọn họ.
Chẳng qua, vẫn có chút thất vọng nho nhỏ.
Dù sao dọc theo đường đi phải xông quan tới cảnh giới Võ Vương, rất quan trọng, Nguyệt tỷ tỷ ở bên cạnh mà nói, sẽ càng thêm an tâm.
- Xuất phát.