Chương 1219: Sư Đồ Tương Tà
Tại Đông Hải, Lý Hành Tai đang đánh nhau tưng bừng với Dã Nguyên Hỏa, hai bên không kì kèo giá phải trả, không tiếc mạng người.
Dạng đấu pháp này, Trình Đại Lôi chưa hẳn không am hiểu, chỉ có điều hắn sẽ không như thế làm. Một tướng công thành ngàn người chết, có chắc một tướng công thành chỉ giết đúng số lượng ngàn người không.
Trình độ nào đó, Dã Nguyên Hỏa và Lý Hành Tai đều xem là đồ đệ của Trình Đại Lôi. Hai người núp trong Cáp Mô trại, lén lén lút lút học được rất nhiều thứ. Nhưng hai người đều có điểm mạnh riêng, lối đánh liều mạng như này tuyệt đối không phải do Trình Đại Lôi dạy cho bọn họ.
Ở Tây Bắc, Trình Đại Lôi yên vị bàng quan ngồi xem cuộc chiến trước mặt. Mà tại Đông Hải, Dã Nguyên Hỏa và Lý Hành Tai còn đang tiếp tục chiến đấu.
......
Lý Hành Tai tự mình lãnh binh vòng ra hậu phương của kẻ địch, mục đích lần này là phá huỷ đồn lương của Nhung Tộc ở Hắc Phong trại.
Chuyện như vậy, Lý Hành Tai đã làm không dưới một lần. Giày vò tới lui tạo thành tổn thất cực lớn cho Nhung Tộc.
Đến ngày hôm nay, Nhung Tộc cũng biết gia tăng phòng ngự, có vô số đội tuần tra hoạt động tại phụ cận. Dọc theo đường đi Lý Hành Tai gặp chừng mấy nhóm quân địch, lúc nào cũng chú ý cẩn thận, mới vừa rồi không có bị kẻ địch phát hiện.
Trong màn đêm, đại quân tiếp cận Hắc Phong trại, Lý Hành Tai ra lệnh một tiếng, năm ngàn người khởi xướng tiến công Hắc Phong trại.
Đại chiến khai hoả trong đêm, Giang Nam quân thuận lợi đột phá cửa trại, giết vào trong Hắc Phong trại. Dù cho biết Lý Hành Tai sẽ quấy rối ở hậu phương, Nhung Tộc cũng đã gia tăng phòng bị, nhưng chỉ có đạo lý ngàn ngày làm trộm không có đạo lý ngàn ngày phòng trộm.
Giang Nam quân đột nhiên tiến tới, khiến cách ứng đối của Nhung Tộc bị rối. Từ Vấn Thiên lại là một người vô cùng biết đánh nhau, lần này Lý Hành Tai cho thả cửa, hắn tự nhiên ra sức liều mạng, muốn biểu hiện thật tốt bản lĩnh hắn có trước mặt Lý Hành Tai.
Đột phá đại môn một cách cực nhẹ nhàng, sau đó bắt đầu thực hiện các hành động đốt giết hiếp cướp. Giết người bừa bãi, phóng hỏa bốn phía, ánh lửa ngút trời trong Hắc Phong trại.
Lúc đầu thủ tướng của Hắc Phong trại có chút bối rối, nhưng rất nhanh thì trấn định lại, dẫn quân giết ngược ra.
“Hoảng hốt cái gì, theo ta chém giết.”
Hắn cầm lấy binh khí, lĩnh quân chém giết với đám quân đánh lén. Đây là địa bàn Nhung Tộc khống chế, chung quanh cũng là binh lính của Nhung Tộc. Chỉ cần hắn ổn định được trận thế, kéo dài thời gian trận chiến này, tất nhiên sẽ có viện binh đuổi tới.
Thiệt hại một kho lúa tính là gì, có thể tiêu diệt đại tướng quân địch mới là thu hoạch lớn nhất. Huống chi, lần này là chính Lý Hành Tai dẫn quân. Nếu quả thật có thể giết hắn, thu hoạch có thể xưng là may mắn bất ngờ.
Hết lần này tới lần khác, chính lần này Từ Vấn Thiên lại muốn làm ra chuyện lớn, biểu hiện một phen trước mặt Lý Hành Tai. Còn có cái gì ấn tượng hơn chém giết được đại tướng quân địch à.
Hai bên đều đang tìm kiếm đối phương, rất dễ dàng tìm thấy, vòng qua một đống lương thảo, hai bên đụng vào nhau, kế tiếp chính là hai mặt nhìn nhau.
