Chương 1234: Hiện Tại Thiên Hạ Chưa Định

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2,596 lượt đọc

Chương 1234: Hiện Tại Thiên Hạ Chưa Định

Trong lúc thực lực bộc phát kịch liệt, Trình Đại Lôi bừng tỉnh phát hiện ra một vấn đề rất lớn: Dưới tay mình có năng lực công thành, nhưng lại không có binh lực để thủ thành.

Như người mù mà bẻ gãy được cây gậy vậy, bẻ được một cái lại thay một cái, cũng không có ý nghĩa quá lớn.

Sau khi suy nghĩ kĩ càng, Trình Đại Lôi quyết định cho Nhung Tộc một đòn tuyệt diệt. Nếu đã muốn chơi, thì phải chơi một vố lớn.

Nhung Tộc bây giờ đã triệt để rối loạn, nháo nhào lên mà đòi trốn về thảo nguyên. Nhưng nếu đã đến nơi này rồi thì làm gì có thể để họ muốn đi là đi.

Trình Đại Lôi nhanh chóng ra tay, cướp đi phương pháp mà lúc trước Nhung Tộc dùng để chiếm lĩnh Do quốc.

Hắn muốn diệt sạch tàn binh Nhung Tộc muốn trốn chạy về thảo nguyên trên lãnh thổ đế quốc, tiếp đó lại đi làm chuyện giết người phóng hỏa.

Trọng trách này đương nhiên rơi vào trong tay Tần Man.

Trình Đại Lôi cũng không phải là không có nhược điểm, tỉ như giỏi thủ không thiện công, thủ thành là hoàn toàn không có vấn đề, có thể cứng chọi cứng đối kháng chính diện, nhưng Trình Đại Lôi cũng rất ít khi làm như vậy.

Tần Man xem như kế thừa điểm mạnh của Trình Đại Lôi, có gã khống chế Tịch Chiếu quan, không có sai sót gì có thể xảy ra.

Nếu Trình Đại Lôi và Lý Hành Tai liên thủ thì sẽ có được thiên hạ một cách dễ dàng. Cả Trình Đại Lôi và Lý Hành Tai đều tin vào điều này.

Nhưng sau đó chia của như thế nào lại là một vấn đề, Cáp Mô Trại cũng không phải của một mình Trình Đại Lôi, còn có không ít nam nữ già trẻ. Gia chủ cực cực khổ khổ dốc sức làm như thế nhiều năm, không thể vì một câu nói của ngươi mà chắp tay nhường lại.

Xem ra Tống Du Cừ không nói thật, tất nhiên là cất giấu bí mật, nói không chừng đang ủ mưu đâm lén Trình Đại Lôi.

Trình Đại Lôi là hồ ly tinh ngàn năm, hắn nhổ cọng lông mi cũng khiến gác canh thổi còi cảnh báo, sao có thể bị lừa bởi dăm ba câu của Tống Du Cừ.

Hắn bỗng nhiên ho khan một tiếng, ai ngờ dọa Tống Du Cừ nhảy dựng lên, y vội vàng nín thở tĩnh tâm, chăm chú lắng nghe Trình Đại Lôi.

“Du Cừ huynh, năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”

Tống Du Cừ không biết vì sao Trình Đại Lôi đột nhiên hỏi cái này, nhưng vẫn nói: “Sống uổng hai mươi bảy năm rồi.”

“Đừng khiêm tốn.” Trình Đại Lôi nói: “Ngươi tuổi còn trẻ mà đã trở thành nhân vật đứng đầu Giang Nam, thử hỏi thiên hạ có mấy người có thể làm được. Ngưoi tuổi trẻ đã đầy hứa hẹn, ngày sau thành tựu không thể xem thường.”

“Vương gia quá khen.”

Tống Du Cừ khiêm tốn chắp tay, kiềm chế hưng phấn trong lòng. Bất kể kẻ nào cũng đều thích nịnh hót, huống chi người nói ra lời này chính là Trình Đại Lôi. Trình Đại Lôi nói cũng không sai, nếu có một ngày Lý Hành Tai đăng cơ, vị trí Thủ tướng tất nhiên rơi vào tay Tống Du Cừ. Ở tuổi của y, như vậy chính xác có thể xưng trước đây chưa từng có sau này cũng không ai làm được.

Nhưng y vẫn không hiểu tính tình của Trình Đại Lôi, với tính tình của Trình Đại Lôi, phàm là chuyện không cần tiền nong, Trình Đại Lôi đều chấp thuận hết thảy. Ngẫu nhiên rời nhà gặp phải ăn mày, Trình Đại Lôi còn có thể giơ ngón tay cái lên nói: Thành tựu tương lai không thể xem thường.

