Chương 1233: Ngồi Xuống Nói Chuyệ
Trước đây Lý Hành Tai từng lăn lội trong Cáp Mô trại một đoạn thời gian, biết Trình Đại Lôi là người thâm bất khả trắc. Nhưng lại không người nào biết trong lòng bàn tay hắn giấu bao nhiêu thẻ đánh bạc, nếu quả thực phải đối nghịch Trình Đại Lôi, trong lòng Lý Hành Tai cũng không bao nhiêu phần thắng.
Khoảnh khắc hắn sắp được ngồi trên đỉnh thiên hạ đã không còn lâu nữa, cái vị trí cao quý đó, ngay cả huynh đệ cốt nhục hắn cũng chả muốn nhường ra. Là người thì đều có lòng tham, Lý Hành Tai cũng không ngoại lệ.
Ngay cả Lý Hành Tai còn như vậy, Trình Đại Lôi cũng chưa chắc đã không phải không có suy nghĩ này. Sợ chính là Lý Hành Tai tham, Trình Đại Lôi so với hắn càng tham.
Lý Hành Tai nhất thời do dự, trong lòng không thể đưa ra quyết định chắc chắn được là vì điều này.
Đang lúc này, Tống Du Cừ vội vã chạy tới, có thể nói là sấm cung mà vào.
“Bệ hạ, bệ hạ......”
Suy nghĩ của Lý Hành Tai bị xáo trộn, khiến vẻ mặt của hắn có chút không vui mà nói: “Xảy ra chuyện gì mà hấp ta hấp tấp.”
Tống Du Cừ nhìn Lý Uyển một cái, chỉ nghe Lý Hành Tai nói: “Cứ nói đừng ngại, có gì phải sợ?”
Bây giờ Lý Hành Tai có tự tin nói ra lời này, một trận chiến thành công, thiên hạ chư hầu phục tòng, Nhung Tộc như là rồng không đầu, thế gian này, đích xác rất khó còn chuyện có thể khiến hắn sợ.
Cho nên hắn còn có tâm tình nâng chung trà lên, tinh tế thử một ngụm trà thơm.
Hình như đã thực sự xảy ra chuyện lớn, trán Tống Du Cừ đổ mồ hôi lộp bộp, y mở miệng nói:
“Khởi bẩm bệ hạ, Chung Ly thành gần đó đã phát hiện ra dấu vết của Dã Nguyên Hỏa, hắn ta tập hợp binh lính rải rác của Nhung Tộc, chuẩn bị trở về Giang Bắc.”
Ba!
Chén trà trong tay Lý Hành Tai rơi xuống đất, rơi xuống sàn nát bấy thành mảnh vụn. Lý Hành Tai đứng bật lên, ánh mắt hoảng sợ.
“Này...... Tin này từ chỗ nào nghe được?”
Tống Du Cừ cúi thấp đầu: “Đông Hải đã có động tĩnh, chỉ nghe nói Dã Nguyên Hỏa muốn triệu tập tàn binh bại tướng của Nhung tộc trở lại Giang Bắc, điều đại quân bao phủ Giang Nam. Cụ thể tình hình thực tế thế nào thì thuộc hạ còn không biết, đang phái người điều tra.”
“Tra, tra đến cùng cho trẫm.” Lý Hành Tai vung mạnh tay lên: “Lệnh Mã Mạnh Khởi xuất binh, không, để cho Hoa Mộc Lan cũng mang một đội đi làm việc, nhất định phải điều tra rõ ràng chuyện này. Nếu có người tự tiện bàn tán về việc này, chém thẳng không tha.”
“Thuộc hạ minh bạch.”
Tống Du Cừ tuân lệnh rời đi, Lý Hành Tai ngồi bệt trên ghế, cả người thất hồn lạc phách, trong nháy mắt mất đi vài phần tinh thần sáng lạng.
Nguyên nhân cũng chỉ bởi vì một cái tên Dã Nguyên Hỏa này mà thôi.
Sau chiến dịch ở hồ Lục Bình, Dã Nguyên Hỏa rơi xuống sông mất tích, rốt cuộc là sống hay chết cũng không ai biết được, đoán chừng xác suất lớn là sống không nổi. Bạch Vô Song đã từng dọc theo sông mà tìm kiếm, Lý Hành Tai lại xuất động càng nhiều binh lực, cũng đã từng đi lục soát hết một lượt.
Kết quả lại là giống nhau như đúc, cũng không thu hoạch được gì.
Nước sông chảy xiết, chảy ra biển lớn, muốn tìm người chả biết sống hay chết, nói dễ hơn làm. Nhưng Dã Nguyên Hỏa phải chết, nhất định phải để cho người trong khắp thiên hạ tin tưởng điều này.