Từ Vấn Thiên vạn vạn không nghĩ tới, thủ tướng của Hắc Phong trại lại là Trần Mộng. Hắn không phải đang hộ vệ bên cạnh Dã Nguyên Hỏa sao, tại sao lại bị điều đến nơi đây.
Trần Mộng dù sao cũng là tướng bị đày, rất khó thu được tín nhiệm chân chính trong Nhung Tộc. Trước mắt, trong đội ngũ Nhung Tộc có không ít lính bị đày của Đế Quốc. Những người như họ rất khó được đảm nhiệm chức vị quan trọng, người có quyền chỉ huy chiến đấu vẫn là người một nhà của Nhung Tộc.
Như Trần Mộng vậy, có thể tọa trấn Hắc Phong trại đã coi như là không tệ.
Sư đồ tương kiến, cả hai đều có chút lúng túng. Trước đây mỗi người đi một ngả, đều vì chủ mình, cũng đã từng nghĩ đến sẽ có ngày nào đó gặp nhau trên chiến trường.
Nhưng nghĩ tới là một chuyện, chân chính gặp phải là một chuyện khác. Có dũng khí ra tay với đối phương hay không là một vấn đề.
Trầm mặc chỉ là phút chốc, sư đồ hai người gần như đồng thời ra tay với đối phương. Lưỡi búa đụng vào nhau phát ra tiếng vang thanh thúy.
“Đi mau.”
Gần như là đồng thời, hai người trăm miệng một lời nói ra.
Sư đồ hai người ra chiêu không dứt, nhưng lại đang nhỏ giọng trò chuyện.
“Viện quân sắp đến rồi, sư phụ, nếu ngươi không đi thì lúc đó sẽ không kịp.”
“Chúng ta đã đánh tan chỗ này, ngươi không chống được bao lâu, mau mau rời đi.”
Sư đồ hai người đánh nhau, lại đồng thời khuyên đối phương rời đi.
Dây dưa như thế tiếp không phải là một biện pháp, Từ Vấn Thiên vừa thu chiêu lại đã muốn quang minh rời đi.
Hắn thu hồi thế công, nhưng Trần Mộng lại không có thu chiêu, lưỡi búa tiếp tục tiến về phía trước, trong mắt toả ra một vòng hận ý.
Từ Vấn Thiên đột nhiên quay đầu, một búa đánh trật thế công.
Chiêu quay đầu ra búa này là tuyệt kỹ giữ nhà của hắn, luôn canh ngay lúc kẻ địch buông lỏng cảnh giác, một chiêu giết địch.
“Thằng nhãi này, ta vốn đã biết ngươi không có ý tốt.”
“Hừ, sư phụ ngươi còn không phải như vậy.”
Sư phụ ra sao dạy dỗ nên đồ đệ thế ấy, lấy tính tình Từ Vấn Thiên, đồ đệ sao có thể là người tốt lành đây.
Sau khi xé rách bộ mặt giả nhân giả nghĩa của nhau xong, hai bên đều lộ ra diện mục dữ tợn, cả hai giơ cao binh khí xông tới đòi giết người kia.
Lần này đều lấy ra bản lĩnh giữ nhà, ai cũng không thủ hạ lưu tình.
Từ Vấn Thiên là sư phụ Trần Mộng, tự nhiên càng có vẻ lão luyện hơn. Nhưng võ sợ tuổi tác, Trần Mộng là người trẻ tuổi đang trong thời kì tráng kiệt, hắn cũng không phải hạng người qua loa.
Hai người đều giết đến hưng khởi, ra chiêu đều nhắm vào chỗ yếu hại của người kia, nhưng dù sao cũng chỉ dùng một dạng võ nghệ, trong lúc nhất thời cũng quyết không ra thắng bại.
Sao một hồi chém giết, hai người đều là cao thủ nhất đẳng. Bây giờ cũng đều động sát tâm, tự nhiên ra tay không lưu tình, chiêu nào cũng đều dồn đối phương vào tử lộ.
Từ Vấn Thiên dùng búa đơn, Trần Mộng lại dùng búa đôi, chỉ bằng điểm này cũng đã biết Từ Vấn Thiên đã không dốc túi dạy hết bản lĩnh giữ nhà ra.
Nhưng Trần Mộng tuổi còn trẻ mà đã có thành tựu như thế, chứng minh thiên phú của hắn cũng là không kém. Sư phụ dẫn vào cửa, tu hành dựa vào bản thân, kinh nghiệm những năm trưởng thành này khiến thực lực chân chính của hắn không thua kém gì so với Từ Vấn Thiên.