Chương 1246: Tuyệt Thế Giai Nhâ
Trong quá trình chiến đấu kịch liệt, Quan Ngư quay đầu lại nhìn về phía Trình Đại Lôi, dùng ánh mắt dò hỏi. Giờ phút này, Quan Ngư rõ ràng là có chút không biết nên như thế nào cho phải.
Trình Đại Lôi vẫn luôn chú ý trận chiến đấu này từ đầu tới đuôi, giờ phút này trong miệng thốt ra một chữ: “Lui.”
Quan Ngư lập tức rời khỏi vòng chiến, hắn có thể lui dễ như trở bàn tay như thế, cũng chỉ ra trong trận chiến đấu này, hắn nắm giữ quyền chủ động tuyệt đối.
Trình Đại Lôi rốt cuộc nhảy khỏi lưng Hắc Ngưu, Thất Phu Kiếm ra khỏi vỏ khi ở không trung, một kiếm đánh lui La Nghệ.
La Nghệ lui nửa bước xong, thở hồng hộc, miệng vết thương đang còn nhỏ máu. Lúc hắn ngẩng đầu nhìn Trình Đại Lôi, trên mặt lại nở một nụ cười tươi trông vô cùng mờ ám.
Ngươi rốt cuộc chịu ra tay.
La Nghệ thầm nghĩ trong lòng.
Trình Đại Lôi chịu ra tay vào lúc này, để mắt không phải võ nghệ của La Nghệ, mà là biểu hiện hắn vừa mới làm ra.
Thấy chết không sờn, cũng có thể đổi lấy vài phần tôn kính.
Trình Đại Lôi vẫy tay, trong miệng nói một tiếng: “Tới.”
La Nghệ hít sâu một hơi, ánh mắt dần dần trở nên sáng tỏ, tiến đến phía trước nửa bước, sau đó vận chuyển sức lực toàn thân vào một cây thương, dồn nén một thân sở học hắn tập suốt đời vào mũi thương mà đâm tới Trình Đại Lôi.
Chiêu này là Ngũ Hổ Đoạn Hồn thương, một mũi thương phóng về trước lại hoá thành muôn hoa rơi loạn, sau lại biến hoá thành một nụ hoa đâm thẳng chỗ hiểm của đối phương.
Trình Đại Lôi nheo lại mắt, đồng dạng duỗi kiếm ra đỡ.
Một kiếm phóng khoáng thẳng tới thẳng lui.
Đây là hóa phức tạp thành đơn giản, một chiêu phản phác quy chân. Muốn giết người chỉ cần một kiếm là đủ.
Trường thương trong tay La Nghệ thậm chí không kịp đưa ra, hắn đã bị mũi kiếm xuyên yết hầu, thân thể hắn không tiếng động ngã xuống đất, máu tươi như không chờ nổi mà chảy ra. Mà khi La Nghệ ngã trong vũng máu, nụ cười tươi trên mặt còn chưa biến mất.
Hắn không muốn đầu hàng, cũng chỉ là đang tìm kiếm cơ hội chết cho đáng công. Biết rõ là không có phần thắng nhưng vẫn cứ muốn lấy mạng đổi mạng, vốn chính là muốn chết, giờ phút này cũng coi như là chết có ý nghĩa.
Trình Đại Lôi móc ra một cái khăn tay, chậm rãi lau khô máu trên thân kiếm, ngay sau đó ném cái khăn đẫm máu trên mặt đất, tra Thất Phu Kiếm lại vào vỏ.
Ngẩng đầu lên, thấy La gia quân trong lòng run sợ nhìn chằm chằm chính mình, ngay cả trong mắt kính phe ta cũng có nét sợ hãi. Bọn họ không dám nhìn thẳng vào hai mắt hắn, lặng lẽ rũ đầu xuống.
Lúc chọn ra tay, Trình Đại Lôi cũng đã biết sẽ có một màn này phát sinh. Loạn thế nào có chiến tranh chính nghĩa, nhưng vô luận như thế nào, biểu hiện trước khi chết của La Nghệ đã đổi được lòng tôn kính của tướng sĩ hai bên.
Trình Đại Lôi rõ ràng có thể để cho Quan Ngư giết chết La Nghệ, chính mình đứng ngoài cuộc, ai cũng không thể lên tiếng dèm pha gì được hắn. Nhưng Trình Đại Lôi cũng không phải là người như thế, nếu phải hứng danh nhơ tiếng xấu, để một mình hắn gánh vác là được rồi.
