Chương 1217: Gặp Thế Khó

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 1,748 lượt đọc

Chương 1217: Gặp Thế Khó

Trên thực tế, Nhung Tộc cũng không dám tuỳ tiện động binh, bọn họ đã đoán trước Lý Hành Tai sẽ rất khó nhằn. Tiếp tục đánh, Nhung Tộc cũng chưa chắc chịu nổi.

Lý Hành Tai ở bên ngoài thành Lạc Phượng, dựng lên hai doanh trại, giữ vững đất hiểm yếu, không để Nhung Tộc vây quanh cửa Đông và cửa Nam.

Có hai cửa thành này nơi tay, Lý Hành Tai có thể rút lui, vận chuyển lương thảo, bổ sung binh lực...... Ung dung như thế, không bị bức bách, làm cho Dã Nguyên Hỏa đánh nhau rất phí sức.

Cho nên nếu muốn phá thành, trước tiên muốn vây thành, nếu muốn vây thành, trước tiên muốn đánh hạ hai doanh trại này.

Dã Nguyên Hỏa điều binh khiển tướng, khởi xướng tiến công hai doanh trại này. Trước phải nhổ hai cái răng hô của Lý Hành Tai, sau mới nhổ cái đinh Lạc Phượng thành này.

Trong màn đêm, Nhung Tộc phái ra hai đội ngũ, chuẩn bị đánh lén hai doanh trại này.

Đi được nửa đường, Mã Mạnh Khởi đột nhiên dẫn binh điều tướng đi ra, hai bên lại chém giết nhau trong đêm tối.

Sau khi Mã Mạnh Khởi rơi đến chạm đáy thì bắt đầu đạp đáy bắn ngược. Sau khi gặp phải Nhung Tộc thì phấn đấu quên mình giống như con ruồi đổ máu.

Nhung Tộc không ngờ, nửa đường đánh tới Giang Nam quân, Mã Mạnh Khởi lại phá lệ dũng mãnh, hai bên đại chiến một phen, bị Mã Mạnh Khởi đánh lui.

Một nhóm binh khác, được Hoa Mộc Lan suất lĩnh trong lúc đó, cơ hồ có hiệu quả như khi vào tay Mã Mạnh Khởi. Giết binh trảm tướng, khiến quân địch đánh lui.

Hai đội tàn binh trở về bản doanh Nhung Tộc, sau khi nhận được tin tức, Dã Nguyên Hỏa cũng có chút giật mình.

Lại không nghĩ rằng Lý Hành Tai sớm đã có đề phòng, dùng tính toán đánh trả bất ngờ, chính mình thua cũng không oan ức.

Chẳng qua, hai cái doanh trại này tất nhiên là chỗ yếu hại của Lý Hành Tai yếu hại, Dã Nguyên Hỏa cũng sẽ không ngại phải trả giá mà cố đánh.

Dù sao, nếu đường hoàng đánh nhau chính diện trong dã chiến thì Nhung Tộc chưa có thua trận nào. Chỉ cần đổ vào đầy đủ binh lực, ngày đánh hạ được hai doanh trại này cũng chỉ là vấn đề thời gian.

Sau đó cứ vây thành phá thành, từng bước tiến lên, cho tới khi Lý Hành Tai bị ép cùng đường mạt lộ.

Hai doanh trại này là Lý Hành Tai bày ra. Một là Bạch Hổ, một là Thanh Long, Bạch Hổ trại cố thủ đường núi, Thanh Long trại coi chừng đường sông.

Cũng là chọn đất hiểm yếu mà hạ trại, địa thế dễ thủ khó công. Vì để nắm giữ quyền khống chế cửa Đông và cửa nam mà Lý Hành Tai đổ ra rất nhiều tâm huyết.

Địa hình xung quanh Lạc Phượng thành cực kỳ phức tạp, đông giáp biển cả, ba mặt khác lại chiếm bởi vùng núi. Địa hình như thế khiến đại đội kỵ binh của Nhung Tộc bị kiềm hãm. Đây cũng là lí do vì sao Lý Hành Tai muốn khiêu chiến Nhung Tộc tại Lạc Phượng thành.

Cơ hồ đã ngờ Nhung Tộc sẽ động thủ với hai hai doanh trại này, cho nên đã sớm dồn nhiều binh sĩ về đây. Về sau, lại lệnh Mã Mạnh Khởi phòng thủ Bạch Hổ trại, Hoa Mộc Lan phòng thủ Thanh Long trại, Lý Hành Tai tọa trấn Lạc Phượng thành.

Một Thanh Long, một Bạch Hổ, giống như hai thần thú bảo vệ Lạc Phượng thành.

