Chương 1222: Liều Chết Phản Kháng
Tình huống giữa Giang Nam với Nhung Tộc không kém là bao nhiêu, Dã Nguyên Hỏa và Lý Hành Tai ở vào địa vị lãnh tụ tuyệt đối. Bọn họ dựa vào uy vọng của cá nhân để triệu tập binh sĩ dưới tay lại một chỗ, hai người này một khi xảy ra chuyện, thủ hạ tất nhiên sẽ sụp đổ.
Nếu có thể chém giết Dã Nguyên Hỏa trên chiến trường, nhân mã phía Nhung Tộc tự nhiên không chiến tự tan.
Trên người mình còn vác sỉ nhục, có lẽ chỉ có giết chết Dã Nguyên Hỏa mới có thể rửa sạch.
Tọa kỵ dưới thân gã hí dài một tiếng, dưới sự che chở của binh sĩ dưới tay Mã Mạnh Khởi khởi xướng xung kích phía bản doanh của Nhung Tộc.
“Đến hay lắm.”
Dã Nguyên Hỏa nắm yêu đao lên, muốn đích thân ra trận quyết chiến.
Mã Mạnh Khởi chạm trán với bạch mã thị vệ bên người Dã Nguyên Hỏa trước, khi hai bên bắt đầu khai chiến rồi, Mã Mạnh Khởi mới có cảm giác có chút phí sức.
Ba mươi sáu tên bạch mã thị vệ bên cạnh Dã Nguyên Hỏa không được điều tới toàn bộ trong trận chiến này. Bây giờ, số người bảo hộ Dã Nguyên Hỏa cùng lắm chỉ có mười tám người.
Nhưng vẻn vẹn mười tám người này đã đủ để cuốn lấy Mã Mạnh Khởi, khiến cho gã không cách nào tiếp cận Dã Nguyên Hỏa.
Bản thân Dã Nguyên Hỏa vốn có võ nghệ xem như không tệ, nhưng vẫn có chênh lệch nhất định với cao thủ siêu nhất lưu đương thời. Cho nên bạch mã thị vệ bên người hắn cũng là chú tâm chọn lựa ra.
Hai bên chém giết một hồi, Mã Mạnh Khởi càng không có cách nào lập công, tiếp tục đánh tiếp sợ chính hắn cũng phải chết ở chỗ này. Cũng may gã quyết định nhanh, lập tức điều binh lui về.
Dã Nguyên Hỏa không muốn dễ dàng buông tha Mã Mạnh Khởi, mệnh lệnh binh sĩ bày ra thế trận vây giết. Nhưng Mã Mạnh Khởi mạnh trái lẽ thường, ngang bướng phá vây xông khỏi vòng tay thần chết.
Dẫn dắt binh sĩ trở về Bạch Hổ Trại, đóng chặt cửa lớn. Nhung Tộc phát động công kích với cửa trại Bạch Hổ, Mã Mạnh Khởi lại lĩnh quân chơi trò thủ thành với Nhung Tộc.
Trận chém giết này kéo thẳng giết đến trời tối mới chịu bỏ qua. Cuối cùng, Nhung Tộc cũng không công phá được Bạch Hổ Trại, không thể không lui binh.
Thông qua trận chiến này, Dã Nguyên Hỏa mới hiểu được Mã Mạnh Khởi cao minh. Trong thiên hạ này gã vốn nên có danh tiếng vang dội hơn, chỉ đáng tiếc vẫn không có cơ hội thi triển, khiến cho Dã Nguyên Hỏa cũng bất giác mà xem thường gã.
Dã Nguyên Hỏa tự mình chỉ huy chiến đấu, trong lúc nhất thời cũng không công phá Bạch Hổ Trại. Sau đó, Nhung Tộc lại khởi xướng từng đợt tấn công mạnh mẽ, ở trong quá trình này, Nhung Tộc bị Mã Mạnh Khởi giết chết năm đại tướng.
Nhưng Mã Mạnh Khởi có biểu hiện anh dũng như thế nào đi nữa cũng không có khả năng xoay trở được cục diện này. Nhung Tộc hao tổn từng chút một, cuối cùng cũng sẽ hao hết binh lực của Mã Mạnh Khởi.
Trận chiến đấu này kéo dài suốt nửa tháng trời, Nhung Tộc bỏ ra năm, sáu ngàn mạng người mới có thể thu phục được Bạch Hổ Trại.
Bạch Hổ Trại bị công phá xong, Mã Mạnh Khởi dẫn tàn binh bại tướng chém giết thoát vây. Nhưng gã cũng không trở về Lạc Phượng thành, mà là lĩnh quân quay lại Giang Nam.
