Chương 1245: Bởi Vì Không Xứng

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 4,087 lượt đọc

Chương 1245: Bởi Vì Không Xứng

Trong lòng tuy vô cùng kích động, nhưng lại gục đầu xuống để che giấu sát ý bộc lộ trong mắt. Hắn quay đầu lại, lén ra hiệu cho binh lính sẵn sàng, chuẩn bị liều một phen.

Khi La Nghệ quay đầu lại nhìn, lại phát hiện một màn hắn không thể nào tưởng tượng nổi. Tên lính dưới tay mình nhìn Trình Đại Lôi không chớp mắt. Người đó sắc mặt tái nhợt, hai chân nhũn ra, đừng nói đến việc tiếp thu mệnh lệnh của La Nghệ, ngay cả miễn cưỡng đứng thẳng người cũng khó.

Hết thảy chẳng qua bởi vì cái tên Trình Đại Lôi này mà thôi.

Mấy vạn đại quân tập hợp ở một chỗ, chỉ bởi vì một cái tên mà hít thở không thông. Trận chiến này có vô số người, nhưng đến tình cảnh này thì Trình Đại Lôi là một tồn tại độc nhất.

Hiện giờ, danh tiếng của Lý Hành Tai như mặt trời ban trưa, nhưng Trình Đại Lôi cũng không cần quá mức tự coi nhẹ bản thân. Từ việc hắn tiếng xấu đồn xa thì Trình Đại Lôi đúng thật là là một tồn tại cử thế vô song.

Đôi tay Quan Ngư nắm thành quyền: “Khởi bẩm Đại đương gia, La lão tướng quân tựa hồ có ý kiến với lần giao tiếp này, thuộc hạ đang bàn bạc với hắn.”

La Nghệ cắn sứt cả môi, vừa rồi đó là bàn bạc hay sao, rõ ràng đây là lấy thế áp người, đặt da mặt của họ ở dưới chân mà dẫm.

“À, có ý kiến gì sao?” Trình Đại Lôi nheo mắt lại, ngón tay nhẹ nhàng gõ chuôi kiếm.

Hắn chẳng thể giấu được sát ý trong mắt mình.

La Nghệ có chút hối hận, chính mình thực sự nhìn lầm rồi. Có thể dạy ra một đại tướng như Quan Ngư, Trình Đại Lôi lại làm sao có thể là một người dễ nói chuyện cơ chứ. Không thể không nói, cái nết của Quan Ngư đều là do Trình Đại Lôi cố ý dung túng mà ra.

La Nghệ cúi gầm mặt xuống, đôi tay nắm thành quyền mà nói: “Tại hạ không dám có dị nghị.”

Trình Đại Lôi vừa lòng gật gật đầu: “Rất tốt, rất tốt.”

Sát khí chỉ ở trong nháy mắt.

La Nghệ cách Trình Đại Lôi vô cùng gần, lúc hắn ngẩng đầu lên, nắm đấm đã vung ra, đánh chính là Trình Đại Lôi đang ngồi trên lưng bò này.

“Cẩu tặc, đền mạng cho con ta.”

Trình Đại Lôi chán chường mà thở dài một hơi, nhìn La Nghệ như nhìn một người chết.

Nhưng hắn cũng không có ra tay, ra tay chính là Quan Ngư. Một song sắt còng lên tay La Nghệ, tiến lên phía trước một bước rồi đẩy đối phương ra.

La Nghệ vốn cũng chẳng nhiều hy vọng lật ngược tình thế, lần ra tay này không thành công, những lần kế tiếp càng không có hy vọng. Hắn ngẩng đầu, tuyệt vọng nhìn Trình Đại Lôi, mà Trình Đại Lôi từ đầu đến cuối, thậm chí chả thèm nhìn La Nghệ lấy một lần.

Bởi vì La Nghệ không xứng.

Đến hôm nay, Trình Đại Lôi đã không phải là một tên sơn tặc chỉ biết vác cây rìu trên lưng, hắn có thuộc hạ như Quan Ngư, không cần chuyện gì cũng phải tự mình ra tay.

La Nghệ tính kế một phen, đến bây giờ cũng chẳng chiếm được chỗ tốt nào cả.

Biết rõ mạng của mình sắp phải để lại nơi đây, hắn lại thấy yên lòng hơn.

Đơn giản là chết mà thôi, đã chết thì xuống nơi chín suối có thể đoàn tụ với người nhà. Nếu đã chết thì phải chết một cách quang minh lỗi lạc, đường đường chính chính.

Hắn vung nắm đấm hướng về phía Quan Ngư, Quan Ngư tuy rằng không am hiểu dùng quyền cước đánh nhau, nhưng đó chỉ là so với đao pháp của hắn mà thôi, gặp người như La Nghệ thì tất nhiên hắn vẫn xử lý được.

