Chương 1244: Cá Chết Lưới Rách
“Lăng Xuyên quân coi giữ tổng cộng bảy mươi tám ngàn người, nguyện vì Trình đương gia hiệu lực.” La Nghệ thi lễ, ngẩng đầu mặt hướng Quan Ngư: “Xin hỏi Trình đương gia ở nơi nào?”
Quan Ngư cũng không ngẩng đầu lên, nói: “Đại đương gia đang nghỉ ngơi, hôm nay là ta phụ trách sự việc nơi này.”
La Nghệ cùng mấy người bên mình liếc nhau, đáy mắt có một tia u ám.
“Khởi bẩm quan tướng quân, chúng ta là khâm phục cách Trình đương gia làm người mới nguyện ý đầu hàng, nếu Trình đương gia không hiện thân, sợ là rét lạnh lòng của các tướng sĩ.”
Quan Ngư nheo lại mắt, ngay sau đó trợn tròn: “Các ngươi khâm phục Đại đương gia, thế hiển nhiên là không khâm phục ta.”
“Này……” La Nghệ đỏ mặt: “Không dám.”
Bên thua nào xứng lời ngay, huống chi lại là chủ động đầu hàng, tất nhiên một chút tôn nghiêm cũng không, da mặt để người khác giẫm đạp.
Quan Ngư lặng lẽ đánh giá số người ít ỏi bên cạnh La Nghệ, chỉ thấy ánh mắt bọn họ lập loè, quan sát khắp nơi.
Thực hiển nhiên, La Nghệ còn có mưu đồ. Chỉ là đến bước này, đến tột cùng hắn còn muốn làm cái gì?
Hắn lại có thể làm cái gì?
Lấy La Nghệ làm trung tâm, một dòng oán khí từ đó mà phát tán ra. Mọi người đều ngẩng hết đầu lên, nhìn Quan Ngư bằng ánh mắt giận dữ. Mặc dù với tình hình trước mắt này, mọi người xem như đã bị lòng trung thành che mờ mắt, chỉ cần La Nghệ ra lệnh một tiếng, bọn họ sẽ lập tức tiến lên bao vây để mở đường cho La Nghệ.
Quan Ngư nheo mắt lại, trong mắt ngập tràn sát ý: “Chư vị chính là có chuyện muốn nói sao?”
Vừa nói dứt lời, binh sĩ xung quanh lập tức cầm binh khí lên, động tác đồng đều nhất trí, tiếng vang như sấm, như là có cả vạn người đang mài dao vậy.
Quân lính của La gia thấy lạnh sống lưng, như cảm nhận được dòng sát ý cuồn cuộn hướng thẳng về phía họ. Dù sao thì một bên được trang bị đầy đủ vũ khí, so với những người tay không tấc sắt như bọn họ, nếu hai bên thật sự chém giết nhau, thì họ cũng sẽ trở thành thịt cá trên tấm thớt của phe kia.
La Nghệ kìm lại lửa giận trong lòng, nắm chặt nắm đấm lại, đầu hơi hơi gục xuống.
“Quan tướng quân, quân ta nguyện mở cửa đầu hàng, không muốn quân tốt hy sinh trong vô ích, dân chúng lầm than. Trình Vương gia thẳng đến giờ phút này vẫn không xuất hiện, thật sự là khiến các binh sĩ lòng như tro tàn.”
“À, thì ra là thế.” Quan Ngư nhàn nhạt nói: “Cho dù các ngươi không muốn đầu hàng lại như thế nào?”
Quan Ngư không phải là một người dễ nói chuyện, người hắn chướng mắt thì tất nhiên hắn cũng chả để tâm đến thể diện của đối phương. Đặc biệt là loại người như La Nghệ này, nếu hắn chết cũng không đầu hàng, còn có thể khiến cho Quan Ngư nể mặt. Nhưng La Nghệ đánh thì lại chẳng dám đánh, đầu hàng cũng không dám đầu hàng một cách hẳn hoi, rõ ràng là đánh không lại, nhưng lại giả bộ làm ra vẻ. Loại người như này là loại người khiến Quan Ngư khinh thường nhất.