Gần như đồng thời, Thanh Long Trại cũng bị Nhung Tộc công phá. Hoa Mộc Lan mặc dù là một nữ tướng, nhưng cũng phải khiến Nhung Tộc bỏ ra cái giá cực lớn.
Vô luận như thế nào, Nhung Tộc chung quy là nhổ được mấy cái đinh bên ngoài Lạc Phượng thành. Sau đó đã có thể tập trung toàn lực tiến đánh Lạc Phượng thành.
Bây giờ Lạc Phượng thành vẫn có không dưới mười vạn nhân mã, nhưng cửa thành bốn phía đã bị Nhung Tộc khống chế, Lý Hành Tai không thể không núp trong thành Lạc Phượng bị động phòng thủ.
Chiến đấu tiến vào tiết tấu quen thuộc của Nhung Tộc, sau khi dẫn binh vào nước, bọn họ liên tục gặp một tòa lại một tòa thành trì, vô luận quá trình như thế nào, cuối cùng lúc nào cũng có thể công phá thành trì cản bước.
Đến cả thành Trường An cũng giống như vậy, Lạc Phượng thành đương nhiên cũng chạy không thoát kết cục này.
Sớm muộn sẽ đi đến một bước này.
Điểm này Lý Hành Tai minh bạch, trong lòng Dã Nguyên Hỏa cũng minh bạch.
Mấu chốt ở chỗ Giang Nam quân không năng lực chính diện chống lại Nhung Tộc. Trong các chiến trận ở quá khứ, Lý Hành Tai dùng không ít âm mưu quỷ kế, ở điểm này hắn thật sự là làm rất tốt, tạo cho Nhung Tộc rất nhiều khó khăn.
Nhưng cũng giới hạn ở mức đó, chút tổn thất này Nhung Tộc vẫn là chịu nổi. Đại quân Nhung Tộc thẳng bước tiến lên, nhổ xong các chướng ngại bên ngoài Lạc Phượng thành xong. Sau đó lập vòng vây phủ kín Lạc Phượng thành.
Nhung Tộc từng có rất nhiều kinh nghiệm công thành, đối với bọn họ mà nói, có thừa biện pháp phá đổ Lạc Phượng thành.
Mấu chốt ở chỗ, cần trả giá lớn bao nhiêu.
Lý Hành Tai tụ tập không ít binh lực ở Lạc Phượng thành, lại dự trữ đủ lương thảo, bày ra trận thế muốn giao tranh công bằng với Dã Nguyên Hỏa.
Hai người có thể nói cùng một lò mà ra, cả hai đều có quãng thời gian tích luỹ rất lâu ở Cáp Mô trại. Lần này đọ sức, chính là so đo những thứ cả hai học được trong quá trình sống tách nhau. Trận chiến này, người thắng sẽ có cơ hội ngồi lên cái ghế duy nhất ở trên đỉnh thiên hạ.
Sau khi nhổ xong hai cái gai trong mắt là Thanh Long Trại và Bạch Hổ Trại xong, Dã Nguyên Hỏa đã cắt đứt liên hệ của Lạc Phượng thành với thế giới bên ngoài, sau đó tập kết binh lực, chính thức khởi xướng tiến công Lạc Phượng thành.
Bây giờ, Nhung Tộc đã nắm giữ quyền chủ động tuyệt đối, có thể dù bận vẫn ung dung, nghĩ ra đủ loại biện pháp công phá Lạc Phượng thành.
Tường thành bị vây kín bốn phía, Nhung Tộc vẫn như cũ tập trung công phá cửa Tây.
Máy ném đá được kéo ra chiến trận, khai thác núi đá phụ cận để làm đạn dược, cơ hồ đỡ sạch một ngọn núi nhỏ. Đợi đến ngày khai chiến, đạn đá bay tứ tung, giống như mưa đá từ trên trời rơi xuống rơi vào trong thành.
Tướng sĩ thủ thành trên dưới một lòng, liều chết phản kháng thế tiến công của Nhung Tộc. Dù cho là chặn được Nhung Tộc tiến công đợt thứ nhất, nhưng lại bỏ ra cái giá thảm liệt.
Thiên hạ làm gì có thành trì nào không công phá được. Chỉ cần không tiếc hy sinh, không tiếc nhân mạng, hơn nữa cho bọn họ thật nhiều thời gian, bất luận cái thành trì nào cũng chắc chắn sẽ có ngày bị công phá.
Tại trong trận chiến thủ thành này, Giang Nam quân biểu hiện không thể bảo là không anh dũng. Nhưng đối mặt cái kết cục tất bại đó, cũng khó tránh khỏi chuyện lòng mọi người thấy bàng hoàng.