Chương 1221: Cơ Hội Phục Thù

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2,774 lượt đọc

Chương 1221: Cơ Hội Phục Thù

Trong khoảng thời gian Lý Hành Tai rời đi, binh lực của Nhung Tộc bắt đầu được điều động về hướng Thanh Long Trại và Bạch Hổ Trại, mặc dù tạm không phát động toàn lực tiến công, nhưng đã cắt đứt được liên hệ giữa Lạc Phượng thành và hai doanh trại này.

“Bệ hạ, hai doanh trại này sợ là giữ không được.” Thích Kế Quang nói.

Lý Hành Tai nhíu mày suy nghĩ, rồi lại trầm mặc lắc đầu: “Cũng là không có biện pháp.”

Hành động sau đó của Nhung Tộc tất nhiên là công phá Thanh Long Trại và Bạch Hổ Trại, nếu như thế, cửa Đông và cửa Nam sẽ thuộc về phạm vi khống chế Nhung Tộc. Lạc Phượng thành thật sự sẽ thành một tòa thành bị cô lập, mà chuyện Nhung Tộc công phá Lạc Phượng thành cũng chỉ là vấn đề thời gian.

“Bệ hạ, chúng ta cũng nên nghĩ ra cách đối phó?” Thích Kế Quang nói.

“Lại điều ba vạn binh vào thành.” Lý Hành Tai gần như là thốt ra.

Thích Kế Quang cả kinh trong lòng, Lý Hành Tai còn muốn ở chỗ này quyết chiến với Nhung Tộc. Trước sau cộng lại, binh lực tụ họp ởLạc Phượng thành đã vượt quá một trăm ngàn. Mà tổng binh lực trong tay Lý Hành Tai cũng nhiều lắm là ba trăm ngàn.

Nếu làm như vậy, phòng tuyến ở Đại Giang nhất định sẽ không còn.

Vì sao Lý Hành Tai không chịu từ bỏ Lạc Phượng thành, sao không chọn đường thuỷ ở Giang Nam để oanh tạc mở màn với Nhung Tộc.

Mà chọn quyết chiến tại Lạc Phượng thành, phe mình thật sự không có bao nhiêu phần thắng.

Đến bây giờ, Thích Kế Quang hoặc nhiều hoặc ít cũng biết đến quan hệ giữa Lý Hành Tai và Dã Nguyên Hỏa, biết tâm tình của Lý Hành Tai cũng là không quá tốt.

Nhưng biết rõ không địch lại thì tại sao lại muốn bỏ mạng mà quyết lấy cứng đối cứng với kẻ địch.

Dã Nguyên Hỏa điều binh khiển tướng, đổ binh lực về hướng Thanh Long Trại và Bạch Hổ Trại.

Lần này Nhung Tộc không có chọn tập kích bất ngờ, đại quân chậm rãi tiến lên, cơ hồ là công khai tiến đánh. Trước lúc đại quân tiến đến doanh trại, toàn quân phát động tiến công.

Đối với chuyện này Lý Hành Tai cũng không có hành động gì, cơ hồ cũng làm không được gì. Chỉ có thể trơ mắt nhìn xem một màn này phát sinh.

Lý Hành Tai cũng không có nhàn rỗi, mà là điều động binh lực tiến vào Lạc Phượng thành, quyết tâm phải đánh trận tử chiến này với Dã Nguyên Hỏa.

Nhung Tộc đã khởi xướng tiến công với Thanh Long Trại và Bạch Hổ Trại, hai người Hoa Mộc Lan và Mã Mạnh Khởi, một thủ Thanh Long Trại, một thủ Bạch Hổ Trại. Khi đại quân Nhung Tộc đánh tới nơi đây thì mới phát hiện ở đây cũng không dễ đánh.

Thanh Long Trại giữ vững đường thủy, Bạch Hổ Trại thì canh đường núi, đều là khu vực dễ thủ khó công. Mà Mã Mạnh Khởi và Hoa Mộc Lan lại là ngườ cực kì biết đánh trận, nhất là Mã Mạnh Khởi, gã đã nín nhịn torng lòng lâu lắm rồi, muốn giương oai trên chiến trường.

Lúc phái gã đến Bạch Hổ Trại, Lý Hành Tai ra lệnh cho gã tử chiến. Mã Mạnh Khởi cũng đã giác ngộ ra điểm này, dù có phải đổi cả mạng người lính cuối cùng, gã cũng muốn liều chết tới cùng với Nhung Tộc.

Nhung Tộc mấy lần phát động tiến công với Bạch Hổ Trại, lại đều bị Mã Mạnh Khởi đánh lui, hai bên cũng là thương vong thảm trọng, nhưng Mã Mạnh Khởi biểu hiện ra chiến ý rất quyết liệt, cũng khiến cho Nhung Tộc sợ hãi không thôi.

