Chương 1603: Hội tụ (2)
Toàn bộ chúng nó đều bắt nguồn từ sợi tơ đen.
Hàng trăm triệu sợi tơ đen đó cấu thành dòng nước lũ tơ đen mênh mông, nhanh chóng vọt về phía Trương Vinh Phương.
Chỉ nhìn về nơi xa thôi, Trương Vinh Phương đã có ảo giác như cả một vùng biển đang đổ ập về phía mình.
Hắn tê cả da đầu, cơ thể phóng to với tốc độ cao nhất, điên cuồng leo lên phía trên.
Vụt!
Bỗng nhiên giữa đống tơ đen có một bộ phận đơn độc gia tốc, lấy tốc độ gấp trước đó đến tận mấy lần, chợt bay về phía Trương Vinh Phương.
Hắn vội vàng tránh khỏi, nhưng mặt ngoài của cánh tay vẫn bị xẹt qua một ít.
Kinh khủng là, trong nháy mắt khi máu thịt của hắn tiếp xúc với sợi tơ đen thì tự động biến mất.
Không phải bị thương, mà là hoàn toàn biến mất.
Chỗ máu thịt đó có thêm một cái hố nhỏ hình sợi, vị trí vốn nên là vết thương tự động biến thành làn da bóng loáng.
Thật giống như, hắn chưa bao giờ có những máu thịt kia vậy.
Quan sát từ mặt ngoài, nó giống như máu thịt dưới da bỗng chốc bị cắn nuốt sạch sẽ vậy.
Hắn xông lên với tốc độ cao nhất, rất nhanh, sau một tiếng nhỏ vang lên.
Trương Vinh Phương lại phá tan một tầng lá mỏng vô hình, trước mặt hiện ra tảng lớn sương mù đậm đặc xám trắng.
Cảm giác nguy hiểm như có gai ở sau lưng cũng trong nháy mắt biến mất không còn gì nữa.
Trương Vinh Phương leo lên trên vách đá, thở hổn hển từng hơi một.
Không phải hắn mệt, mà là bị loại cảm giác nguy cơ bức bách kinh khủng vừa nãy làm tiêu hao quá nhiều tinh thần trong khoảng thời gian ngắn ngủi.
"Ngươi thật lợi hại."
Bỗng nhiên một giọng nói bay tới từ trong sương mù bên trái.
"Ai! ?" Trương Vinh Phương quay phắt về phía có âm thanh.
Ở nơi thế này, vậy mà còn có người nói chuyện! ?
Trong sương mù, ở phía cuối của tầm nhìn, một bóng người mơ hồ đang dính trên vách đá giống như hắn, chậm rãi bò về phía bên này.
*
Tiếng gió vù vù nổi lên bên ngoài Lăng Tiêu điện.
Dòng khí cuồn cuộn cuốn lên cát bụi đá vụn trên mặt đất, thổi nó đến giữa không trung ở bên ngoài cột đá.
Xiềng xích cũng bị nhấc lên, phát ra tiếng rầm rầm lay động.
Lúc này mấy tên nằm vùng của Linh Phi giáo đi đến cùng với Thánh Vũ Kim Linh đang chờ đằng trước xiềng xích ở vùng ven của Lăng Tiêu điện, chờ đợi tình hình chiến đấu kết thúc.
"Thời gian tập trung chỉ có một thời điểm, đất trời sắp giao hòa, rất nhiều Thần Chủ đều sẽ bị cắt đứt liên hệ cùng với mặt đất. Không biết Thánh Vũ đại nhân có thể hoàn toàn áp chế Kim Ngọc Ngôn không." Một lão giả có khí chất nghiêm nghị trầm giọng nói.
"Kim Ngọc Ngôn đúng là rất mạnh, nhưng so với đệ nhất đệ nhị Thần Tướng ở thời kỳ toàn thịnh thì còn kém không ít. Cho nên không cần phải lo lắng tình huống như này." Tên còn lại thản nhiên nói.
"Trấn an được các nhà khác chưa?"
"Đương nhiên là rồi. Phủ chủ không ở, đại bộ phận cao thủ nơi đây lại bị sai ra ngoài toàn bộ, còn dư lại đều là tiểu bối, không cần phải giải thích là có thể khống chế cục diện được rồi."
"Chúng ta cũng là vì sự phát triển trong tương lai của tông phủ, thứ cần phải hy sinh ắt hắn không thể thiếu. Hẳn là bọn họ cũng có thể hiểu được."
Mấy người cấp tốc giao lưu.
Thật ra chưa chắc bọn họ trung thành với Linh Phi giáo đến cỡ nào, nhưng tất cả mọi người đều rõ ràng đạo lý trứng gà không đặt chung trong cùng một rổ.
Cho nên…
Đối với mười hai tông phủ, thứ bọn họ ưu tiên là mười hai gia tộc. Phải có điều kiện tiên quyết là bảo vệ được truyền thừa của cả gia tộc thì mới bảo đảm cho truyền thừa của cả tông môn.
Thình thịch! !
Trong giây lát, trong Lăng Tiêu điện truyền ra một tiếng nổ đinh tai nhức óc.
Toàn bộ Lăng Tiêu điện bỗng nhiên hiện lên một luồng kim quang. Sau đó cấp tốc yên tĩnh lại.
"Đây là?"
Mấy người họ nhìn nhau, bỗng nhiên đều dâng lên dự cảm chẳng lành.
"Đại trận Vinh Cảnh Kim Tuệ?" Ánh mắt của một nguyên lão lớn tuổi nhất ngưng trọng nói: “Đây là đại trận sát phạt đỉnh cấp độc nhất vô nhị của Cảm Ứng môn lúc trước!”
“Bố trí từ khi nào vậy? Tại sao ta không cảm nhận chút phong thanh nào?”
“Thánh Vũ đại nhân… ổn không?”
Bỗng nhiên trong lòng mấy người họ trầm xuống, cục diện vốn đã định trước, lúc này lại có thêm chút nghi ngờ.
Lúc này trong Lăng Tiêu điện.
Ánh sáng màu vàng kim nhàn nhạt bao trùm tất cả mặt tường, mặt đất bên trong. Bảo vệ mọi thứ nơi này không tổn hại gì.
Thánh Vũ Kim Linh kinh ngạc nhìn kim tuyến nhàn nhạt hiện lên trong không khí xung quanh.
Những kim tuyến này như ẩn như hiện giữa không trung, dệt ra các loại ký tự, hoa văn, tượng người… rậm rạp chằng chịt.
"Ngươi sớm đã có chuẩn bị?" Nàng ta vươn tay, muốn chạm vào văn tự màu vàng kim lơ lửng bên cạnh.
Nhưng chỉ là động tác giơ tay lên đã khiến nàng ta tiêu hao sức lực lớn hơn bình thường gấp mấy lần.