Chương 1216: Mưu Hèn Kế Bẩ
Thẳng đến cuối cùng, Lý Hành Tai cũng không chịu từ bỏ khả năng chủ động xuất kích.
Đối mặt đấu pháp không sợ chết của Nhung Tộc, không hẳn là Lý Hành Tai không biết sợ. Nhưng hắn không thể để cho người ta trông thấy nỗi sợ của hắn. Cho dù trong lòng cất giấu nỗi nhát gan, nhưng cũng muốn làm ra bộ dáng không biết sợ là gì.
Nhung Tộc muốn đánh thì đánh, muốn rút lui thì rút lui, kẻ địch đến thì liều chết phản kháng, kẻ địch đi lại vui mừng hớn hở. Nếu cứ làm như vậy thì tương đương dâng quyền chủ động bằng hai tay cho kẻ địch. Biện pháp là thứ con người nghĩ ra, cho Nhung Tộc thời gian suy nghĩ, Nhung Tộc kiểu gì cũng sẽ nghĩ ra biện pháp khác để phá thành.
Lý Hành Tai sẽ không làm như thế, Nhung Tộc hung ác, hắn muốn biểu hiện càng thêm hung ác. Trên cái chiếu bài bạc này không có chỗ ngồi cho kẻ mềm yếu.
Hiện tại Lý Hành Tai không dễ chịu, gì Dã Nguyên Hỏa giờ cũng rất gian khổ. Đáy lòng hai bên đều chưa hẳn là không sợ hãi, nhưng lại liều chết dấn thân vào chiến trường. Ai để lộ nỗi sợ trước tiên coi như thua trận chiến này.
Mã Mạnh Khởi sia6t1 lĩnh một đội binh tinh nhuệ ra khỏi thành, trong lòng của gã đè nén một ngọn lửa, cho tới bây giờ mới tìm được cơ hội để bùng lên.
Rửa sạch nhục nhã chỉ ở hôm nay.
Gã thúc dục việc hành quân, cố chấp cắn chặt cái đuôi của Nhung Tộc. Đến Nhung Tộc cũng không ngờ tới, Lý Hành Tai sẽ chủ động xuất kích, trong lúc nhất thời, ứng đối một cách hơi bối rối.
Mã Mạnh Khởi đại khai sát giới, giết địch nhiều không đếm hết, lúc đại quân Nhung Tộc tập trung lại để phản công, gã mới điều binh rút lui.
Thông qua trận chiến này, trong lòng Mã Mạnh Khởi nhẹ đi mấy phần, cũng có thể hơi ngẩng đầu làm người. Mà cũng làm cho Dã Nguyên Hỏa thấy được quyết tâm của Lý Hành Tai.
Hắn tất nhiên là kẻ địch khó giải quyết nhất trên đường chinh phục của Dã Nguyên Hỏa, rất rõ ràng, hắn không hề giống những kẻ địch có thể nhẹ nhõm đánh bại trước kia.
Muốn hạ gục Lý Hành Tai, hắn nhất thiết phải chuẩn bị trả giá đắt.
Mà Lý Hành Tai, đã có chuẩn bị, vì trận chiến này có thể hi sinh hết thảy.
Ba ngày ba đêm không ngủ, Lý Hành Tai chỉ ngủ hai canh giờ, liền lên dây cót tinh thần tỉnh lại.
Gia đình Lý Hành Tai đã sớm được đưa đến Thần Quy đảo, bây giờ thê thiếp ở lại bên cạnh chỉ có mỗi một mình Vương Tôn Lập Sơn.
Trên thực tế, trước khi bắt đầu trận chiến, Lý Hành Tai đã dọn sạch Lạc Phượng thành. Bình dân bách tính đều đã chuyển dời đến thành Dương Châu, cũng chỉ có quân nhân chuẩn bị hy sinh ở lại.
Chỉ có Vương Tôn Lập Sơn không chịu đi Đông Hải, vẫn ở lịa bên cạnh Lý Hành Tai.
Thấy Lý Hành Tai tỉnh lại, nàng vội vàng bưng trà rót nước, phục dịch Lý Hành Tai rửa mặt.
“Bệ hạ, Mã tướng quân vừa mới trở về, đang ở bên ngoài chờ.”
“Sao không gọi ta dậy?”
Lý Hành Tai lau mặt, thần sắc có chút không vui, Vương Tôn Lập Sơn còn chưa nói cái gì, hắn liền phất tay áo rời đi.