Dã Nguyên Hỏa không thể không đến trước Bạch Hổ Trại tự mình chỉ huy chiến đấu.

Chỉ thấy chung quanh núi non trùng điệp, có duy nhất một con đường nhỏ thông hướng Bạch Hổ Trại.

Bạch Hổ Trại nằm giữa hai ngọn núi, trước mặt địa hình cực kỳ nhỏ hẹp. Dã Nguyên Hỏa ngẩng đầu quan sát, chỉ thấy trên cao có một lá cờ đen đang tung bay.

Lý Hành Tai phái Mã Mạnh Khởi đến đây, tất nhiên là có lòng tin đối với gã. Chỉ có điều, vô luận Bạch Hổ Trại có vị trí địa lí hiểm trở thế nào thì việc bị công phá chỉ là vấn đề thời gian.

“Bệ hạ, chúng ta nên dùng kế sách gì?” Quan tiên phong của Nhung Tộc, Hách Liên Nham, nói.

Dã Nguyên Hỏa nheo mắt lại, nói: “Đều đến bây giờ còn cần mưu kế gì, lập tức đánh tới.”

Binh lực của Nhung Tộc nhiều gấp mấy lần so với binh sĩ của Mã Mạnh Khởi, Dã Nguyên Hỏa lại tự mình chỉ huy chiến đấu, sĩ khí quân Nhung tăng mạnh. Qua những điều trên, khi công phá Bạch Hổ Trại cũng không cần dùng đến kế sách gì nữa.

Đại quân dừng trước Bạch Hổ Trại, từ trên cao nhìn xuống chỉ thấy một màu đỏ tươi. Mã Mạnh Khởi đứng trên đỉnh núi nhìn ra xa, chỉ thấy một đoàn nhân mã chạy tới, những con ngựa trắng vây quanh bảo vệ người ở giữa.

Nhìn thấy ngựa trắng cấp dưới Dã Nguyên Hỏa dùng là biết Dã Nguyên Hỏa tới.

Mã Mạnh Khởi nhíu mày: Ngay cả Dã Nguyên Hỏa cũng đích thân tới, bọn họ cứ như vậy muốn hành chết ta sao.

Gã lệnh cho binh sĩ lấy binh phục tới, ăn mặc chỉnh tề, lĩnh quân đi quyết chiến với quân Nhung.

Cửa trước của Bạch Hổ Trại được mở ra, trên đầu tường gióng trống trận lên, Mã Mạnh Khởi lĩnh quân vọt ra.

Dã Nguyên Hỏa cũng là lấy làm kinh hãi, Giang Nam quân có thái độ đối đãi kẻ địch khác với lần trước đó, bọn họ cũng dám đi ra ngoài quyết chiến.

Những người khác chưa chắc có dũng khí này, nhưng Mã Mạnh Khởi nhất định là có. Trước đây, lúc thành Trường An bị phá, gã không thể sống sót tới cùng với Lý Nhạc Thiên đã là điều vô cùng nhục nhã trong lòng rồi.

Mà hết thảy này, cũng là nhờ Dã Nguyên Hỏa ban tặng. Nếu như có thể phục thù được, Mã Mạnh Khởi đương nhiên sẽ không bỏ qua cái cơ hội ngàn năm một thuở đó.

Thậm chí, gã còn muốn tự tay giết Dã Nguyên Hỏa.

Hách Liên Nham cũng lĩnh quân xung kích, hai bên hung hăng đụng vào nhau. Binh sĩ xông lên chém giết nhau, đại tướng hai quân cũng chạm mặt giao tranh.

Hách Liên Nham dùng một cây Lang Nha bổng, khí lực tự nhiên không kém. Mà Mã Siêu xách một cây trường thương, binh khí trong tay gã uốn éo như rồng. Hai bên chạm trán nhau chưa được mấy hiệp, gã đã đâm một thương xuyên người Hách Liên Nham, thi thể Hách Liên Nham ngã khỏi ngựa đánh một tiếng trầm trên mặt đất.

Dã Nguyên Hỏa giật nảy cả mình, chẳng thể trách đánh Bạch Hổ Trại mãi không xong, thì ra do Mã Mạnh Khởi cường hãn như thế.

Sĩ khí Giang Nam quân được kích động mạnh, phát ra từng tiếng hống điên cuồng. Tình hình này kích thích tâm tình Mã Mạnh Khởi, gã đưa mắt lạnh lẽo đảo qua, rơi vào trên thân Dã Nguyên Hỏa.

Chém giết Hách Liên Nham rõ ràng không thể thỏa mãn lòng dạ gã, mục tiêu của gã chuyển sang đầu Dã Nguyên Hỏa.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right