Chương 1187: Muốn Tiến Thâ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 1,329 lượt đọc

Chương 1187: Muốn Tiến Thâ

Đánh ngỗng bị nhạn mổ vào mắt, lần này Hòa Thân nhận thua. Hòa Thân tự xưng là có thể thu phục nhân tâm, nhưng ai ngờ dưới đĩa đèn thì tối, hết lần này tới lần khác lại quên đi chuyện này.

Chu lão đại xuất thân là nông phu, cho nên Hòa Thân không để gã vào mắt, cũng rất ít khi nhìn thẳng vào gã. Ai cũng biết sóng lớn biển cạn, lòng người ít mà sâu, nếu lắng nghe kỹ thì lòng người cũng ẩn chứa những cơn sóng ầm ầm.

Chu lão đại xuất thân đê tiện, thê tử lại đội cho gã một cái nón xanh. Loại chuyện này đối với bất kỳ một nam nhân nào thì đều không dễ dàng bỏ qua.

Kể từ đêm đó, Chu lão đại không hề nhắc đến chuyện cũ, nhưng việc này cũng không chứng minh là gã đã bỏ qua.

Suy đi nghĩ lại, chỉ có làm một chuyện lớn thì mới có thể rửa sạch sỉ nhục trên người, đường đường chính chính làm người.

Tống Du Cừ từng đến thành Dương Châu gặp Hòa Thân một chuyến, nhiệm vụ lần đó không chỉ là đi thuyết phục Hòa Thân, thăm dò địa hình Dương Châu mà còn có một nhiệm vụ khác, đó là liên lạc với nhân vật trong triều đình Giang Nam.

Lý Hành Tai đã lôi léo hơn nửa người của thư việc làm việc cho hắn, mà đệ tử của thư viện thì trải dài khắp thiên hạ, trong đó có không ít người đi đến Giang Nam. Mà một số nhân mạch trước đó của thư viện nếu có thể sử dụng thì phải sử dụng.

Lần này Lý Hành Tai có thể thuận lợi tiếp nhận Dương Châu cũng là nhờ trận lôi kéo trước đó.

Mà trong lần đó, Tống Du Cừ đã liên lạc với Chu lão đại, chôn xuống một cái đinh sắt bên cạnh Hòa Thân.

Dưới mắt, cái đinh này đã đến lúc phát huy tác dụng.

Chu lão đại xách theo cương đao, truy sát Hòa Thân đang đứng sau bàn. Trong thời gian ngắn, gã thật sự không thể làm gì được Hòa Thân. Chu lão đại chỉ ỷ vào sức lực của bản thân chứ công phu quyền cước cũng chỉ thuộc dạng qua quýt bình thường.

Hòa Thân đột nhiên cảm thấy lồng ngực đau đớn, bên trong cơ thể giống như có mấy con côn trùng đã rục rịch. Hắn lấy tay che ngực, suýt nữa té ngã trên đất.

“Trong trà…” Hòa Thân bừng tỉnh nhớ tới thứ gì.

Chu lão đại nhếch miệng nở nụ cười, lộ ra vẻ phách lối vì gian kế đã được như ý.

“Đối phó với loại người như Hòa tiên sinh, tiểu nhân không thể không cẩn thận chút,”

Ngực Hòa Thân đau xót, phun ra một ngụm máu đen, trước mắt biến thành màu đen, cơ thể co giật, không còn đủ khí lực để đứng thẳng.

“Người đều có mệnh, tiểu nhân cũng muốn tìm cho mình một lối thoát.” Chu lão đại hướng đại đao về phía Hòa Thân, trong miệng hung ác nói: “Tiên sinh chớ có trách ta.”

Hòa Thân đã bất lực chèo chống, đến lúc này, cửa phòng phanh một tiếng bị đá văng. Dù sao cũng có tật giật mình, Chu lão đại sợ hết hồn, quay đầu, gặp Chu Thất đang hung dữ đứng ở cửa.

“Ngươi làm cái gì!”

Chu Thất gầm một tiếng, xách theo nắm đấm xông lại, một quyền nện lên Chu lão đại.

Mặc dù là huynh đệ ruột thịt cùng cha cùng mẹ, nhưng tính cách của hai người lại hoàn toàn khác biệt. Có thể có được địa vị như hôm nay, Chu Thất đã cảm động đến rơi nước mắt, trong lòng cùng sớm đưa mạng mình cho Hòa Thân.

Y cùng Chu lão đại ở chung một phòng, nửa đêm tỉnh ngủ không thấy Chu lão đại, y tâm huyết dâng trào mới đi tới đây xem, nhưng không ngờ lại nhìn thấy một màn này.

