Chương 1602: Hội tụ (1)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3 lượt đọc

Chương 1602: Hội tụ (1)

Trương Vinh Phương đá mạnh vào vị trí tay nắm của cánh cửa.

Cuối cùng, cửa Thái Hư vặn vẹo một hồi, biến hình, sau đó rơi vào bên trong.

Rơi vào trong bóng tối vô tận đằng sau cánh cửa.

Phù! !

Lượng lớn khói đen phun ra ngoài từ lỗ đen nơi cánh cửa biến mất, giống như núi lửa bạo phát.

Tiếng báo động vang lên mạnh mẽ trong lòng Trương Vinh Phương. Cảnh báo trực giác điên cuồng nhắc nhở, nhưng hắn đã không kịp nhìn nhiều thêm nữa.

Thân thể lui về phía sau với tốc độ cao nhất, hơn mười chiếc xúc tu máu tươi kéo hắn bay ra sân Thái Hư bên ngoài.

Hắn bay vèo bay ra khỏi con đường, leo lên trên vách đá bò hướng phía xa xa.

Ầm ầm!

Phía sau truyền đến một tiếng nổ mạnh đinh tai nhức óc.

Trương Vinh Phương quay đầu nhìn lại.

Lúc này cái sân Thái Hư kia đã bị lượng lớn khói đen ộc ra từ bên trong cánh cửa hoàn toàn bao phủ, che lấp.

Khói đen cuồn cuộn, bên trong không ngừng có mảng lớn đá vụn mảnh vụn rơi xuống.

Không mất quá lâu.

Ước chừng mười mấy giây sau.

Khói đen nhanh chóng co rút lại, ít dần đi, sau đó phút chốc thu nhỏ lại thành hạt châu màu đen lớn chừng quả đấm. Rơi xuống bên dưới, biến mất dưới đáy vực sâu đen kịt vô biên.

Trương Vinh Phương yên lặng nhìn chăm chú vào mọi chuyện xảy ra, cái thứ khói đen kia cho hắn một cảm giác rất xấu.

Thật giống như khi người thường gặp phải mãnh thú, mũi đao, ngọn lửa.

Đó là lời nhắc nhở của bản năng sinh mệnh đối với nguy hiểm.

Cho đến khi hạt châu màu đen rơi vào vực sâu.

Trương Vinh Phương lại chờ đợi thêm giây lát, xác định xung quanh không có bất kỳ động tĩnh nào nữa mới tiếp tục di chuyển xuống dưới.

Tốc độ dần dần nhanh hơn, sương mù bên cạnh càng ngày càng nồng đậm, hầu như tới trình độ đưa tay không thấy được năm ngón.

Không biết trôi qua bao lâu.

Bỗng nhiên.

Phụt. Trương Vinh Phương cảm giác mình giống như đi xuyên qua một tầng lá mỏng vô hình, tiến vào một nơi mới.

Sương mù trước mắt cũng biến mất toàn bộ ngay lập tức.

Hắn vẫn đang leo trèo trên vách đá, nhưng sương mù ban nãy vẫn còn vô cùng nồng đậm, bây giờ lại hoàn toàn biến mất không thấy đâu.

Hắn quay đầu lại, nhìn lên phía bên trên.

Trên đấy vẫn là một vùng trời màu sắc sáng sủa, nhưng tia sáng so với vị trí mà hắn leo xuống trước kia đã mờ đi rất nhiều.

Quay đầu lại, Trương Vinh Phương nhìn xuống phía dưới.

Lúc này đây.

Hắn thấy được.

Dưới đáy của vực sâu này là một mặt nước đen kịt không ngừng kích động sôi trào!

'Vẫn muốn tiếp tục sao? '

Trương Vinh Phương do dự một lát, vẫn lựa chọn tiếp tục đi xuống.

Đến cũng đến rồi, đi tìm hiểu rõ bí mật của vực sâu Lãng Quên trong một lần luôn đi.

Hắn tiếp tục đi xuống, tốc độ chậm lại, lại gần mặt nước màu đen kia.

Bỗng bước chân hắn dừng lại. Hiệu quả gần như biết trước của tiên cơ ngăn địch kết hợp với cảnh báo trực giác đều đang nhắc nhở hắn, cẩn thận nguy hiểm!

Trương Vinh Phương dừng lại ở vị trí cách mặt nước gần hai, ba trăm mét, đứng im tại đây.

Hắn nhìn hai bên trái phải, lúc này ở hai bên đều có thể nhìn thấy có sân Thái Hư sứt mẻ không chịu nổi khảm trên vách đá ở xa xa.

Từng tia từng sợi khói đen tuôn ra từ bên trong đó, giống như là cách lúc vỡ vụn không xa.

'Chuyện gì xảy ra thế? ?' Trương Vinh Phương ngắm nhìn bốn phía, rõ ràng xung quanh không có bất kỳ sự vật nào biến hóa, nhưng thân thể vẫn còn đang không ngừng phát ra tín hiệu cảnh giác kịch liệt.

Hắn cấp tốc mắt nhìn cảnh báo trực giác.

'Cảnh báo trực giác: Có vẻ như ngươi đã đi đến một nơi thần bí trước nay chưa từng có. Ở đây ẩn giấu nguy cơ thật lớn, tốt nhất không nên ở đây lâu, bằng không có thể sẽ xuất hiện có số uy hiếp to lớn không thể biết được. '

Rút lui!

Lúc này, Trương Vinh Phương nhanh chóng đưa ra quyết định.

Hắn xoay người, dừng lại. Rồi phát lực thật mạnh.

Vụt! !

Trong nháy mắt, phía sau hắn truyền ra động tĩnh khổng lồ.

Động tĩnh đó nhanh chóng tới gần, tốc độ nhanh kinh người. Chỉ là trong nháy mắt, Trương Vinh Phương đã cảm giác được sau ót sởn tóc gáy, có đồ vật gì đó đang nhanh chóng tới gần.

Hắn không kịp nghĩ nhiều, nhảy lên với tốc độ cao nhất.

Vù.

Hắn hiểm hóc nhảy dựng lên, giống như một con cá rời khỏi mặt nước.

Kéo ra một đường vòng cung ở giữa không trung, xúc tu máu lao ra khỏi người Trương Vinh Phương, đính lên trên vách đá, lại mạnh mẽ kéo hắn về vách đá.

Hắn quay đầu lại cấp tốc quét mắt.

Bên dưới hắn, tảng lớn sợi tơ đen kịt đang bắn ra khỏi mặt nước giống như vật còn sống, rậm rạp lao về phía hắn.

'Dẫn ta đi! '

'Rời khỏi, ta muốn rời khỏi! '

'Không cam lòng! Vì sao? !'

'Ta là ai? ? Nói cho ta biết. Mau nói cho ta biết! !'

Vô số giọng nói vượt qua khoảng cách, truyền vào trong đầu Trương Vinh Phương.

Những âm thanh này có cái rất quen tai, có cái hoàn toàn xa lạ, thậm chí có cái còn kèm theo tiếng gào rú quái dị nào đó.