Dù sao tai tiếng trên người hắn cũng đủ nhiều, thêm bớt một hai câu mắng chửi cũng chẳng là bao nhiêu.
Ngẩng đầu nhìn chăm chú La gia quân vừa mới quy hàng, bọn họ hiện tại đang còn sốc với tình thế trước mắt, sẽ không làm ra hành vi bồng bột gì. Nhưng Trình Đại Lôi làm trò giết La Nghệ trước mặt bọn họ, vô luận như thế nào cũng để lại bóng ma tâm lý trong đáy lòng bọn họ.
Trình Đại Lôi có thanh thế như mặt trời ban trưa, không ai dám nói cái gì. Nhưng Trình Đại Lôi một khi xảy ra chuyện, sợ là ai cũng không ngại đi lên dẫm thêm một chân.
Biết rõ như thế, Trình Đại Lôi vẫn là quyết sống cô độc, nói đến nói đi, hắn và La Nghệ kỳ thật là đều là kẻ đồng đạo.
Trình Đại Lôi trầm mặc một lúc lâu, chậm rãi phun ra hai chữ: “Vào thành.”
Hợp nhất với La gia quân xong, đại quân Trình Đại Lôi tiến vào Lăng Xuyên thành. Hiện nay đại bộ phận Kinh Châu, đã rơi vào trong tay Trình Đại Lôi, còn thừa một ít Nhung tộc cứng đầu cũng không gây ra được tí sóng gió gì.
Mà tổng binh lực Lương Châu binh cũng nhảy đến một con số thiên văn. Tuy rằng trong lòng La gia quân còn tồn tại khúc mắc với Trình Đại Lôi, rất khó chân chính dùng để chiến đấu. Nhưng lấy bầu không khí trong Cáp Mô trại, chắc chắn không cần quá nhiều thời gian là có thể nguôi ngoai bọn họ triệt để.
Đến bây giờ, Trình Đại Lôi đã có đủ thủ đoạn và tư cách để vật tay với bất luận chư hầu thiên hạ nào, cho dù là kẻ có danh vọng như mặt trời ban trưa là Lý Hành Tai.
Đinh, đánh chết võ tướng tuyệt thế, đạt được lượt triệu hoán +1.
Khi đại quân tiến vào chiếm giữ Lăng Xuyên thành, Trình Đại Lôi thu được một nhắc nhở từ hệ thống.
Hệ thống hồi lâu không có động tĩnh, Trình Đại Lôi suýt nữa đã quên mất sự tồn tại của nó. Mấu chốt là Trình Đại Lôi không có lòng tham quá lớn, gần nhất vẫn luôn núp trong Cáp Mô trại, cũng không có cơ hội cho hệ thống trợ lực. Trình Đại Lôi cũng là sợ hệ thống gây ra chuyện xấu gì rồi chụp nồi lên đầu mình, nó đã không giúp đỡ được tí gì, ngược lại còn chuốc thêm phiền cho mình.
Có điều, một đường phá thành trảm tướng đó giờ không hề thu được một nhắc nhở nào của hệ thống. Trước không có sau không có, ngay lúc đánh chết La Nghệ xong thì lại thu được một lượt triệu hoán mới.
Chẳng lẽ phải tự tay mình giết người mới tính là hợp lệ.
Trình Đại Lôi vào trong phủ Thành Chủ của Lăng Xuyên thành, nhốt bản thân ở trong phòng, cơ hội triệu hoán tướng mới lần này có nên dùng hay không đây, nghĩ mãi vẫn không quyết định được.
Vạn nhất triệu hồi ra võ tướng, hệ thống lại cho chính mình một nhân vật kinh khủng khiếp nào đó, sự tình ngược lại không đẹp.
Chẳng qua Trình Đại Lôi cũng là loại người không yên tay yên chân, trong tay có cơ hội mà không dám dùng chắc chắn không phải là cách làm người của hắn.
Cuối cùng, hắn vẫn là quyết định sử dụng, dù sao nếu xuất hiện nhân vật ghê gớm thật, chính mình hẳn là cũng có biện pháp ứng phó.
Máy quay trứng quen thuộc kia lại lần nữa xuất hiện, sau một hồi xoay tròn, một vật từ trong đó rớt ra, Trình Đại Lôi thu được nhắc nhở của hệ thống.
Đinh, đạt được nhân vật cấp truyền thuyết —— Điêu Thuyền.
Trình Đại Lôi lắp bắp kinh hãi, suýt nữa rơi cả cằm trên mặt đất.