“Khi nào Giang Nam động binh?”

Trình Đại Lôi đột nhiên chuyển đề tài, khiến Tống Du Cừ ngẩn người, nhất thời không phản ứng lại được.

Y nhanh chóng ổn định tinh thần, tự nhắc nhở bản thân về nhiệm vụ lần này. Trình Đại Lôi là người giảo hoạt, dăm ba câu khiến chính mình rơi vào bẫy của hắn, chính mình ngàn vạn không thể thiếu cảnh giác.

“Dư nghiệt của Nhung tộc vẫn còn, chủ công quyết định động binh, đến lúc đó còn cần Vương gia ở Tây Bắc hỗ trợ, hai người liên thủ, bình định xã tắc thiên hạ.”

“Thì ra là thế.” Trình Đại Lôi bình tĩnh gật đầu, không phản ứng quá đà.

Tống Du Cừ có chút nóng vội, y lần này tới theo nhiệm vụ, thứ nhất là làm sáng tỏ xem Trình Đại Lôi có nguyện ý hợp tác hay không, thứ hai là làm rõ ràng điều kiện hợp tác.

Hiện tại vấn đề thứ nhất đã có thể xác định, Trình Đại Lôi vẫn chưa lộ vẻ tham lam quá mức, chỉ bằng một mình Trình Đại Lôi cũng không có khả năng bình định đất bắc.

Mấu chốt là vấn đề thứ hai, Trình Đại Lôi đến cuối cùng muốn thét cái giá ra sao?

Trình Đại Lôi ngồi trên ghế trò chuyện với Tống Du Cừ, chuyện trò người qua người lại. Nhìn như nói chuyện phiếm, ngẫu nhiên nói ra một câu, lại là chọt thằng điểm yếu của quân Giang Nam.

Lúc Trình Đại Lôi chưa mở miệng trước, Tống Du Cừ vẫn không muốn dùng át chủ bài. Nhưng trong tình huống hiện tại, nếu không chuyển tới chủ đề chính, sợ là Trình Đại Lôi sẽ kéo câu chuyện đi tới đâu đâu.

Hít sâu một hơi, Tống Du Cừ nói: “Vương gia, không biết ngài thấy thế nào về chuyện sau này?”

“Ặc, chuyện gì cơ?”

“Nhung tộc đã mất khí thế, sớm hay muộn sẽ bị đuổi đi, là chuyện lòng người trong thiên hạ mong mỏi, chờ lúc Nhung tộc bị đuổi đi, chủ công nhà ta nguyện ngồi xuống đàm luận với Vương gia. Chỉ là không biết ý trong lòng của Vương gia thế nào.”

“Lý Hành Tai ơi Lý Hành Tai.” Trình Đại Lôi nói thầm hai tiếng, ngay sau đó cười nói: “Ta và chủ công ngươi kết giao thuở nghèo hèn, quen từ lúc thời vận chưa tới, có giao tình vào sinh ra tử. Vốn đã sinh từ một khuôn, cớ chi gấp rút thành một giuộc.”

Tống Du Cừ nhẹ nhàng thở ra, có những lời này của Trình Đại Lôi, nhiệm vụ lần này đã có thể hoàn thành.

“Chủ công nhà ta cũng thường thường nhắc tới Vương gia, không có ai làm ngài thật tâm bội phục, chỉ có Vương gia.”

“Nhưng là……” Trình Đại Lôi chuyển câu chuyện: “Thiên hạ này không phải của Lý Hành Tai.”

Tống Du Cừ mới vừa yên tâm lại bồn chồn, quả nhiên, ai chịu chắp tay nhường lại quyền lực chí cao vô thượng trước mặt.

“Cũng chưa phải của Trình mỗ ta.” Trình Đại Lôi từ tốn nói: “Hiện tại thiên hạ chưa định, bàn về điều này xác thật là quá sớm. Ngươi trở về nói cho Lý Hành Tai, chờ ngày hắn phái binh vào Trung Nguyên, ta tất nhiên sẽ có lính tinh nhuệ tương trợ. Hiện tại, trước hết đừng nghĩ những thứ đâu đâu.”

Tống Du Cừ ngẩn ra, ngẩng đầu chắp tay với Trình Đại Lôi: “Tại hạ nhất định sẽ hồi bẩm đúng sự thật.”

Tống Du Cừ cáo từ rời đi, Trình Đại Lôi một mình ngồi ở đại sảnh cân nhắc.

Không phải Trình Đại Lôi không muốn cho Tống Du Cừ một câu khẳng định, mà là đáy lòng hắn thật sự không có chủ ý đó. Đây là chuyện ủ mưu một sáng quyết định đại sự trăm năm, Trình Đại Lôi cũng không dám dễ dàng ra quyết định.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right