Chương 1186: Bên Thân Có Đinh Nhọ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 1,413 lượt đọc

Chương 1186: Bên Thân Có Đinh Nhọ

Lý Lăng Vân gấp gáp trở về, nhìn về phía Hòa Thân, nói: “Hòa tiên sinh chớ để hắn mê hoặc, nếu ngươi muốn đầu hàng thì cũng phải hỏi xem trẫm có đồng ý hay không. Trẫm thà rằng chết trận, tuyệt không khom lưng cầu sinh.”

Hòa Thân thở dài, hai tay ôm quyền, khom người thi lễ của Lý Lăng Vân.

“Thần tuân chỉ.”

Tống Du Cừ đứng ở bên cạnh lại có chút nổi nóng trong lòng, các ngươi hiên ngang lẫm liệt, còn ta thì giống như tiểu nhân, ta đã làm sai chuyện gì sao, chẳng lẽ cho các người một con đường sống cũng là sai.

Hòa Thân đứng dậy, nói với Tống Du Cừ: “Tống đại nhân, mời trở về cho, quân thần tâm ý đã quyết, nguyện chôn cùng Giang Nam, chúng ta hẹn ngày gặp trên chiến trường, quyết định thắng bại.”

Nhìn thấy một màn này, Tống Du Cừ cũng đành phải cáo từ, sau đó vội vàng rời khỏi Giang Ninh, trở về báo tin cho Lý Hành Tai.

Y cũng không dám ở lâu, lỡ như quân thần dưới cơn nóng giận lại muốn lấy mạng mình thì sao.

Quân thần đứng sóng vai, nhìn bóng dáng đang đi xa của Tống Du Cừ.

“Tiên sinh, có muốn giữ hắn lại hay không?”

“Hai binh giao chiến, không chém sứ giả.” Hòa Thân lắc đầu, “Huống hồ giết hắn cũng vô ích, nếu làm như vậy, chúng ta sẽ chỉ ép Lý Hành Tai ra tay ngoan độc hơn thôi. Trước cứ truyền lời lại cho Lý Hành Tai, hiện tại bọn hắn đang nắm quyền chủ động cho nên sẽ không làm quá mức.”

Lý Lăng Vân gật gật đầu: “Là trẫm thiếu cân nhắc. Tiên sinh yên tâm, ngươi ta cùng chung một lòng, nhất định có thể ngăn cản Lý Hành Tai, thu phục lại đất mất.”

Hòa Thân không gật đầu, cũng không có lắc đầu, mà chỉ nhìn về nơi xa, không biết trong lòng đang suy nghĩ cái gì.

Hắn vô thức nhìn qua Lý Lăng Vân, trong lòng khe khẽ thở dài.

......

Tống Du Cừ vội vàng trở lại đại bản doanh, sau khi gặp mặt Lý Hành Tai thì liền kể lại chuyện mới vừa gặp Hòa Thân.

Sau khi Lý Hành Tai nghe xong thì lâm vào trầm tư thật lâu, cuối cùng nói: “Hắn thật sự nói như vậy?”

Tống Du Cừ gật gật đầu, nói: “Thuộc hạ tận tình khuyên bảo, nói tất cả những gì nên nói. Thế nhưng đến cuối Lý Lăng Vân lại xông ra, nói cái gì chỉ có hoàng đế chết trận, không có hoàng đế đầu hàng.”

đem nên nói đều nói rồi. Nhưng đó cùng thật là tà tính, vậy mà triệt để khó chơi. Cuối cùng Lý Lăng Vân lại xông ra, nói cái gì chỉ có chết trận hoàng đế, không có đầu hàng hoàng đế.”

“Như vậy sao…” Lý Hành Tai thở dài, cảm thấy chuyện này có chút khó xử, nói: “Không bằng, để cho người khác đi thêm một lần nữa?”

“Bệ hạ, theo ý của thần thì ai đi cũng như thế, bọn họ đã quyết tâm muốn liều mạng với chúng ta.” Tống Du Cừ ngẩng đầu, thử dò xét nói: “Không bằng, chúng ta cứ làm như sắp xếp trước đó?”

“Cái này......”

Tàn sát Giang Nam, trên thân Lý Hành Tai đã mang sát khí nặng nhưng bây giờ lại lộ ra vẻ do dự. Bởi vì chuyện này đối với hắn, thật sự quá nặng nề.

“Làm như vậy có phải là quá tuyệt tình hay không?”

Tống Du Cừ ngẩng đầu, nói: “Bệ hạ, tuyệt đối không thể có lòng dạ đàn bà. Dư nghiệt Giang Nam còn chưa triệt để hết hi vọng, bọn họ dùng Giang Ninh thành để chống đỡ, nếu như chúng ta còn không nhổ cỏ tận gốc thì sẽ để lại hậu hoạn về sau.”

“Đợi trẫm suy nghĩ một chút.”

Lý Hành Tai phất phất tay, tay chống cằm rơi vào trầm tư. Hắn bắt đầu nghiêm túc cân nhắc chuyện này, mà thời gian suy nghĩ cũng chỉ mất một chén trà.

