Chương 2917: Xông quan Võ Vương, ba người trong Linh Thiền Nguyệt Cung rời đi (2)
Một phi thuyền rơi bên ngoài hành lang.
Nam Cung Hỏa Nguyệt ôm bảo bảo, trên người ngưng kết ra một tầng hào quang, ngăn cản mưa gió, dẫn đầu đi lên phi thuyền.
Mấy người Lạc Thanh Chu cũng lập tức đi theo.
Nguyệt Vũ, Nguyệt Ảnh cùng vài nữ hộ vệ, cũng cùng đi theo.
Đoàn người bước vào mui thuyền.
Hào quang phi thuyền chợt lóe, đã chậm rãi bay lên, rất nhanh bay lên bầu trời, đội mưa mà đi.
Bất quá phi thuyền có hào quang bao phủ, mưa gió không ảnh hưởng.
- Oa, bảo bảo thật đáng yêu, mắt to quá, mũi và miệng đều rất đẹp.
Tử Hà tiên tử lần đầu tiên nhìn thấy tiểu tử kia, vừa nhìn đã vô cùng thích, vươn tay muốn sờ, lại lập tức phản ứng lại, chỉ là cười đùa.
Ánh mắt Lệnh Hồ Thanh Trúc, vẫn yên lặng nhìn tiểu tử kia.
Nam Cung Hỏa Nguyệt cười nói:
- Không sao đâu, thân thể bảo bảo rất tốt, Tử Hà tông chủ có thể sờ một cái, hắn thật ra rất thích người khác sờ hắn, hắn cũng thích sờ người khác, vừa sờ hắn liền cười.
Nói đến đây, nàng đột nhiên lại nhớ tới cái gì đó, liếc mắt nhìn người nào đó một cái, miệng nhỏ giọng nói:
- Thật đúng là giống người nào đó.
Khóe miệng Lạc Thanh Chu giật giật, vội vàng nói:
- Bệ hạ, sư phụ, sư thúc, các ngươi ở bên ngoài nói chuyện phiếm, ta muốn đi phòng bế quan tu luyện.
Mấy người đều không để ý tới hắn.
Lạc Thanh Chu đi vào phòng, đóng cửa lại.
Bên ngoài truyền đến tiếng cười của sư phụ khi đùa giỡn cùng bảo bảo.
Chỉ chốc lát sau, lại truyền đến âm thanh của Nữ đế:
- Lệnh Hồ phong chủ, ngươi cũng tới sờ sờ xem, bảo bảo hình như rất thích ngươi, vẫn luôn nhìn ngươi.
Đột nhiên.
- Ah! Có điện! Bệ hạ, Vừa rồi bảo bảo giống như phóng điện về phía Thanh Trúc! Thanh Trúc đáng thương, mới bị đại gia hỏa kia giật điện không lâu, hiện tại lại bị tiểu gia hỏa này giật điện...
- Y y... Y y...
- Di, bệ hạ, bảo bảo hình như đang hướng về phía Thanh Trúc gọi di di?
Nữ đế trầm mặc một chút, nói:
- Đích thật là di di. Hừ, xem ra bảo bảo còn có kỹ năng giúp trẫm nhận ra, tên xấu xa kia nợ phong lưu ai.
- A! Bệ hạ, bảo bảo cũng giật điện ta! Ta thề, ta không có, thật không có...
Lạc Thanh Chu nhanh chóng bày ra trận pháp, ngăn cách âm thanh bên ngoài, bắt đầu tu luyện.
Tĩnh tâm, ngưng thần.
Rất lâu sau, hắn mới bình phục cảm xúc trong lòng.
Hắn đã hái trái cây màu xanh cuối cùng từ nhẫn lưu trữ, và cầu nguyện: Nhất định phải thành công.
- Răng rắc!
Có kinh nghiệm lần trước, lúc này đây, hắn không dám dùng sức cắn, chỉ nhẹ nhàng cắn một ngụm nhỏ.
Trái cây lần này, độ mềm ngược lại rất tốt, nhiều nước, cũng rất thanh thúy, chính là có chút đắng chát.
Bất quá so với hương vị của quả màu vàng lúc trước kia, đã vô cùng không tệ rồi.
Ít nhất cũng dễ nuốt.
Kỳ lạ thay, trái cây này cũng không có hột.
Hắn ăn mấy miếng là xong, liền nhắm hai mắt lại, vận chuyển công pháp trong cơ thể.
Rất nhanh, hắn cảm nhận được một cỗ năng lượng lạnh lẽo dâng lên, cỗ năng lượng kia mới đầu rất nhỏ, dần dần, càng lúc càng lớn, càng ngày càng nhiều.
Hắn lập tức bắt đầu vận chuyển công pháp, bắt đầu luyện hóa.
Năng lượng sau khi luyện hóa, từng luồng từng cỗ lưu trữ ở trong đan hải, là chuẩn bị cho một hồi xông quan.
Trong khi đó.
Chiếc phi thuyền này vừa rời khỏi kinh đô không lâu.
Một chiếc phi thuyền khác, từ Đông Hồ bay lên, rất nhanh liền bay vào tầng mây, biến mất không thấy.
- Tiểu thư, trong nhà chỉ có Long Nhi nhìn, không sao chứ?
- Không phải còn có Châu nhi sao?
- Hì hì, Châu nhi hiện tại còn không được, còn cần tu luyện thêm.
Khoang thuyền im lặng trong chốc lát.
Âm thanh thanh thúy dễ nghe kia lại vang lên:
- Tiểu thư, hai phong thư kia cùng thư bỏ vợ, ta đã giúp ngươi ký tên, còn giúp cô gia sửa lại cho đúng cái tên kia. Hừ, đến lúc đó cô gia cho dù muốn đổi ý, hắn cũng không lấy ra chứng cớ, làm hắn gấp! Làm cho hắn khó xử!
Thân ảnh tuyết trắng trầm mặc một chút, nhìn về phía nàng nói:
- Ai bảo ngươi ký?
- Ta... Tiểu thư, ngươi... Ngươi không phải là muốn trừng phạt cô gia một chút sao? Chờ đến lúc đó hắn biết chân tướng, nhất định sẽ tới cầu tiểu thư, sau đó chúng ta sẽ lấy ra hai phong thư bỏ vợ hắn viết, nói... Ôi, ôi! Không đúng!
Nàng đột nhiên kinh hô một tiếng, sắc mặt biến đổi nói:
- Cứ như vậy, có phải không có chứng cứ chứng minh tiểu thư và cô gia là ly hôn giả hay không? Ta... Ta không nên ký tên, ít nhất không nên điền thêm nét thiếu trong tên của cô gia vào... Ta phải làm gì đây?
Hạ Thiền ở một bên nhịn không được thấp giọng mở miệng:
- Ngốc.
Bách Linh gấp đến sắp khóc.
Khoang thuyền im lặng trong một lúc.
Bách Linh yếu đuối nói:
- Tiểu thư, thật ra cũng không sao, cho dù các ngươi thật sự ly hôn, cô gia cũng sẽ cầu xin hòa hảo với ngươi... Chỉ là, chỉ là danh phận tiểu thư, có thể phải một lần nữa xếp hạng, từ vị trí thứ nhất xếp hạng thứ ba… Từ tỷ tỷ, trở thành... Muội muội…