Chỉ để một mình Vương Tôn Lập Sơn đứng ở trong phòng, nàng khẽ thở dài, nhưng nàng cũng coi như không cảm thấy kinh ngạc với tình cảnh như này, trong lòng cũng không cảm thấy gì cả.
Vương Tôn Lập Sơn ít nhiều gì cũng là người có danh tiếng, có thể xưng tụng nữ trung hào kiệt, nếu không phải là như thế, cũng không khả năng tay không bắt sói, thay thế vị trí Đông Hải Vương. Nhưng hết lần này tới lần khác vỏ quýt dày có móng tay nhọn, sau khi nàng rơi vào trong tay Lý Hành Tai, quy phục rồi trở nên ngoan ngoãn, mạng nàng luôn trong tư thế chuẩn bị chết thay Lý Hành Tai. Thậm chí còn có cảm giác nàng chết rồi thì mới được coi là một lòng một dạ.
Trong đại sảnh, Lý Hành Tai gặp được đám người Mã Mạnh Khởi, Thích Kế Quang.
Một phen đại chiến, mọi người cũng trong tình trạng kiệt sức, trên gương mặt hiện ra vẻ mệt mỏi.
Đại chiến tạm hoãn, còn có rất nhiều chuyện muốn làm. Thu thập thi thể, xây dựng tường thành, bổ sung binh lực.
Mã Mạnh Khởi chủ động xuất kích, xem như thọc Nhung Tộc một đao, nhưng tác dụng cũng là có hạn.
“Điều binh từ thành Dương Châu đến bổ sung Lạc Phượng thành.” Lý Hành Tai phân phó nói.Thích Kế Quang nghĩ nghĩ, nói: “Tiếp tục đánh, thương vong tất nhiên rất lớn, ta sợ chúng ta không chịu nổi.”
Đối với điều này, Lý Hành Tai cũng không nói gì nhiều, chỉ tiếp tục: “Chiếu theo phân phó mà làm, chúng ta còn phải tiếp tục giao chiến với Nhung Tộc.”
Thích Kế Quang lùi về phía sau, Lý Hành Tai lại không có tâm tình trò chuyện với người. Trên thực tế, liên quan tới trận chiến này, trong lòng Lý Hành Tai sớm đã có một bản phác chiến lược.
Địch mạnh ta yếu, đúng như là nếu chính diện tác chiến, Lý Hành Tai cũng biết phần thắng của chính hắn không lớn. Nằm trong loại trạng thái này mà muốn chiến thắng thì cần bí quá hoá liều. Cho nên biện pháp này của Lý Hành Tai có tính mạo hiểm rất cao……
Nếu mà hắn nói ra ý tưởng trong nội tâm, sợ là toàn quân đều sẽ bất ngờ làm phản.
Bước đầu tiên trong chiến lược, là biến Lạc Phượng thành thành chiến trường. Nhìn trước mắt, Nhung Tộc đúng thật là đánh y như trong suy nghĩ của Lý Hành Tai.
Nhung Tộc rất mạnh, Lý Hành Tai cũng phải thừa nhận điểm này, nhưng mạnh thì kiêu ngạo, kiêu ngạo thì tính sai, tính sai thì dễ dàng đi vào cái bẫy của Lý Hành Tai.
Tại Lạc Phượng thành, Lý Hành Tai đã chuẩn bị từ lâu, hắn chuyển hậu cung đi, sơ tán bình dân, cho quân tinh nhuệ đóng tại Lạc Phượng thành.
Đối với một Lạc Phượng thành có thể thủ được, Lý Hành Tai cũng không ôm hi vọng quá lớn. Bởi vì, nơi đây vốn là mộ phần chuẩn bị cho Nhung Tộc.
Vắt hết óc, luyện binh rèn tướng, hết thảy cũng chỉ vì mục đích có thể giết chết nhiều kẻ địch hơn.
Không so sánh tổng số quân hai bên cho tham chiến, thương vong của hai bên cơ hồ có thể cho là ngang hàng, đây là phương thức hi sinh ít nhất.
Trước mắt thì nhìn ai không chịu nổi trước đã.
Sau trận chiến này, Nhung Tộc có lẽ đã bị đánh sợ. Loại đấu pháp liều mạng kia không còn xuất hiện lại. Chẳng qua, âm mưu quỷ kế thủ đoạn mưu hèn lại là tầng tầng lớp lớp.
Dùng máy ném đá bắn thi thể vào trong thành, đào bới địa đạo...... Thứ gọi là binh đến tướng chắn, nước đến đất chặn, chính là hai bên đọ sức với nhau qua những mưu hèn kế bẩn nhỏ lẻ này.