Vội vàng đi tới bên cạnh Hòa Thân, đưa tay đỡ lấy hắn, bây giờ hai mắt Hòa Thân đã biến thành màu đen, hôn mê bất tỉnh.

Chu Thất quay đầu lại, hung tợn nhìn Chu lão đại. Nhặt thanh đao trên đất, đâm về phía Chu lão đại.

Chu lão đại bị một quyền nện cho ngất đi, bây giờ mới mơ mơ màng màng mở to mắt, vừa vặn gặp được một màn này.

“Ngươi thật sự muốn giết đại ca ruột?”

Đao trong tay Chu Thất cứng đờ, nhìn đại ca ngồi trên mặt đất mà đao trong tay lại bắt đầu do dự.

“Tiên sinh đối đãi với chúng ta ân trọng như núi, ngươi vì cái gì, ngươi vì cái gì......” Chu Thất bởi vì phẫn nộ, da mặt không ngừng run rẩy.

“Huynh đệ, từ nhỏ có ai từng coi trọng chúng ta, giết hắn, chúng ta chính là đại nhân vật, về sau sẽ không có ai dám xem thường chúng ta.”

Chu Thất cắn chặt hàm răng, trong lòng có lời nói lại nói không ra miệng. Nửa ngày, y thu đao, nói: “Ngươi cút đi, từ nay về sau, đừng để ta nhìn thấy ngươi.”

Chu lão đại chậm rãi đứng lên, bây giờ cũng là có chuyện khó nói.

Chu Thất vội đỡ lấy Hòa Thân, vừa mới di chuyển thân thể, Chu lão đại bỗng nhiên cầm lấy nghiên mực trên bàn, hung hăng nện ở trên người Chu Thất.

Phù phù một tiếng, Chu Thất ngã trên mặt đất, nghiên mực vỡ thành hai mảnh, đỉnh đầu chảy máu tươi.

Nhìn Chu Thất trên mắt đất, Chu lão đại thở dài.

“Huynh đệ, đừng trách ca ca mất hết tính người, ta cũng có nỗi khổ tâm riêng của ta.”

Nói xong, gã nhặt đại đao trên đất, đi qua cắt lấy đầu của Hòa Thân. Dùng vải bao bọc rồi thắt ở trên lưng, nhanh chóng đẩy cửa phòng ra, nhìn thấy trong viện không có động tĩnh gì thì nhảy ra khỏi viện, nghĩ trăm phương ngàn kế để chạy ra khỏi thành.

Sau khi Chu lão đại rời đi, cơ thể của Chu Thất bỗng nhiên co rút một cái, y sững sờ rất lâu rồi mới chậm rãi bò dậy.

Đầu rơi máu chảy, trước mắt ứa ra lệ, phải qua rất lâu Chu Thất mới khôi phục được mấy phần ý thức.

Giương mắt nhìn trong phòng trống rỗng, trên mặt đất chỉ có thi thể không đầu của Hòa Thân.

Chu lão đại chạy ra khỏi thành ngay trong đêm, đi nhờ vả đại doanh của Lý Hành Tai. Sau một phen trắc trở, gã mới có thể gặp được Lý Hành Tai ở trong đại trướng.

Đầu của Hòa Thân bị đặt trong một chiếc hộp gỗ, Tống Du Cừ hai tay dâng trước mặt Lý Hành Tai.

Mở hộp ra, đầu của Hòa Thân được đặt bên trong, râu tóc còn nguyên, khuôn mặt vô cùng sinh động.

Lý Hành Tai không hề lộ ra bất kỳ biểu lộ gì, chỉ là ngơ ngác sững sờ.

Hắn có giao tình với Hòa Thân, mọi người đều đã từng làm việc ở Cáp Mô trại. Đúng là tạo hóa của nhân duyên, một tên sơn tặc, một tên hoàng thân quốc thích lại sống chung một chỗ. Lý Hành Tai đã từng nghĩ qua, nếu như ngay từ đầu Hòa Thân gia nhập vào Đông Hải Quân, thì bây giờ mọi người đã cùng một chỗ nâng cốc nói chuyện vui vẻ, làm sao đến mức như hôm nay.

Tống Du Cừ ưỡn ngực ngẩng đầu, cái eo thẳng tắp. Y lặng lẽ đánh giá Lý Hành Tai, nhìn thấy vành mắt hắn dần dần đỏ lên, sau đó đùng đùng rơi lệ.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right