Chương 924: Thù gì
Lúc này, vẻ mặt Đan Trần Tử cũng nghiêm nghị, cơn giận ngút trời muốn báo thù cũng dần bình ổn lại.
Nhưng trên mặt vẫn còn lộ vẻ không cam lòng!
Dù sao Đan tộc bọn họ đã mất mặt mũi lớn như vậy, nếu không đòi lại chút nào thì thật quá mức vô dụng.
Nghĩ đến đây!
Đan Trần Tử đột nhiên nhìn về phía vị tướng lĩnh đầu trâu, trong mắt lóe lên một tia sáng, thầm nghĩ:
“Nếu như bổn tọa đánh tên Ngưu Đầu nhân này một trận, hẳn là cũng coi như là tìm về chút mặt mũi.”
“Đến lúc đó lại thuận thế mà lui, mang theo đệ tử Đan tộc trở về, không tính là bổn tọa sợ Ma Giáo.”
Nghĩ đến đây!
Khụ… khụ.
“Vị huynh đài này… Con mẹ nó!”
Đan Trần Tử vừa nói hai chữ với tên tướng lĩnh đầu trâu, lập tức ngẩng đầu nhìn về phương xa, trong miệng bất giác thốt ra một tiếng chửi thề.
Chỉ thấy từ đằng xa, một đội quân hai triệu người mặc giáp đen đang tiến đến, khí thế ngút trời, ngay cả tên lính yếu nhất cũng đã đạt đến cảnh giới Thánh Giả bát trọng.
“Chẳng lẽ bản tôn hoa mắt rồi sao? Đội quân hùng mạnh này, vậy mà thật sự có đến hai triệu người, chẳng lẽ là muốn dọa ta sao?”
Đan Trần Tử kinh hãi há hốc mồm, trong mắt lần lượt lộ vẻ khiếp sợ, hoài nghi, sợ hãi và kinh hoàng.
Bởi vì hắn đã nhìn thấy người dẫn đầu!
Một nam tử khoác trường bào đỏ, dung mạo âm nhu, hắn nhận ra người này, chính là kẻ ngày trước luôn đi theo sau Chu Khung.
Hình như tên là… tên là Liên gì đó, đúng rồi, là Liên Sinh!
Nhưng mà!
Lúc trước tu vi của hắn ta chỉ là cảnh giới Thánh Giả!
Thế mà bây giờ lại đột phá đến cảnh giới Tôn Giả đỉnh phong, hơn nữa khí thế khủng khiếp toát ra từ người hắn, khiến hắn không dám nảy sinh một chút ý niệm phản kháng.
Oành!
Hai triệu quân Ma Giáo dừng lại trên không trung!
“Tham kiến Đại tổng quản!”
Tên tướng lĩnh đầu trâu cung kính khom người hành lễ với Liên Sinh.
“Ngưu Đầu, các thế lực lớn ở Đan Châu đều đã quy thuận, chỉ còn ngươi là chưa thấy đâu, bổn vương còn tưởng ngươi lười biếng trốn việc.”
Ma Hổ Vương chậm rãi lên tiếng, giọng điệu đầy vẻ trêu chọc, tựa như đang nói chuyện với cháu trai của mình vậy.
“Ma Hổ Vương đại nhân, Ngưu Đầu nào dám lười biếng, vẫn luôn dốc hết sức chiến đấu, không dám dừng nghỉ một khắc.”
Ngưu Đầu vội vàng cúi người đáp lời.
Sau khi gia nhập Ma Giáo, hắn đã đầu nhập vào Ma Hổ điện, bởi vì tính cách và loại binh khí sử dụng nên rất được Ma Hổ Vương chiếu cố.
Chính vì vậy!
Ma Hổ Vương mới nói đùa với hắn như thế!
“Đệ tử Đan tộc?”
Liên Sinh đưa mắt nhìn về phía Đan Trần Tử và những người khác, trong mắt lóe lên một vẻ sắc lạnh, sắc mặt cũng dần trở nên lạnh lẽo.
Mẹ nó!!!
Nhìn thấy ánh mắt lạnh như băng của Liên Sinh nhìn mình, Đan Trần Tử sợ đến mức toàn thân run rẩy.
“Không xong rồi, Liên Sinh nhất định đã nhận ra ta, hơn nữa bên ta còn có nhiều đệ tử Đan tộc như vậy, lại còn bày ra trận thế muốn khai chiến.”
“E là hắn đã động sát tâm rồi, phải làm sao đây, phải làm sao đây, Đan tộc căn bản không phải là đối thủ của hắn.”
Trong lòng Đan Trần Tử bắt đầu gào thét đầy điên cuồng.
Chưa đến một phần ngàn hơi thở!
Đan Trần Tử lập tức đưa ra quyết định!
Phù phù!
Đan Trần Tử trực tiếp quỳ sụp xuống trước mặt Liên Sinh, cao giọng nói:
“Tại hạ là Đan Trần Tử, tộc trưởng Đan tộc, hơn hai mươi năm trước may mắn được quen biết Chu giáo chủ.”
“Năm đó Chu giáo chủ rất coi trọng đan dược của Đan tộc, khiến cho Đan tộc chúng ta vô cùng vinh hạnh, bởi vậy vẫn luôn muốn gia nhập Ma Giáo.”
“Chỉ tiếc là, trụ sở Đan tộc đột nhiên bị phong tỏa, khiến cho chúng ta bị vây khốn, hôm nay mới có thể thoát ra, thật tình cờ lại gặp được Liên Sinh đại nhân.”
“Mong Liên Sinh đại nhân thu nhận chúng ta, cho Đan tộc ta được toại nguyện.”
Thanh âm Đan Trần Tử vang vọng khắp phương viên mấy chục vạn dặm.
Nghe vậy, đám đệ tử Đan tộc phía sau đều ngơ ngác, chẳng phải bọn họ muốn đi đánh lén đại bản doanh Ma Giáo hay sao?
Sao đột nhiên lại muốn gia nhập Ma Giáo? Lại nói, năm xưa Chu Khung chẳng phải đang cướp trắng trợn đan dược đó sao!
Nhưng mà!
Bọn họ không phải kẻ ngu dốt, đều nhìn ra tình thế hiện giờ, vì vậy chẳng ai dám nhiều lời.
Về phần Đan Trần Tử, hắn nào để ý tới phản ứng của đám đệ tử, thân là tộc trưởng, điều hắn phải cân nhắc chính là để Đan tộc tồn tại.
Bởi vậy!
Nếu đã không phải đối thủ của Ma Giáo, vậy nói gì đến báo thù, chẳng phải là tự tìm đường chết sao?
Đầu nhập vào Ma Giáo?
Liên Sinh nghe Đan Trần Tử nói, khóe miệng thoáng hiện ý cười thích thú nhưng không để tâm.
Ma Giáo hiện giờ đâu còn như xưa!
Đại quân bốn phương chinh phạt gần như đã san bằng cả Đông Vực, thanh thế lớn mạnh chưa từng có.
Đừng nói là Đan tộc, cho dù vài vị Thiên Tôn cường giả đến đầu nhập cũng chẳng phải chuyện gì to tát.