Muốn nhổ cái đinh Lạc Phượng thành, trước hết cần cạo sừng thú. Vì thế, Dã Nguyên Hỏa tạm hoãn tiến đánh Lạc Phượng thành, mà là trước tiên chọn động thủ với hai doanh trại này.

Trận chiến đánh tới bây giờ, Giang Nam quân đã nhận thương vong cực lớn, Dã Nguyên Hỏa cũng là tổn binh hao tướng nghiêm trọng. Vì để giữ đầy đủ binh lực, Dã Nguyên Hỏa không thể không điều binh lực ở bờ bắc Đại Giang, bổ sung đến trước Lạc Phượng thành.

Bổ sung binh lực, dọn sạch kẻ địch bị lạc đàn, tiếp đó tập trung binh lực, đồng loạt công phá Lạc Phượng thành.

Đây cũng là chiến lược Dã Nguyên Hỏa quyết định, không thể nói có lỗi gì ở trong. Nhưng chiến tranh đến loại trình độ này, chỉ mỗi việc không phạm sai lầm là không đủ.

Nhất thiết phải giữ được độ chính xác tuyệt đối.

Trước đó Lý Hành Tai và Dã Nguyên Hỏa gặp phải các đối thủ không giống nhau, không có khả năng cố định một chiến lược lên Dã Nguyên Hỏa thảnh thơi tự tại.

Lý Hành Tai là loại người không thể ở không, hắn muốn làm việc.

Sau khi Dã Nguyên Hỏa tạm hoãn công thành, Lý Hành Tai lại thành người đi gây chuyện, mấy lần mở cửa thành ra xuất chiến. Mà làm vậy cũng vẻn vẹn để yểm hộ, Lý Hành Tai có quyền kiểm soát đường biển tuyệt đối. Mấy lần phái binh vòng ra hậu phương Nhung Tộc, làm mấy trò đốt giết hiếp cướp.

Thậm chí Lý Hành Tai còn tự mình mang binh vòng ra hậu phương quân địch, tự mình chỉ huy chiến đấu.

Lại nhiều lần như thế, thật sự hành cho Nhung Tộc khổ không thể tả, tạo thành cực lớn tiêu hao đối với Nhung Tộc.

Nhưng Nhung Tộc cũng không có biện pháp ngăn Lý Hành Tai lại, muốn tìm bọn họ quyết chiến, bọn họ liền sẽ biến mất vô tung vô ảnh. Thật vất vả bắt được cái đuôi của bọn họ, bọn họ lại sẽ nghênh ngang chạy trốn vào trong biển.

Nhung Tộc cũng chỉ có thể lực bất tòng tâm, đến từ thảo nguyên, Nhung Tộc có một loại sợ hãi nằm trong xương cốt đối với biển cả. Bọn họ ngồi trên lưng ngựa rong ruổi thì vô song, nhưng khi phiêu diêu trên mặt biển không cố định thì lại luống cuống tay chân.

Lý Hành Tai rất có lòng tin sẽ đánh một trận đàng hoàng trên mặt biển với Nhung Tộc, binh lính của hắn đa số đến từ hải tặc, thủy tặc, ngư dân không nhà để về. Biển cả mới là cố hương chân chính của những người này.

Nhưng Nhung Tộc tuyệt đối sẽ không cho bọn họ cơ hội này.

Lần này, Lý Hành Tai lại tự mình dẫn năm ngàn người từ đường biển vòng tới hậu phương Nhung Tộc, thi hành hành động sờ soạng của hắn.

Mỗi người mang theo lương khô cho năm ngày, tận lực tránh chính diện tác chiến với Nhung Tộc. Tìm cơ hội tiêu diệt các nhóm lính nhỏ lẻ của Nhung Tộc. Một mình xâm nhập, đây chính là hành động mạo hiểm một đi không trở lại. Nhưng có Lý Hành Tai lĩnh quân, hắn là vua của một nước mà còn có thể chịu chết, mọi người vì sao lại không thể.

Từ Vấn Thiên đi theo Lý Hành Tai, năm ngàn người yên tĩnh hành quân, tận lực không tạo ra thanh âm.

“Bệ hạ, lần này có ta dẫn đội là đủ rồi, ngài không cần tự mình mạo hiểm.” Từ Vấn Thiên.

Lý Hành Tai vùi đầu gấp rút lên đường, tùy ý khoát khoát tay: “Núp mình trong đại trướng, không tự lên chiến trường, thì không biết chuyện gì sẽ xảy đến trong chiến tranh, cũng sẽ không hiểu rõ kẻ địch của mình. Tuy nói núp trong doanh trướng có thể quyết thắng thua ngoài ngàn dặm, nhưng có vài chuyện nói lại đơn giản hơn làm.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right