Cho nên Lý Hành Tai đã tùy tiện tìm một cỗ thi thể, còn khua chiêng gõ trống cử hành tang lễ cho hắn ta. Mục đích chính là vì để cho người trong khắp thiên hạ tin tưởng việc Dã Nguyên Hỏa đã chết.
Hết thảy đều tiến triển theo mong muốn của Lý Hành Tai, nhưng ai mà ngờ rằng bây giờ Dã Nguyên Hỏa lại trồi khỏi mặt nước ngay lúc này.
Chẳng lẽ hắn thật sự phúc lớn mạng lớn, đến tận bây giờ còn không có chết, cũng hoặc là có người cố ý giả mạo, muốn mượn cái danh của Dã Nguyên Hỏa mà gây sóng gây gió.
Lý Hành Tai ngồi bất động tại chỗ, trong lòng lại rối như tơ vò, trong đầu không suy nghĩ được gì cả.
Lý Uyển ho nhẹ một tiếng, gọi hồn của Lý Hành Tai trở về. Nàng đi tới trước cửa sổ, nhìn qua phong cảnh ngoài cửa sổ nói: “Cảnh sắc ở Giang Nam thật sự rất đẹp, Cẩm Tú cung cũng không kém cạnh, nhưng Cẩm Tú cung cho dù có tốt, thì cũng như cũ không phải là Trường An.”
Nói xong câu nói này, Lý Uyển thi lễ một cái rồi chậm rãi cáo từ rời đi.
Lý Hành Tai ngồi ngẩn người một mình, thần sắc trên mặt không ngừng biến ảo.
Giang Nam xác thực không phải là Trường An, nơi này có sông có núi, cảnh sắc đẹp đẽ, tài tử giai nhân vô số, nhưng dù thế nào thì vẫn thiếu đi vài phần khí thế vương giả của Trường An.
Mà khoảng cách bản thân đi được đến Trường An, dọc theo đường đi còn có rất nhiều khiêu chiến đang chờ hắn.
Một lúc sau, Lý Hành Tai thở hắt ra một hơi thật dài.
Xem ra thật sự phải chuyện trò một trận với Trình Đại Lôi.
Lý Hành Tai là một người có thể co được cũng có thể dãn được, không sợ mất mặt. Tình hình trước mắt cũng không giống như trong tưởng tượng của hắn, Trình Đại Lôi không tự đến tìm hắn thì hắn tự đi tìm người kia chuyện trò một trận vậy.
......
Lại nói, vào giờ phút này, Trình Đại Lôi cũng không có bất mãn trong lòng, giận dỗi không muốn chính diện trò chuyện với Lý Hành Tai. Thật sự là công việc gần đây của hắn tương đối nhiều, công việc bù đầu, Trình Đại Lôi nhất thời sơ sẩy, hoàn toàn không nhớ gì về việc phải phái người hoặc đưa tin đến cho Lý Hành Tai.
Lý Hành Tai đánh bại Dã Nguyên Hỏa tại Giang Nam, thế cục Giang Bắc triệt để rối loạn. Trong nội bộ Nhung Tộc, Dã Nguyên Hỏa là lãnh tụ tuyệt đối. Dạng này có chỗ tốt cũng có chỗ xấu.
Chỗ tốt là kỷ luật nghiêm minh, thuộc hạ có năng lực chấp hành triệt để, tuyệt đối phục tùng mệnh lệnh. Chỗ xấu là một khi Dã Nguyên Hỏa đã xảy ra chuyện, thì không có khả năng có người có thể thay thế được vị trí của hắn.
Dã Nguyên Hỏa gặp chuyện ở Giang Nam, những người Nhung Tộc còn lại hoàn toàn không biết mình nên làm cái gì. Quân của đế quốc lại nhao nhao khởi nghĩa, một Nhung Tộc đã mất đi ý chí chiến đấu không thể nào có thể trăm trận trăm thắng như lúc trước nữa.
Này há chẳng phải là thời cơ tốt nhất để ra tay ư.
Mấu chốt là Nhung Tộc trốn chạy khắp nơi, nhưng lại trốn chạy tới trước mặt Trình Đại Lôi lắc lư như ruồi bọ, Trình Đại Lôi không ra tay thì có chút nhịn không được.
Cáp Mô trại triệt để ra tay, bốn phía xuất kích, ra sức đánh tàn binh bại tướng của Nhung Tộc. Trong quá trình này, cướp đoạt được không ít tài vật, cũng chiêu mộ được không ít tù binh.