“Chuyện này ngươi cứ xử lý, mọi thứ không cần thương nghị với trẫm, cứ tự mình làm chủ là được.” Lý Hành Tai còn không ngước mắt lên khi nói chuyện mà chỉ tùy ý phất tay áo, lộ ra vẻ thờ ơ.

“Vâng.”

Tống Du Cừ đáp ứng một tiếng, chậm rãi rời đi.

......

Bị đại quân áp sát, bây giờ Giang Ninh đã trở thành một tòa cô thành. Việc lớn nhỏ trong thành đều do Hòa Thân phụ trách, cho nên hắn vô cùng bận rộn.

May mắn là Lý Hành Tai không nóng lòng công thành, việc này đã giúp cho Hòa Thân đủ thời gian điều chỉnh phòng ngự.

Tuy nhiên ai cũng hiểu rõ, dù cho có bản lãnh thông thiên triệt địa thì bọn họ cũng không chống đỡ được bao lâu.

Đêm hôm nay, Hòa Thân đang xử lý mọi công việc ở trong phòng.

Ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa nhè nhẹ cùng nói tiếng bước chân đi vào, là Chu lão đại bưng trà tới.

“Tiên sinh còn chưa nghỉ ngơi sao?” Chu lão đại nói.

Hòa Thân nhấp một ngụm trà, nói: “Xử lý xong mấy việc này thì ta cũng chuẩn bị đi ngủ, sao ngươi còn chưa chịu nghỉ ngơi?”

Chu lão đại dừng một chút, nói: “Tiểu nhân muốn cầu tiên sinh một chuyện?”

Hòa Thân thở dài, nói: “Chuyện gì, nếu như không phải chuyện quan trọng thì lần sau hãy nói.”

“Là một chuyện quan trọng.” Chu lão đại ngẩng đầu: “Tiểu nhân muốn mượn người

“Là một kiện đại sự.” Chu lão đại ngẩng đầu: “Tiểu nhân muốn mượn đầu của ngài để dùng một chút.”

Vừa bưng ly trà đến trước mặt, Hòa Thân khẽ giật mình, ngẩng đầu thấy trong ánh mắt của Chu lão đại lóe lên một tia dữ tợn.

Chu lão đại vứt khay xuống mặt đất, ánh sáng lạnh lẽo thoáng lướt qua mặt Hòa Thân.

Dưới bàn có giấu đao.

Hòa Thân hất chén trà ra bên ngoài, Chu lão đại dùng đao cản lại, trà thang bay tán loạn, rơi trên mặt Chu lão đại.

Thừa dịp thời gian này, Hứa Trăn đứng thẳng người dậy, thuận tay cầm lấy ghế nhỏ trên mặt đất, ngăn ở trước ngực.

Mặc dù Hòa Thân có chút quyền cước nhưng cũng chỉ qua quýt bình thường. Tuy nhiên, phản ứng của hắn lại rất tốt, sau khi trải qua hoảng hốt ban đầu thì hắn lập tức phản ứng chính xác.

Ánh mặt của Chu lão đại lộ ra vẻ hung dữ, trong tay nắm chặt cương đao, hung hắn đâm về phía Hòa Thân.

Hòa Thân dùng ghế gỗ trong tay ngăn cản, sau khi giằng co mấy chiêu thì cánh tay bị trúng đao, ghế gỗ lập tức rơi xuống đất.

Hiện tại hai tay hắn đã trống trơn, bị Chu lão đại bức đến góc tường.

Hòa Thân nhìn Chu lão đại, hồi lâu mới thở dài.

“Một tòa thành cô độc, ai ai cũng muốn tìm tiền đồ cho riêng mình, ngươi muốn dùng đầu của ta để tiến thân, chuyện này cũng hợp tình hợp lý. Chỉ là ta không biết, biện pháp này là chính ngươi nghĩ, hay là do người khác mê hoặc ngươi?”

Biến cố đột ngột, Hòa Thân không hô không gọi, khiến cho Chu lão đại có mấy phần bội phục.

“Hòa tiên sinh là cao nhân, cho nên suy nghĩ của chúng ta không thể giống nhau. Chu lão đại chỉ là nhân vật nhỏ, ngay cả miếng cơm manh áo cũng phải cảm kích ông trời mở mắt. Mà Hòa tiên sinh đối xử với ta không tệ, ta dĩ nhiên có ơn tất báo.”

“Có người hứa cho ta một phần tiền đồ, nhưng phải dùng đầu của tiên sinh để đổi.” Chu lão đại ngẩng đầu nhìn Hòa Thân: “Sống một đời, cây cỏ sống một mùa thu, tiên sinh, Chu lão đại ra cũng muốn một đời oanh oanh liệt liệt.”

“Lý Hành Tai a Lý Hành Tai ......” Hòa Thân thở dài: “Cắm một cây định dưới mí mắt ta, quả nhiên khó lường a.”

“Thôi thôi thôi, ta một đời tự xưng là người thức thời, hôm nay lại tự mình đâm mình, cho nên cũng không thể trách được người khác.”

Chu lão đại ôm quyền: “Còn xin Hòa tiên sinh thành toàn.”

“Tới tới tới, ta thành toàn cho ngươi, nhưng còn phải xem ngươi có bản lĩnh này hay không?”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right