Nếu đã là bại tướng thì chẳng cần có lời nói hùng hồn nào đáng để nói cả, Quan Ngư đây là muốn dẫm lên mặt mũi của họ. Những người đã từng đi ra ngoài lang bạt lăn lộn thì nên biết, kỹ không bằng người thì phải nhận, thất bại thì phải tìm cách khắc phục, cái đạo lý này ngay cả những tên lưu manh đầu đường xó chợ còn hiểu, La Nghệ lý gì lại không hiểu. Đầu tiên là phải ý thức được rõ ràng tình cảnh lúc này của bản thân, đầu hàng chính là đầu hàng, làm ra vẻ gì nữa chứ.
Nghe được lời này, La Nghệ đột nhiên ngẩng đầu, trong mắt cất giấu lửa giận.
Co như ta là tù binh, nhưng là tù binh cũng có tôn nghiêm. Quan Ngư ép người quá đáng đến thế, đây là muốn ép người đến bước đường cùng rồi làm phản hay sao?
Có lẽ, đây mới thật sự là mục đích của Quan Ngư.
Nhìn quân của La gia tay không tấc sắt ngay trước mặt, nếu như thật sự phải đánh, e là phe họ cũng chẳng thể giết được bao nhiêu người. Vấn đề duy nhất ở đây là, nếu quân địch đã đầu hàng mà vẫn đuổi tận giết tuyệt thì tiếng xấu sẽ truyền đi.
Nhưng Trình Đại Lôi là người để ý đến thanh danh hay sao? Đổi một cách khác mà nói, thanh danh của hắn có bao giờ tốt đẹp đâu chứ.
Nếu như thật sự phải đánh, thì cũng là chôn thêm vài cái xác ở đây thôi.
Lửa giận của La Nghệ cũng đã cháy lên, dù sao thì chính mình cũng không phải là thật sự muốn đầu hàng, cùng lắm thì đánh một trận, chém giết một trận cho thoải mái, giết được bao nhiêu thì giết.
Hai bên giương cung bạt kiếm với nhau, mùi thuốc súng nồng đậm tỏa ra từ hai phía, nhất là bên phe La Nghệ, họ tức đến nỗi đỏ cả mắt, người nào cũng thấy chết không sờn, nói rõ ra chính là muốn liều mạng với địch.
Ngón tay Quan Ngư nhẹ nhàng vuốt ve chuôi kiếm, phía sau là Chu Thương đang vác cây đao trên vai, giết người thì giết người, dù sao hai bàn tay của mình cũng đã nhuốm đầy máu, nhuốm thêm máu của vài vạn người cũng chẳng sao cả.
Bò……
Lúc này bỗng có một tiếng bò rống truyền đến từ xa, hai phe địch ta đều ngoái đầu lại nhìn về phía âm thanh phát ra, chỉ thấy một con bò đen to lớn chạy từ trong đại doanh Lương Châu ra.
Trên lưng con bò là Trình Đại Lôi đang ngồi, hôm nay hắn không có vác theo rìu, chỉ là trên eo treo một thanh Thất Phu Kiếm.
Tiếng hít thở trong sân nháy mắt ngừng vài giây, lúc này mọi người đều cảm thấy hô hấp khó khăn.
“Nơi này ồn ào vụ gì thế?” Trình Đại Lôi giả bộ hoàn toàn không biết gì về những gì xảy ra ở đây.
Quân lính của La gia nháo nhào cúi gầm mặt xuống, ai cũng không dám đối diện với ánh mắt của hắn.
Ánh mắt của La Nghệ nhanh chóng nóng rực lên, lòng mang mối thù giết con, hắn sao có thể dễ dàng đầu hàng dưới chân Trình Đại Lôi mà làm việc cho giặc được.
Hết thảy chỉ là một cái cớ mà thôi, chờ đến khi Trình Đại Lôi xuất hiện, lấy một mạng đổi lấy mạng, cùng lắm thì cá chết lưới rách với hắn ta.
Trình Đại Lôi hiện giờ đã xuất hiện, không biết vì lý do gì, hắn cũng không có vác theo rìu đến, lưng chỉ đeo một thanh kiếm.
Hiện giờ khoảng cách giữa mình và đối phương đã vô cùng gần, chỉ cần ra lệnh một tiếng, lệnh những người trước đó đã an bài tốt xông lên bao vây lại, muốn lấy mạng của Trình Đại Lôi cũng chưa chắc là không thể.