Chương 2921: Hồng nhan mài mực, ba chính thê (1)
Nghiêng tai nghe một chút.
Hắn đi về phía lều bên trái.
Trong lều trại bên phải, có tiếng của La Thường và Lưu Ly đang nói chuyện.
Bạch Vi Nhi tu luyện công pháp đặc thù, thích ở một mình, lúc ngủ tự nhiên cũng là một người.
Hắn đến trước lều, đứng ở cửa ho khan mấy tiếng.
Giây lát sau.
Bên trong truyền đến âm thanh lạnh như băng của Bạch Vi Nhi:
- Vào đi.
Lạc Thanh Chu vén rèm lên, đi vào.
Bạch Vi Nhi mặc váy trắng, một mình ngồi trên bồ đoàn phía sau bàn, đang mở to một đôi mắt đen nhánh, lạnh như băng nhìn hắn.
Lạc Thanh Chu ở trong lều nhìn thoáng qua, nói:
- Nguyệt Dao cô nương đâu?
Bạch Vi Nhi lạnh lùng nói:
- Ngươi viết, ta gửi cho nàng.
Lạc Thanh Chu có chút thất vọng, hỏi:
- Nàng ta đi đâu vậy? Nghỉ ngơi ở đâu vào ban đêm?
Bạch Vi Nhi không để ý tới hắn nữa, chỉ nhìn giấy Tuyên Thành đã sớm trải trên bàn.
Lạc Thanh Chu lại nhìn nàng một cái, đành phải đi đến trước bàn ngồi xuống, đang muốn cầm lấy khối mực mài mực, nhìn nàng nói:
- Ngươi giúp ta mài mực, viết sẽ nhanh hơn một chút.
Vẻ mặt Bạch Vi Nhi hơi giật mình, nói:
- Ta sẽ không.
Vẻ mặt Lạc Thanh Chu không nói gì:
- Mài mực cũng không biết?
Nói xong, cầm lấy khối mực, ở mài trong nghiên mực, nói:
- Cứ như vậy, từng vòng từng vòng mài, nghiền nát khối mực, dung nhập vào trong nước trà...
Hắn một lần nữa dạy lại, đưa cho nàng khối mực trong tay, nói:
- Ta viết, mài mực, sẽ cắt đứt suy nghĩ, nếu viết sai sẽ gặp rắc rối.
Bạch Vi Nhi do dự một chút, đành phải nhận lấy.
Lạc Thanh Chu cầm bút chấm mực, nhìn giấy Tuyên Thành, hơi trầm ngâm, trước tiên viết bốn chữ lớn - Tịnh Tâm thần chú.
Ngay lập tức, bắt đầu viết nội dung.
- Thái thượng thai tinh, ứng biến vô đình, khu tà phước mị, bảo mệnh hộ thân. Trí tuệ minh tịnh, tâm thần an trữ. Tam hồn vĩnh cửu, phách vô tang khuynh. Cấp cấp như luật lệnh....
Bạch Vi Nhi một bên mài mực, một bên len lén nhìn nội dung hắn viết, sâu trong đồng tử, một tia ánh trăng, hơi lóe ra.
- Linh bảo thiên tôn, an úy thân hình, đệ tử hồn phách, ngũ tạng huyền minh. Thanh long bạch hổ, đội trượng phân vân. Chu tước huyền vũ, thị vệ ngã chân. Cấp cấp như luật lệnh.
Lạc Thanh Chu đang viết Tịnh Thân thần chú, đột nhiên dừng lại một chút, nhíu mày nói:
Chữ minh trong Ngũ Tạng Huyền Minh viết như thế nào? Ôi, sao đột nhiên quên mất.
Cây bút trong tay hắn, chần chờ không hạ xuống, vẻ mặt đầy suy tư.
Trong lều trại, yên tĩnh hồi lâu.
Bạch Vi Nhi rốt cục nhịn không được, vươn một ngón tay ngọc mảnh khảnh, khoa tay múa chân trên bàn, nói:
- Như vậy...
Lạc Thanh Chu nhìn thoáng qua, vẻ mặt vẫn mê mang như trước:
- Có đúng không, chữ của ngươi là chữ Minh?
Vẻ mặt Bạch Vi Nhi nghiêm túc nói:
- Đúng.
Lạc Thanh Chu nhìn về phía nàng nói:
- Ngươi không biết chữ à? Ngươi viết không phải là một từ.
Bạch Vi Nhi nhất thời hơi nhíu mày, khẳng định nói:
- Là chữ, ta... Ta biết chữ.
Lạc Thanh Chu đưa bút trong tay cho nàng, nói:
- Ngươi viết đi, ta lại nghiêm túc nhìn, ta chưa từng thấy qua chữ mà ngươi vừa rồi dùng ngón tay vẽ ra.
Vẻ mặt Bạch Vi Nhi lạnh như băng nhận lấy bút lông, vừa muốn viết ra trên bàn, đột nhiên lại ngẩng đầu, nhìn về phía hắn.
Lạc Thanh Chu nói.
- Làm sao vậy? Viết đi.
Con ngươi đen nhánh của Bạch Vi Nhi nhìn chằm chằm hắn, đột nhiên lại buông bút xuống, ngữ khí lạnh như băng nói:
- Ngươi biết viết.
Lạc Thanh Chu nghi hoặc nói:
- Ta biết viết tại sao không viết? Ta còn phải vội vàng viết xong trở về tu luyện. Ta thực sự quên từ đó. Nếu ngươi không thể viết, ta sẽ đi ra ngoài và hỏi người khác. Không biết chữ, không biết viết, có gì đáng xấu hổ, ta cũng không cười ngươi.
Một bàn tay khác của Bạch Vi Nhi rụt trong ống tay áo, siết chặt, lại nhìn hắn một cái, một lần nữa cầm lấy bút, ở trên bàn rất nghiêm túc rất chậm rãi viết một chữ - Minh.
Lạc Thanh Chu nhìn chữ này, trong mắt chợt lóe hào quang, nhìn nàng nói:
- Bạch cô nương, tại sao ngươi lại học chữ viết tay của ta?
Bạch Vi Nhi lạnh mặt nói:
- Ta không có.
Lạc Thanh Chu nói:
- Vậy ngươi viết tên ngươi, để cho ta xem một chút.
Bạch Vi Nhi liếc mắt nhìn hắn một cái, buông bút lông xuống, mặt lạnh, không để ý tới hắn nữa.
Lạc Thanh Chu lại nhìn chằm chằm nàng trong chốc lát, đột nhiên cầm lấy bút, nói:
- Tiếp tục mài mực đi.
Hắn viết chữ ‘Minh’ một cách khéo léo.
Ngay sau đó, tiếp tục viết.
Rất nhanh, trên giấy Tuyên Thành trắng như tuyết, tràn ngập nét chữ xinh đẹp.
Bảy đại thần chú còn lại, đều được viết ra.
Lạc Thanh Chu buông bút lông xuống, cầm lấy giấy Tuyên Thành, thổi thổi mực chưa khô trên đó, lẩm bẩm:
- Có người viết xấu, cũng không dám viết, hoặc là thích bắt chước chữ người khác viết, điều này không đúng.
Nói đến đây, hắn nhìn về phía đối diện, nói tiếp:
- Viết xấu, phải viết nhiều hơn, thực hành nhiều hơn, hoặc là lĩnh giáo ta, Bạch cô nương, ngươi nói xem?