Quan Ngư chỉ dùng hai ba phát đã đánh bại đối phương, lúc này Quan Ngư nắm lấy cây đao của bản thân.

“Người tới, lựa một cây giáo cho hắn.”

Trong đám người có người ném một cây giáo ra, La Nghệ nhanh chóng tiếp được, múa cây giáo vào phát rồi chĩa đầu cây giáo vào Quan Ngư.

Trong nháy mắt, hai bên đã chiến đấu với nhau. Hai người họ cũng không cưỡi ngựa, mà cùng chiến đấu dưới đất.

Dao kiếm múa máy không ngừng, miễn cưỡng cũng coi như là khó phân thắng bại. Nhưng mà La Nghệ cũng chỉ là đang liều mạng, hắn cũng chẳng cầu gì việc có thể thắng được đối phương.

Trình Đại Lôi thân ở ngoài trận chiến, hắn còn chưa lên sàn đã xem như thắng được một nửa.

Hai người giao chiến, đao qua thương lại, khó phân thắng bại.

Quân lính hai bên đều cố ý chừa đất trống, cho hai người không gian để giao thủ. Quan Ngư là thủ hạ đệ nhất đại tướng của Trình Đại Lôi, cũng rất có uy vọng ở Cáp Mô trại. Mà sau khi La Nghệ bại trận trong Nhung tộc vẫn còn có thể ngồi lại vị trí này lâu như vậy, tự nhiên không phải hạng người hời hợt.

Đại tướng hai bên quyết đấu, trong tràng cảnh loạn thế này cũng coi như là sự việc hiếm gặp. Huống chi là kẻ có cấp bậc như Quan Ngư và La Nghệ. Binh tướng hai bên không dám chớp mắt mà nhìn chằm chằm trận chiến đấu này, âm thầm cổ vũ cho phe mình.

Cũng coi như là thắng bại khó phân đi, chẳng qua Trình Đại Lôi nhìn thấu được. Quan Ngư có nhịp hô hấp sâu, đánh rất bình tĩnh, biểu hiện của hắn như vậy đã gần như đạt đỉnh võ đạo. Mà La Nghệ hoàn toàn là dựa vào ý chí báo thù trong lòng để chống đỡ.

Đến thời điểm La Nghệ dùng hết quyết tâm rồi, cũng là thời điểm hắn ắt phải thua.

Mấu chốt ở chỗ, dựa vào ngọn lửa hận này hắn lại có thể kéo dài bao lâu đâu.

Cuộc giao đấu tiếp tục diễn ra, La Nghệ dần dần đã chịu đựng không nổi cục diện này. Mà Quan Ngư càng ngày càng chiếm được nhiều ưu thế hơn. Trong quá trình đó, mũ giáp La Nghệ bị đánh rơi, tóc bạc tung bay loà xoà, quân binh hai phe thấy cảnh này thì trong lòng mỗi người đều phải nổi lên cảm giác không đành.

Nhưng La Nghệ còn đang chiến đấu, hãm thân trong hoàn cảnh xấu tuyệt đối, ngược lại giúp hắn khơi dậy dũng khí.

Cầm cây thương thép trong tay, quả quyết tiến công, chiêu nào cũng nhắm chỗ yếu hại của Quan Ngư. Nhưng lối đánh như thế lại là phơi bày chỗ yếu hại ra cho Quan Ngư, Quan Ngư tùy tay đánh một chiêu là có thể làm đối phương bị thương.

Loại đấu pháp không muốn sống này, đối phó người bình thường có lẽ còn có thể, nhưng đối phó một Quan Ngư đã đến đỉnh cao võ đạo, đương nhiên không tạo ra được bất kỳ tác dụng gì.

Hiện tại Quan Ngư nếu mà muốn giết đối phương thì chỉ cần tuỳ ý ra tay cũng thành.

Chẳng qua, Quan Ngư có chút không đành lòng.

Quan Ngư vốn có bản tính thách thức bề trên chứ không coi khinh kẻ dưới, La Nghệ đang ở trong hoàn cảnh khó khăn tuyệt đối còn dám ám sát Trình Đại Lôi, đích xác khiến cho Quan Ngư dành tặng hắn vài phần kính ý.

Huống chi đối phương tuổi già tóc bạc, Quan Ngư còn trong thời kỳ tuổi trẻ khí thịnh, lấy sức trẻ khinh kẻ yếu già, Quan Ngư rất chú trọng đạo nghĩa nên có chút không thể nào nói nổi.

Cáp Mô trại có rất ít người để ý hai chữ đạo nghĩa này, ấy vậy mà lại có Quan Ngư nằm trong số ít những kẻ lạc loài.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right