Chương 1220: Về Lạc Phượng Thành

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 4,599 lượt đọc

Chương 1220: Về Lạc Phượng Thành

Sư đồ hai người quả nhiên có tính tình giống nhau như đúc, trong lòng cũng không có lấy một tí tình cảm sư đồ nào để nương tay. Từ chỗ này có thể thấy, Trần Mộng quả nhiên là người thừa kế tốt nhất của Từ Vấn Thiên.

Hai người có thực lực tương đương, nhất thời nửa khắc cũng quyết không ra thắng bại. Bây giờ Trần Mộng lại kéo thời gian, muốn câu giờ chờ viện quân chạy tới, cũng vì chờ Từ Vấn Thiên hao hết khí lực.

Từ Vấn Thiên dù sao không có được tuổi trẻ như Trần Mộng, mà búa một tay lại là binh khí cực kỳ tiêu hao thể lực, dần dần, Từ Vấn Thiên thua không nghi ngờ.

Mặc dù trước mắt chưa phân thắng bại, nhưng Trần Mộng đã sớm nắm được thắng cuộc trong tay.

Lúc này, Lý Hành Tai đang dẫn binh sĩ đi làm mấy chuyện giết người phóng hỏa. Ở chỗ này làm điều xằng làm bậy, không bao lâu thì lửa đã cháy bốn phía, bốn phương tám hướng là ánh lửa ngút trời xua tan đêm tối, chiếu cho nơi đây sáng như ban ngày.

Mang theo binh sĩ đi một vòng, hắn nhìn thấy Từ Vấn Thiên và Trần Mộng đang chiến đấu ác liệt.

Trong lòng Lý Hành Tai cũng là cả kinh, dạng quyết đấu trình độ cường giả này đúng là chuyện cực kì ít gặp. Hai người đều tung ra lực lượng lớn nhất, đánh những đòn cực hiểm. Có lẽ chỉ một khắc sau Từ Vấn Thiên có thể đã mất mạng dưới búa của Trần Mộng, nhưng có thể ngay một khắc sau lại là Trần Mộng chết.

Được chứng kiến cảnh chiến đấu như vậy, đối với Lý Hành Tai tới nói ít nhiều gì cũng là được lợi. Bởi vì hắn không chỉ là một vị lãnh tụ xuất sắc, công phu trong tay hắn cũng không hề kém gì ai.

Tiếp tục đánh nữa, có lẽ Từ Vấn Thiên sẽ gặp nguy hiểm, Lý Hành Tai đột nhiên khẽ quát một tiếng: “Hai vị hảo hán ngưng động thủ, xin nghe ta một lời.”

Đánh tới bây giờ, hai người đều có hơi hụt sức, ai cũng không nắm chắc phần thắng. Lý Hành Tai hết một tiếng này, khiến hai người gần như đồng thời rút lui, đứng đối mặt nhau, trên mặt có hơi lấm tấm mồ hôi.

Lý Hành Tai chắp tay một cái với Trần Mộng, nói: “Trần Tướng quân, ngươi cũng là con dân Đế Quốc, sao có thể làm việc cho Nhung Tộc tàn sát bách tính Đế Quốc ta. Trước mắt, Nhung Tộc đã là nỏ mạnh hết đà, không chống được lâu hơn. Ta khâm phục võ nghệ của Trần Tướng quân, nếu không hãy làm việc cho ta, đại trượng phu oanh oanh liệt liệt một hồi, không phải vẫn sung sướng hơn sao.”

Trần Mộng không nghĩ tới Lý Hành Tai lại muốn chiêu hàng hắn, nói thực ra, đáy lòng của hắn có nhiều thứ. Nói kiểu gì thì hắn cũng có xuất thân từ Đế Quốc, làm việc cho Nhung Tộc cũng khiến trong lòng hắn thấy không thoải mái. Huống chi, ở trong Nhung Tộc, hắn cũng không được trọng dụng.

Gia nhập vào trận doanh của Lý Hành Tai chưa hẳn không phải là một lối thoát. Chỉ là, hắn cũng vẫn còn lo lắng dưới đáy lòng. Chính hắn là tướng đầu hàng, vậy khi đầu quân cho Lý Hành Tai có thể được trọng dụng hay không. Còn cả mối quan hệ với Từ Vấn Thiên này nữa......

Cả hai sư đồ đều đã lật mặt nhau hết rồi, về sau có ở chung còn khó hơn hai người xa lạ.

