Chương 2922: Hồng nhan mài mực, ba chính thê (2)
Bạch Vi Nhi không nói gì, vươn bàn tay nhỏ bé trắng như tuyết ra.
Lạc Thanh Chu thổi khô mực trên giấy Tuyên Thành, nhẹ nhàng gấp lại, cũng không cho nàng, trực tiếp nhét vào ngực mình, sau đó nhìn nàng nói:
- Ta muốn tự mình giao cho nàng ấy.
Ánh mắt hai người nhìn nhau.
Trong lều, im lặng.
Sau một lúc lâu.
Lạc Thanh Chu đột nhiên lấy tờ giấy Tuyên Thành ra từ trong ngực, đưa qua, nói:
- Nói thật, mỗi lần ngươi nhìn ta không nói lời nào như vậy, ta đều rất sợ hãi.
Bạch Vi Nhi dừng một chút, đang muốn đưa tay đón lấy, lại nghe hắn nói:
- Ta sợ ngươi tức giận, sợ ngươi khổ sở, sợ ngươi miên man suy nghĩ lung tung, sợ ngươi tâm tình không tốt, càng sợ ngươi không để ý tới ta, không gặp lại ta...
Hắn dừng một chút, lại nhẹ giọng nói:
- Nguyệt tỷ tỷ, nếu lần này ta có thể sống sót trở về, ta hy vọng ngươi có thể giữ lời hứa, được không?
Bạch Vi Nhi chậm rãi tiếp nhận giấy Tuyên Thành, hơi cúi đầu, không nói gì.
- Một lời đã định.
Lạc Thanh Chu đứng dậy, nói:
- Nguyệt tỷ tỷ, ta nên đi rồi.
Không nói chuyện, không phản đối, đó là mặc định.
Uất ức trong lòng hắn, nhất thời quét sạch.
Lúc này, bên ngoài đột nhiên truyền đến giọng của bảo bảo:
- Y nha, Y nha nha...
Lạc Thanh Chu không dừng lại, lại nhìn nàng một cái, xoay người ra khỏi lều trại.
Nguyệt Vũ ôm bảo bảo, đứng ở bên ngoài.
Nguyệt Ảnh tay cầm chuôi kiếm, đứng ở bên cạnh.
- Công tử, bệ hạ nói, không phải nàng khinh thường, không cho ngươi đến nói chuyện, chỉ là bảo bảo muốn ngươi rồi.
Sắc mặt Nguyệt Vũ có chút không được tự nhiên, thấp giọng nói.
Lạc Thanh Chu đi qua ôm lấy tiểu tử kia, nói:
- À, bệ hạ lòng dạ bao dung, tự nhiên không nhỏ mọn, đi thôi.
Hai người đi theo phía sau hắn, đều quay đầu nhìn thoáng qua lều trại phía sau.
Trong lều, ánh sáng đã tắt.
Không biết đã qua bao lâu.
Một thân ảnh từ bên trong đi ra, đi về phía rừng cây phía sau.
Chẳng bao lâu, đi đến một cái lều trại khác.
- Tiểu thư, ngươi đã trở lại, chuyện gì đã xảy ra? Có nhìn thấy xấu cô gia không?
Thiếu nữ mặc váy phấn lập tức nghênh đón.
Bạch Vi Nhi ngồi xuống bồ đoàn.
Một hư ảnh đột nhiên bay ra từ trong cơ thể nàng, chui vào trong cơ thể một thân ảnh tuyết trắng khác bên cạnh.
Ánh nến bên cạnh, có một thiếu nữ lạnh như băng khác đang cầm bảo kiếm.
Trong lều im lặng một lúc.
Bạch Vi Nhi đứng dậy, hơi cúi đầu hành lễ, lui ra ngoài.
- Tiểu thư, cô gia phát hiện ngươi sao? Cô gia ngốc như vậy, hẳn là không có chứ? Hừ, tâm nhãn của cô đều rất xấu xa, đều dùng ở trên người nữ nhân khác, cho tới bây giờ cũng chưa từng nghiêm túc chú ý đến tiểu thư ngươi.
- Tiểu thư, lúc tỷ thí, để cho Tiểu Bách Linh cùng Thiền Thiền đi ra ngoài trước đi? Chúng ta trước tiên làm hắn giật nảy mình, chờ sau khi dọa hắn choáng váng, tiểu thư lại xuất hiện, hừ hừ, cam đoan dọa hắn trợn mắt há hốc mồm!
Hạ Thiền ở một bên, nhỏ giọng sửa lại:
- Là miệng.
Bách Linh lập tức nói:
- Chính là chó, chó nhỏ liếm cẩu! Hừ, xấu cô gia liếm nữ nhân khác như vậy, cho tới bây giờ cũng chưa từng liếm qua tiểu thư.
Hạ Thiền thấp giọng nói:
- Hắn, hắn lại không, biết...
Bách Linh hừ lạnh nói:
- Không biết không thể liếm sao? Tiểu thư chính là nương tử danh xứng với thực của hắn, hơn nữa còn là nương tử lớn nhất!
Cái miệng nhỏ nhắn của Hạ Thiền giật giật, còn muốn giúp người nào đó nói chuyện, Bách Linh đột nhiên lại liếc nàng một cái, nói:
- Thiền Thiền, đừng tưởng rằng ta không biết, xấu cô gia còn thường xuyên liếm ngươi!
Khuôn mặt nhỏ của Hạ Thiền nhất thời đỏ lên, gắt gao cúi đầu, không dám lên tiếng nữa.
- Tiểu thư, người muốn tu luyện sao? Cô gia viết mấy thứ này, thật sự có thể tu luyện sao? Hắn...
Lời nói trong miệng Bách Linh đột nhiên dừng lại.
Bởi vì văn tự trên tờ giấy Tuyên Thành kia, đột nhiên sáng lên hào quang, lập tức, hóa thành từng kiểu chữ màu vàng kim, chui vào trong mi tâm thân ảnh tuyết trắng.
- Được... Thật lợi hại...
Bách Linh mở to hai mắt.
Ở phía bên kia.
Lạc Thanh Chu ngồi trên ghế, đang trêu chọc bảo bảo trong ngực.
Nam Cung Hỏa Nguyệt mặc một bộ váy đỏ, lười biếng nằm trên giường, đang nhắm mắt dưỡng thần.
Những người khác đã trở lại lều của họ.
Sau một lúc lâu.
Bảo bảo đã ngủ ngon lành.
Lạc Thanh Chu cẩn thận đặt hắn vào trong ngực nữ hoàng, nói:
- Ta lại đi thử xem, nói không chừng có thể đột phá.
Nam Cung Hỏa Nguyệt mở mắt ra, nhìn hắn nói:
- Ban ngày ta đi hỏi thăm một chút, lần này Cửu Châu đại hội, hẳn là chỉ có ba linh mạch. Trong đó có hai đại linh mạch, tam đại tiên tông cũng sẽ phái đệ tử tham gia tranh đoạt, một tiểu linh mạch cuối cùng, những quốc gia bình thường và môn phái chúng ta có lẽ mới có cơ hội. Chẳng qua, căn cứ vào kết quả tỷ thí trước kia mà xem, đại đa số đều là quốc gia mà tam đại tiên tông nâng đỡ sẽ thắng...