Chương 2918: Xông quan Võ Vương, ba người trong Linh Thiền Nguyệt Cung rời đi (3)

person Tác giả: Nhất Thiền Tri Hạ schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 1,177 lượt đọc

Chương 2918: Xông quan Võ Vương, ba người trong Linh Thiền Nguyệt Cung rời đi (3)

Hạ Thiền nhất thời gấp:

- Ngươi... Ngươi......

Thân ảnh tuyết trắng cũng hơi nhíu mày.

- Ha ha ha ha ha...

Ai ngờ lúc này, Bách Linh lại đột nhiên cười ha ha:

- Đùa các ngươi chơi thôi! Tên là ta đích xác ký, bất quá ký chính là Nguyệt Dao, hơn nữa căn bản cũng không phải nét chữ của tiểu thư.

Hạ Thiền nhất thời bĩu môi nhỏ nhắn, liếc nàng một cái.

Thân ảnh tuyết trắng cúi đầu, tiếp tục đọc sách.

Phi thuyền tiếp tục bay nhanh.

Qua khỏi Đại Viêm, bầu trời đã rõ ràng trong sáng hơn.

Năm ngày sau.

Đoàn người Lạc Thanh Chu đã đi tới địa vực Cửu Thiên Dao Đài.

Nhưng giờ phút này hắn vẫn chưa đột phá.

Quan ải đi tới cảnh giới Võ Vương kia, vẫn dị thường kiên cố như trước, mấy ngày nay trùng kích, tựa hồ căn bản cũng không có bất kỳ hiệu quả gì.

Bất quá thân thể của hắn, tựa hồ đang rất nhanh phát sinh biến hóa.

Làn da của hắn ngay từ đầu biến thành màu vàng kim nhàn nhạt, lại biến thành màu đỏ rực, tiếp theo lại biến thành màu lam và màu vàng.

Bây giờ, bắt đầu biến màu xanh lá cây.

Vô cùng quỷ dị.

- Oanh!

Hắn lần nữa tích lũy sức mạnh và chạy nước rút cuối cùng.

Mà lúc này.

Màu sắc trong đôi mắt của hắn thay đổi không ngừng.

Một lần.

Hai lần.

Lại trải qua cả ngày một đêm chạy nước rút.

Nhưng, nơi quan ải kia, vẫn kiên cố không thể phá hủy, không có chút dấu hiệu muốn vỡ vụn.

Hắn bắt đầu lo lắng.

Thời gian chỉ còn một ngày nữa thôi.

Hắn cắn chặt răng, nhỏ cả nửa bình linh dịch vào trong lòng bàn tay, tiếp tục tích lũy lực lượng bắt đầu chạy nước rút.

Ngày hôm sau.

Phi thuyền đi tới trên không của một đại dương, bắt đầu giảm tốc độ chậm lại.

Một hòn đảo xuất hiện ở phía xa.

Hòn đảo kia ẩn nấp trong biển sương mù, mông lung, như ẩn như hiện.

Đó là đích đến của họ trong chuyến đi này - Cửu Long đảo.

Nghe đồn đảo này từng là nơi thượng cổ đại năng Cửu Long chân nhân phi thăng, cho nên lấy tên của hắn đặt tên.

Xung quanh đảo có sóng gió cực lớn, đáy biển lại có vô số dòng nước ngầm. Vì vậy, tàu bè bình thường, rất khó để đi vào.

Bởi vì tác dụng của cấm chế trên đảo, nếu không có cảm ứng thiệp mời cùng người tu luyện trên đảo mở ra trận pháp, cho dù những người tu luyện bay qua từ trên bầu trời, cũng rất khó nhìn thấy.

Mấy người Nam Cung Hỏa Nguyệt đứng ở mũi thuyền, nhìn từ xa, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy.

Lúc này.

Cách đó không xa, cũng có phi thuyền khác đang bay về phía bên kia.

Cờ xí bay trên đầu thuyền thể hiện ra thân phận của bọn họ.

- Sắp đến rồi, Phi Dương sao còn không ra?

Tử Hà tiên tử có chút lo lắng nói.

Nam Cung Hỏa Nguyệt cuối cùng nhịn không được, đi vào khoang thuyền, đi tới cửa phòng.

Nhưng mấy lần giơ tay lên, cũng không dám gõ cửa.

Đang lúc nàng định rời đi, cửa phòng lại ‘kẹt kẹt’ một tiếng mở ra.

Lạc Thanh Chu ở trong phòng nói:

- Bệ hạ, vào đi.

Nam Cung Hỏa Nguyệt vội vàng đi vào phòng, cẩn thận quan sát thần sắc trên mặt hắn, muốn nói lại thôi.

Thật ra nàng đã đoán được kết quả.

Nếu như thành công đột phá, không có khả năng không có bất kỳ khí tức ba động cùng dị tượng nào.

Dù sao cũng là Võ Vương cảnh giới.

Lạc Thanh Chu thở dài một hơi, đứng lên nói:

- Nơi quan ải kia, không hề có dấu hiệu buông lỏng, có lẽ còn cần ít nhất một tháng.

Nam Cung Hỏa Nguyệt vội vàng nhẹ giọng an ủi nói:

- Không sao, một tháng, đã rất ngắn. Dù sao cũng là đột phá cảnh giới Võ Vương, cũng không phải tiểu cảnh giới khác, những người khác một năm cũng chưa chắc có thể thành công.

Lạc Thanh Chu nhìn giám thể thạch trong tay, thở dài nói:

- Thế nhưng, chúng ta đã không có thời gian.

Nam Cung Hỏa Nguyệt nói.

- Sao lại không có thời gian chứ? Đại Viêm chúng ta cũng không phải không có người khác, hơn nữa cảnh giới ngươi là Đại Tông Sư đỉnh phong, đã rất lợi hại, có lẽ có thể thắng được rất nhiều trận tỷ thí.

Lạc Thanh Chu nhìn về phía nàng nói:

- Quy tắc thi đấu là gì? Phải mất bao nhiêu ngày?

Nam Cung Hỏa Nguyệt lắc đầu:

- Ta cũng không biết. Lần đại hội này, người tu luyện các tông môn các quốc gia trong Cửu Châu đều sẽ chạy tới, có lẽ đã ít nhất cũng cần tỷ thí nửa tháng đến một tháng.

Lạc Thanh Chu nghe vậy, trong lòng khẽ động nói:

- Chỉ là không biết chúng ta sẽ ra sân khi nào. Nếu có thể kéo dài đến một tháng sau, tự nhiên là tốt nhất, như vậy ta có thể tiếp tục an tâm xông quan.

Nam Cung Hỏa Nguyệt thở dài một hơi, nói:

- Hẳn là không có khả năng. Nếu không, ngươi yên tâm xông quan đi, không cần ra sân.

Lạc Thanh Chu nói.

- Vậy làm sao có thể, lần tỷ thí này, liên quan đến quốc vận Đại Viêm ta cùng vận mệnh người tu luyện Đại Viêm. Ta đã tiêu hao linh quáng chi tâm, tòa linh quáng này hẳn là cũng không chống đỡ được quá lâu, nếu lần tỷ thí này không đoạt lại một linh quáng, không biết khi nào, nguyên khí của Đại Viêm sẽ đoạn mất. Còn có Phiêu Miểu Tiên Tông...

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right