Lý Hành Tai bước lại gần một bước, nói: “Trần Tướng quân xin hãy thả lỏng tinh thần, ở Giang Nam chỉ cần có tài là được nâng đỡ, Giang Nam tất nhiên có một chỗ cho ngươi cắm dùi.”

“Ta......”

Trần Mộng còn đang do dự, trong lòng còn chưa hạ quyết tâm.

Lúc này, Lý Hành Tai đã cách rất gần. Không đợi Trần Mộng mở miệng đã đẩy đầu Kim Thương trong tay ra.

Vừa vặn Từ Vấn Thiên cũng là người biết nhìn mặt mà nói chuyện, hắn thấy Lý Hành Tai không ngừng tới gần Trần Mộng thì cũng đã phát giác được là có điềm.

Lúc Lý Hành Tai động thủ, Từ Vấn Thiên cũng đồng thời ra tay. Một cây thương, một lưỡi búa đồng thời đánh lên trên thân Trần Mộng.

Trần Mộng còn đang suy nghĩ, suy nghĩ sau khi bản thân chọn gia nhập vào doanh trại của Lý Hành Tai sẽ ra sao. Hắn hoàn toàn không nghĩ tới, chủ tử tương lai của mình hiện tại lại chọn ra tay với hắn

Vẻn vẹn từ điểm này mà nói, trên lĩnh vực mặt dày vô sỉ trở mặt đâm sau lưng nhau, Trần Mộng kém Lý Hành Tai một khoảng rất xa.

Cao thủ tranh chấp, chỉ ở phút chốc. Công phu Từ Vấn Thiên dưới tay rất cứng, bản sự của Lý Hành Tai cũng không yếu, mà Trần Mộng bây giờ còn đang phân tâm.

Hắn giật mình mở to hai mắt, chật vật giơ hai lưỡi búa lên ngăn cản, nhưng làm sao có thể chống đỡ được. Hắn ngăn cản được Kim Thương của Lý Hành Tai, lại không thể ngăn cản lưỡi búa của Từ Vấn Thiên.

Lưỡi búa xẹt qua cổ họng hắn, mặc dù là thứ vũ khí có thế lớn lực trầm, nhưng lại là đấu pháp đơn giản dễ dàng.

Máu hắn chảy ra từ cổ họng, thi thể ngã rầm một tiếng trên mặt đất, trước khi chết vẫn giữ một gương mặt không nhắm mắt.

Giết tướng diệt quân đốt lương thảo, Lý Hành Tai đã đạt được mục đích của trận chiến này. Hắn phất phất tay, nói: “Đi rồi.”

Giết chết Trần Mộng xong, cả Lý Hành Tai và Từ Vấn Thiên đều không cảm thấy gì trong lòng. Từ điểm này mà nói, chuyện bọn họ có thể trở thành quân thần của mọi người cũng không phải là không có nguyên nhân.

Lý Hành Tai đúng thật là không có thời gian dây dưa quá lâu ở chỗ này, Hắc Phong thành ngập trong ánh lửa ngút trời, tất nhiên sẽ kinh động quân Nhung ở phụ cận, khi viện quân của Nhung Tộc chạy đến, muốn đi chỉ sợ sẽ không còn kịp.

Năm ngàn người hoả tốc hành quân, tăng tốc độ chạy tới chỗ bờ biển. Cũng nhờ động tác của Lý Hành Tai lưu loát, không có bị Nhung Tộc ngăn chặn. Đám người mới thuận lợi đến bờ biển, khi đại quân Nhung Tộc chạy đến, đám người Lý Hành Tai đã lên thuyền rời đi.

Bọn Nhung Tộc canh giữ ở bên bờ cũng chỉ có thể lực bất tòng tâm.

Trên thuyền, Lý Hành Tai thả lỏng thở ra một hơi, có thể nói, trận chiến hoàn toàn thắng lợi cũng nhờ không thiếu công lao của vận khí. Chỉ là, sau trận chiến này, Nhung Tộc nhất định tăng cường đề phòng, muốn lại tới phá hư như giống lần này chỉ sợ không dễ dàng.

Di chuyển bằng đường thủy tới Lạc Phượng thành, xét theo thời gian thì nhanh hơn rất nhiều. Cùng lắm là hai ba canh giờ sau đội tàu đã cập bờ.

Lý Hành Tai vừa mới trải qua một hồi đại chiến, nhưng sau khi trở lại Lạc Phượng thành hắn vẫn không dám nghỉ ngơi phút chốc nào, lập tức bắt đầu xử lý sự tình phát sinh trong Lạc Phượng thành.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right