Chương 1627: Trời đất giao hòa (16)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 1627: Trời đất giao hòa (16)

Rốt cuộc, tất cả đạo nhân đều tỉnh ngộ...

Hóa ra... hết thảy những điều trong đại điển... đều là thật? !

Huyết đạo nhân giật mình nhìn theo phương hướng mà Trương Vinh Phương đã bay đi, lúc bấy giờ đã sớm không còn nhìn thấy hình bóng đáng sợ màu đỏ thẫm kia đâu nữa.

Nhưng hắn vẫn không thể dời mắt.

Như thể chỉ cần dời đi một thoáng thì tất thảy những gì diễn ra trước mắt đều sẽ biến thành ảo giác.

Không chỉ mình hắn, biểu hiện của những đạo nhân còn lại ở đây cơ bản đều giống hệt nhau.

Tất cả mọi người vẫn còn chìm đắm trong dư vị của cảnh tượng khoa trương vừa nhìn thấy lúc nãy.

Nhưng không một ai chú ý tới, thác nước máu tươi chảy xuôi uốn lượn kia đang chầm chậm thay đổi toàn bộ môi trường, không khí và mặt đất trong Nguyện Nữ hạp của Nhân Tiên quan.

Mà điều quỷ dị chính là sau khi huyết thủy đỏ tươi này rời khỏi phạm vi bao trùm Nguyện Nữ hạp thì lập tức tự động khôi phục thành nước sông trong veo thuở ban đầu.

Dưới mặt đất của Ngọc Hư Cung.

Trên đài cao trông giống như kim tự tháp, trường lực ánh sáng màu xanh lam khổng lồ bắt đầu chậm rãi phóng ra làn sương xanh mờ mịt.

Trong bức màn ánh sáng.

Làn sương xanh hội tụ vào sau lưng Thánh Vũ cuồn cuộn không dứt, như thể bổ sung thể lực và giúp thương tích của nàng ta hồi phục.

Sáu cánh tay của nàng ta hệt như vòng quay, liên tiếp luân chuyển đánh vào những luồng khói trắng hình rồng đang bay tới.

Mỗi chưởng đều có thể đánh nát một luồng khói trắng hình rồng một cách chuẩn xác.

“Đại thế chung cả rồi, Nhạc Đức Văn, bất kể ngươi có vùng vẫy cách nào thì cũng có ý nghĩa gì đâu chứ? ?” Thánh Vũ nhẹ nhàng thoải mái ngăn cản khói trắng hình rồng không ngừng bay tới.

Thỉnh thoảng sẽ có một làn khói hình rồng với ngọn lửa màu đỏ đang bùng cháy đánh tới.

Sức mạnh và tính ăn mòn của làn khói hình rồng màu đỏ mạnh hơn rất nhiều so với những loại khói hình rồng phổ thông còn lại. Nhưng rốt cuộc vẫn bị đánh tan tành.

“Vùng vẫy?” Mâm tròn ở phía sau Nhạc Đức Văn có thân thể cao tới năm mét chuyển động chầm chậm, ký hiệu thuộc về Nhạc Hình Phù trong đó bỗng nhiên bùng lên ánh sáng trắng.

Ông chắp hai tay lại, vô số khói trắng hội tụ trước người thành một ảo ảnh tảng đá khổng lồ cao hơn mười mét, ầm vang nổ tung và bắn về phía Thánh Vũ.

“Đáng chết!”

Sắc mặt Thánh Vũ tức tốc biến đổi, nếu như là loại tảng đá khổng lồ có tốc độ bình thường, đương nhiên nàng ta không có gì phải sợ.

Nhưng tốc độ này có thể sánh ngang với đạn pháo phóng đi.

Lại thêm thuộc tính đặc biệt có thể đánh tan hết thảy dị lực nhờ vào việc Nhạc Đức Văn nắm giữ đại thế trong thiên hạ.

Quả thực nếu bị đánh trúng sẽ gặp phải phiền phức rất lớn!

Trong lòng nàng ta thoáng hiện lên ý nghĩ, nhưng nàng ta không thể né tránh, nghi thức được tiến hành ở nơi đài cao này còn chưa hoàn thành, thế nên nhất định phải chống đỡ.

Sáu cánh tay của Thánh Vũ hợp sức và lần lượt tập hợp lại trước người.

Trong chốc lát, sáu lòng bàn tay, ba mươi ngón tay kết hợp lại tạo thành một thủ ấn hình hoa rất phức tạp và quái dị.

“Chân Ấn - Thiên Chi Giai Thê!”

Khoảnh khắc kết xong thủ ấn, ảo ảnh bậc thang màu xanh xuất hiện ngay phía sau nàng ta, ở nơi tận cùng bỗng nhiên có một tia sáng vàng kim chiếu ra.

Tốc độ của tia sáng vàng kim kia vô cùng nhanh, vừa nhìn đã thấy nó vượt qua bậc thang và vụt qua khoảng cách, ngăn ở trước người Thánh Vũ.

Oành! !!

Ảo ảnh tảng đá khổng lồ va chạm trực diện với tia sáng vàng kim.

Hai người rơi vào thế giằng co, không ngừng khuấy động lượng lớn sương khói và điểm sáng vàng óng khắp xung quanh.

“Đại thế ở chỗ ta! Ta tức là thiên hạ!” Nhạc Đức Văn cao giọng nói, “Cho dù ngươi Hàng Thần mượn lực thì cũng phải chết!”

Mâm tròn phía sau ông lại xoay chuyển, phù văn Viêm Đế Phù lần nữa sáng lên.

Oành!

Trong lúc giằng co, toàn thân tảng đá khổng lồ dấy lên ngọn lửa màu đỏ, ngọn lửa nóng bỏng xông lên phía trên, mơ hồ ngưng tụ ra một bóng người đỏ rực với mái tóc đang bùng cháy.

Đó là sức mạnh thuộc về Minh Thần Viêm Đế!

Nhưng vào lúc này, mũi và miệng Nhạc Đức Văn đồng thời tràn ra tơ máu.

Tảng đá khổng lồ đỏ thẫm lăn tròn, nhô ra những phần sắc nhọn và các mảnh vụn không ngừng rơi xuống, ầm vang đâm vào màn chắn ánh sáng vàng kim trước người Thánh Vũ.

Tiếng nổ tung đinh tai nhức óc vang lên.

Tảng đá khổng lồ chia năm xẻ bảy, vỡ tan thành mấy chục khối đá vụn bắn tung tóe ra ngoài.

Mà Thánh Vũ cũng bị đập cho lui ra sau mấy mét, mũi và miệng trên cả ba đầu đều đồng loạt chảy máu, đầu có cảm giác nặng nề choáng váng.

“Ngươi!” Nàng ta ngẩng đầu và nâng một tay lên.

Vút, một tia sáng vàng kim mới lại lần nữa chiếu xuống.

Nhưng cũng đã muộn.

Bóng dáng Nhạc Đức Văn phía đối diện đã sớm biến mất.

Ánh sáng vàng kim rơi xuống trước người Thánh Vũ, tạo thành một lớp màn chắn hình vuông.