Chương 925: Đông Vực thống nhất 1
“Đan tộc các ngươi cũng có chút tác dụng, đến Đan Điện tìm Phương Càn báo danh đi!” Liên Sinh lạnh giọng nói.
“Đa tạ Liên Sinh đại nhân!”
Đan Trần Tử vội vàng tạ ơn.
“Tốn mười một tháng, phương Đông đã nằm trong tay ta, các ngươi theo bản tổng quản hồi tổng đàn.”
Liên Sinh quát lớn với đông đảo Ma Vương và hai trăm vạn ma binh.
“Tuân lệnh!”
Hai trăm vạn ma binh ngửa mặt gầm lên.
Trong mắt mỗi người đều ánh lên vẻ vui mừng, bởi vì bọn họ là đại quân đầu tiên hoàn thành nhiệm vụ.
Sau khi trở về tổng đàn, đây chính là vốn liếng để mà khoe khoang!
Mười hơi thở sau!
Đại quân Ma Giáo đã rời đi hết, trên bầu trời chỉ còn lại đám người Đan tộc.
Hô!
“Mẹ nó, suýt chút nữa thì tè ra quần!” Một gã cường giả Đan tộc sờ đũng quần đã ướt sũng, nhỏ giọng lẩm bẩm.
Nghe vậy, các cường giả Đan tộc khác vội vàng tránh xa hắn, người đầy mùi lạ, thế mà còn dám nói không tè ra quần!
“Đại ca, thù của chúng ta không báo nữa sao? Nhục nhã năm đó cứ thế bỏ qua?”
Một gã Tôn Giả Đan tộc nhìn Đan Trần Tử đang đứng dậy, hỏi.
Đan Trần Tử: “Thù gì chứ? Nếu không có Chu giáo chủ năm đó “chiếu cố”, tu vi của các ngươi có thể tăng tiến nhanh như vậy sao?
“Đan tộc chúng ta phải biết ơn mới phải, sau này ai còn nói lời như vậy, đừng trách bổn tộc trưởng không khách khí.”
Cường giả Đan tộc:???
Đệ tử Đan tộc:???
Tổng đàn Ma Giáo!
Thiên Ma phong, trong Thiên Ma điện!
Chu Khung ngồi ngay ngắn trên ghế Ma Long, trong đầu không ngừng vang lên tiếng nhắc nhở của hệ thống.
“Đinh, chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ xưng bá: Thống ngự mười lăm đại châu, ban thưởng thực lực của ký chủ tăng lên một tầng, đang phát…”
“Đinh, chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ xưng bá: Thống trị hai mươi đại châu, ban thưởng thực lực của ký chủ tăng lên một tầng, đang phát…”
“…”
Theo âm thanh của hệ thống vang lên, tu vi của Chu Khung cũng bắt đầu tăng tiến như vũ bão.
Thiên Tôn lục trọng…
Thiên Tôn thất trọng…
Ầm!
Một tiếng chấn động vang lên!
Tu vi của Chu Khung chính thức đạt đến Thiên Tôn cửu trọng đỉnh phong, cách đột phá Đế Giả đã không còn xa.
“Xem ra Liên Sinh bọn họ đã chiếm lĩnh xong Đông Vực rồi, hiệu suất không tệ.”
Chu Khung nhìn lên không trung, thầm nghĩ.
Nhưng sắc mặt không quá hài lòng, bởi vì lúc trước hệ thống nói mỗi khi thống lĩnh năm đại châu sẽ tăng lên một tầng tu vi.
Nhưng lúc ấy Ma Giáo đã chiếm cứ Dương Châu, Không Châu, dẫn đến ba mươi bốn đại châu còn lại, chỉ có thể tăng lên sáu tầng tu vi.
Hơi có cảm giác bị lỗ vốn!
“Hệ thống, hiện tại ta có bao nhiêu điểm phản phái?”
“Ký chủ, trước mắt ngài còn dư mười tám ức một ngàn vạn điểm phản phái, ngài có muốn sử dụng hay không.”
Mười tám ức điểm phản phái!
Khóe miệng Chu Khung hiện lên một tia hài lòng, số điểm phản phái này cũng là phần thưởng nhất thống Đông Vực.
“Hệ thống, có bảo vật nào có thể tăng cảm ngộ về Thời Gian pháp tắc không, giới thiệu cho ta một chút, ta muốn mua.”
“Vâng thưa ký chủ, trong thương thành có Thời Gian Châu, Thời Gian Toàn Khúc, thời gian… vân vân, đều có thể gia tăng cảm ngộ về Thời Gian pháp tắc nhưng giá cả đều được tính bằng ức.”
“Ký chủ, vì sao ngài lại yêu thích Thời Gian pháp tắc như vậy, thà rằng giảm bớt tu vi tăng lên cũng muốn tu luyện Thời Gian pháp tắc?”
“Bởi vì… có tác dụng lớn… Được rồi, đổi cho ta Thời Gian Châu, Thời Gian Toàn Khúc.”
“Vâng, đang tiến hành trao đổi vật phẩm…”
Dưới chân Thiên Ma phong!
Hùng Vĩ nấp sau một tảng đá, cẩn thận quan sát, trong mắt tràn đầy vẻ lo lắng.
Sau nửa nén nhang, Hùng Vĩ vẫn không thấy bất kỳ bóng dáng nào, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
“Phù, Bạch đại nhân hẳn là chơi chán rồi, lão Hùng ta rốt cuộc cũng xem như được giải thoát rồi.”
Hùng Vĩ đặt mông ngồi bệt xuống đất, miệng lầm bầm không ngớt.
Có trời mới biết một năm qua hắn đã sống những ngày tháng gì, Đại Bạch không biết từ đâu tha về một cây gậy điện cực mạnh.
Thi thoảng lại lôi hắn ra làm vật thí nghiệm, tuy Hùng Vĩ có thể chịu tra tấn nhưng cũng chẳng chịu nổi cả năm trời như vậy.
Hùng Vĩ: “Bà nó chứ, lại dám bắt nạt ta, cứ chờ đấy, rồi Hùng Vĩ ta sẽ lật kèo, cưỡi ngươi mà chinh phạt thiên hạ.”
“Ngươi nói gì!”
Một âm thanh lạnh lẽo bỗng vang lên sau lưng Hùng Vĩ.
Mẹ ơi!
Hùng Vĩ vội quay đầu lại, sợ hãi đến mức lùi lại mấy bước!
Chỉ thấy Đại Bạch tay cầm Lôi Đình Quyền Trượng, đứng sừng sững sau lưng Hùng Vĩ, sắc mặt âm trầm đáng sợ, phẫn nộ quát:
“Hắc Tử, ngươi lập tức nhắc lại những lời vừa rồi!”
“Ta… Ta… Bạch đại nhân, ta vừa rồi chỉ đánh rắm, hoàn toàn là nói bậy, ta sai rồi!”
Hùng Vĩ sợ đến mức hồn phi phách tán, tuy biết Đại Bạch sẽ không giết mình nhưng lần này chắc chắn là bị tội nặng.