Chương 1626: Trời đất giao hòa (15)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3 lượt đọc

Chương 1626: Trời đất giao hòa (15)

Dưới trạng thái Tiên Huyết Thánh Khu, ngươi có thể triệu hồi tinh khí trời đất hóa thành máu tươi tinh khiết để bổ sung cho sự hao tổn của chính mình bất cứ lúc nào.”

“Chú thích: Tinh khí trời đất biến thành máu tươi tinh khiết không thể bù đắp những hao tổn vô hình. Tâm thần bất diệt, thân thể bất tử, là Tiên Huyết Thánh Khu!”

“Cuối cùng cũng hoàn thành rồi...”

Trương Vinh Phương thở ra một hơi dài thườn thượt.

Ánh đèn chập chờn bốn phía kéo dài và phản chiếu hình bóng của hắn lên vách động.

Dần dần.

Một đôi cánh dơi to lớn và dữ tợn màu đỏ sậm xé rách lưng hắn để duỗi ra ngoài và giang rộng.

Bóng mờ của đôi cánh khổng lồ bao phủ hoàn toàn ba người Đinh Du ở cửa động.

Trương Vinh Phương mở mắt ra, đôi con ngươi của hắn ánh lên tia sáng đỏ nhạt.

Hắn ngẩng đầu lên, dường như có thể nhìn xuyên qua vách động rồi trông thấy những đám mây đen và sấm chớp dày đặc trên bầu trời.

Đột nhiên, hắn há miệng, tạo ra sóng âm vô hình khủng khiếp hệt như chùm ánh sáng bắn vụt lên phía trên.

Hang động rung chuyển và lượng lớn đá vụn ào ào rơi xuống.

Vách động cứng rắn ầm ầm vỡ nát, nổ tung và lõm xuống dưới sự gào thét không chút tiếng động của hắn.

Rất nhanh, tiếng nổ ầm đùng vang lên.

Vách động bị phá thành một cái hố lớn hướng thẳng lên bầu trời.

Trương Vinh Phương điều khiển hai cánh chấn động, đập lên vô số luồng khí.

Cùng với tiếng vỗ cánh soàn soạt, thân thể hắn dần dần hiện ra.

Ầm ầm bay lên.

Vụt! !!

Hắn vậy mà lại bay vụt ra ngoài theo rìa lỗ hổng lớn bị phá tan và xông lên không trung phía trên Nhân Tiên đài.

Trong lúc cánh dơi khổng lồ dài đến năm mét khuấy động cơn cuồng phong do hắn cuốn lên, thì thân thể hắn bay thẳng tắp về nơi xa.

Ầm ầm! !

Từng tia chớp xẹt ngang qua bầu trời, mây giông dày đặc, như thể chúng bị hành động lúc này của hắn chọc giận, bất cứ khi nào cũng có thể phóng những tia sét oanh kích xuống.

Nhưng Trương Vinh Phương chẳng hề để tâm, thân thể hắn bay rất nhanh, gần như hóa thành một luồng huyết quang bắn về phía Hư Linh phong ở Ngọc Hư Cung.

Để lại một đám đệ tử đạo nhân của Nhân Tiên quan trợn mắt há hốc mồm nhìn theo, hoàn toàn không biết nên có phản ứng gì.

Huyết thủy trong động Nhân Tiên vẫn đang chảy xuôi, lúc này đã bắt đầu nhuộm đỏ dòng suối duy nhất bên trong Nguyện Nữ hạp.

Toàn bộ Nguyện Nữ hạp dần dần chuyển thành một nơi hoàn toàn quỷ dị do Huyết Hà lan tràn.

“Mới nãy... đã xảy ra chuyện gì vậy? ?” Nét mặt Thường Ngọc Thanh ngây ngốc, cảm thấy bản thân hệt như đang nằm mơ.

“Gia hỏa mọc ra gương mặt của sư phụ kia... bay mất rồi! ?”

Nàng nặng nề ngừng lại ngay lúc nói ra chữ ‘bay’, thể hiện cho tâm trạng hoàn toàn không thể tin được của nàng lúc này.

“Ta cảm thấy, hiện tại quan chủ đã chân chính thành tiên rồi.” Đinh Du lấy lại tinh thần từ trong rung động rồi trịnh trọng lên tiếng.

“Đúng đó... Chẳng phải trên đại điển của đạo quan đã nói rồi sao? Thành tiên là có thể bay lượn khắp nơi, buổi sáng ở Bắc Hải, xế chiều tới Thương Ngô.”

“Đó là sáng dạo Bắc Hải, chiều Thương Ngô*.” Trương Chân Hải nói.

* Nguyên văn là 朝游北海暮 苍梧 , trích từ bài thơ Tuyệt cú của Lã Nham

“Đúng vậy nha, chính là câu nói đó... Khó trách quan chủ có thể biên soạn ra Nhân Tiên đại điển cho chúng ta, hóa ra là thật sự có tiên nhân như vậy...” Lúc này, trong mắt Đinh Du lấp lánh ánh sáng cuồng nhiệt và đầy khát vọng.

Hắn ta đã từng nghĩ rằng mình sẽ không còn bất cứ mục tiêu nào sau khi báo thù xong, giờ đây lại được tận mắt chứng kiến quan chủ bay lên không trung, tư thái thần tiên ẩn hiện, bay về phía chân trời xa xăm.

Huyết dịch trong lòng hắn ta sôi trào, thoáng chốc, hình như hắn ta đã có mục tiêu mới rồi...

Không chỉ mình hắn ta.

Những đạo nhân còn lại trên Nhân Tiên đài cũng bị sự thay đổi đột ngột vừa rồi dọa cho ngây ngẩn cả người, đứng yên bất động.

Tất cả mọi người đang không ngừng hồi tưởng lại cảnh tượng vừa rồi.

Bóng dáng đỏ thẫm phóng lên tận trời kia chính là Nhân Tiên quan chủ chỉ thuần túy dựa vào tự thân mà từng bước tu hành đạt được thành tựu, chứ chẳng cần phải Bái Thần!

Hắn... mới vừa rồi, hệt như tiên nhân chân chính, vút lên trời cao, bay về phương xa.

Tuy rằng cánh dơi trên người có hơi kỳ lạ, nhưng có thể bay thì khẳng định chính là tiên nhân!

Không thấy hiện giờ trong động còn đang bốc lên tiên khí màu đỏ và trào ra ngoài đấy à?

Cả đám đạo nhân dâng trào tâm huyết, cảm xúc của họ ngày càng trở nên kích động.

Có rất nhiều người trong số họ vốn không tin việc thành tiên hay thành tổ trong Nhân Tiên đại điển.

Chỉ cho rằng đó là ảo tưởng mà Trương Vinh Phương biên soạn. Dù sao rất nhiều tông giáo đều từng làm qua chuyện giống vậy.

Nhưng giờ khắc này, khi mà toàn bộ chân tướng thật sự bày ra trước mắt bọn họ.