Chương 1249: Thăm Dò Trình Đại Lôi

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 4,738 lượt đọc

Chương 1249: Thăm Dò Trình Đại Lôi

Lúc này, Trình Đại Lôi đã triệu tập đại quân, chậm rãi đẩy mạnh tới Trường An Thành.

Lúc này Trung Nguyên, trải qua một đoạn thời gian chiến đấu, kẻ địch trong Trung Nguyên cũng bị Lý Hành Tai dọn phần lớn. Hắn tập kết binh lực, lấy khí thế liên chiến liên thắng tiến quân tới Trường An.

Thời tiết là càng ngày càng lạnh, hôm nay lạnh hơn hôm qua, bước vào thời điểm trước khi đông về, Trường An đã là kẻ địch duy nhất trong lãnh thổ đế quốc.

Sở dĩ thuận lợi như thế, có một bộ phận nguyên nhân là do lòng người, cũng có một bộ phận nguyên nhân, là Hồng Trần Liễu giả mạo danh tính của Dã Nguyên Hỏa, từ bỏ đại bộ phận thành trì, điều nhập binh tướng lực đến Trường An Thành.

Mục đích của Hồng Trần Liễu cũng không phải là đánh tan quân của Lý Hành Tai, chính mình ngồi trên ghế dựa chí cao vô thượng.

Này cũng không khác gì si tâm vọng tưởng.

Mục đích của hắn đó là gây thêm nhiễm loạn cho Lý Hành Tai, mà Trường An Thành trong kế hoạch của hắn, chính là chướng ngại lớn nhất trên đường xưng bá thiên hạ của Lý Hành Tai.

Lý Hành Tai không màng tất cả đánh tới Trường An Thành, tất cả bắt đầu tại nơi đây, cũng nên kết thúc ở chỗ này.

Thế Giang Nam quân như chẻ tre, trên con đường đánh thẳng đến thành Trường An mạnh mẽ đập tan mọi chướng ngại.

Mã Mạnh Khởi suất lĩnh quân tiên phong, hội ngộ với tàn binh Nhung tộc, cơ hồ muốn tiêu diệt sạch đối phương, đột nhiên có một đại tướng đánh ra, ngang nhiên dùng sức của một người nghịch chuyển tình thế. Sau mười hiệp đánh, đánh Mã Mạnh Khởi ngã khỏi ngựa, nếu không phải thủ hạ cứu giúp kịp thời, Mã Mạnh Khởi đã chết ở trong tay đối phương.

Khi Lý Hành Tai dẫn người đến thăm Mã Mạnh Khởi, Mã Mạnh Khởi nằm ở trên giường bệnh hận không thể đập đầu tìm chết.

Còn chưa thuận lợi được thêm mấy ngày đâu, chính mình đã làm kẻ vướng chân. Hiện tại ngay cả Mã Mạnh Khởi cũng có chút hoài nghi năng lực của chính mình, có phải hay không bản lĩnh chính mình thật sự hữu danh vô thực.

“Thuộc hạ vô năng, làm bệ hạ thất vọng rồi.”

“Ai, thắng bại là chuyện thường của nhà binh, Mã tướng quân không cần để ý. Dưỡng thương cho tốt, ngày sau còn có thời điểm xuất lực.”

Mã Mạnh Khởi xấu hổ không chỗ dung thân, hận không thể tìm cái khe đất chui vào.

Lý Hành Tai cười cười, nói: “Có thể bằng sức của một người nghịch chuyển bại cục, Nhung tộc có đại tướng như vậy sao, Mã tướng quân có biết lai lịch của đối phương?”

Chiến đấu lâu ngày với Nhung tộc, Nhung tộc mạnh ở đơn binh tác chiến, còn về võ nghệ và năng lực chỉ huy của đại tướng kỳ thật lơ lỏng bình thường.

Nhưng vì sao lúc này, Nhung tộc đột nhiên có một nhân vật ghê gớm.

Mã Mạnh Khởi nhíu mày, nói: “Thuộc hạ và hắn giao thủ chưa bao nhiêu đã bị hắn đánh bại, cơ hồ không có khả năng nghịch chuyển. Còn về lai lịch của hắn…”

Mã Mạnh Khởi cẩn thận hồi ức lại tràng chiến đấu kia, thật lòng mà nói, trận chiến này để lại cho hắn bóng ma tâm lí.

“Hắn là dùng một thanh Phương Thiên Họa Kích, không nhầm tướng mạo tuấn tú.” Mã Mạnh Khởi bỗng nhiên nghĩ đến cái gì: “Hắn hình như mang họ Lữ…”

Họ Lữ......

Lý Hành Tai nhíu mày, bây giờ một hai trận đánh bại không tính là gì đối với Lý Hành Tai. Hiện tại đã không giống như lúc trước, hắn đã có sức mạnh và chịu thua được.

Nhưng trong vòng mười chiêu đánh bại Mã Mạnh Khởi, nghĩ đến cũng có chút kinh khủng. Mã Mạnh Khởi đã là đại tướng đứng đầu ở dưới trướng Lý Hành Tai, người có thể đánh bại gã thật sự khiến cho mọi người không rét mà run.

Tuy nhiên hắn không biết danh tướng họ Lữ này, cho dù suy nghĩ cẩn thận, thì đều chưa từng nghe nói qua.

Chẳng lẽ là người đi ra từ Lương Châu…

Cuối cùng trong tay Trình Đại Lôi cất giấu bao nhiêu thứ không thể tưởng tượng nỗi, nếu thật sự là do hắn làm ra thì mọi người đều sẽ không cảm thấy kỳ quái.

Ngay cả Li Lý Hành Tai không thể ngờ rằng suy đoán của mình lại gần với sự thật như vậy.

Sau khi trấn an Mã Mạnh Khởi vài câu, Lý Hành Tai mới đứng dậy rời đi. Vô luận như thế nào, chuyện này cần phải nghiêm túc suy nghĩ, hiện tại mình đã cách rất gần vị trí kia, cho nên tuyệt đối không thể để xảy ra chuyện rắc rối gì.

“Gần đây bên phía Tây Bắc có động tĩnh gì không?”

Trở lại sở chỉ huy của mình, Lý Hành Tai vừa mới ngồi xuống, liền không kịp chờ đợi mà hỏi thăm Tống Du Cừ.

“Hồi bẩm bệ hạ, Tây Bắc Lương Châu quân vừa mới đánh tan đội ngũ của La Nghệ, không đánh mà lấy được thành Lăng Xuyên. Hiện tại bọn hắn đã khống chế phần lớn Kinh Châu, trước đây không lâu đã phái người truyền tin, hỏi thăm lúc nào thì bệ hạ đánh tới Trường An?” Tống Du Cừ bẩm báo.

“Đánh nhanh như vậy?” Lý Hành Tai ấy ấy một tiếng, trong lòng âm thầm bội phục quân Tây Bắc dó Trình Đại Lôi chỉ huy.

Đại bộ phận Nhung Tộc tụ tập ở Kinh Châu, tất cả tinh nhuệ của Nhung Tộc đều được sắp xếp ở nơi này. Cho nên kẻ địch mà Trình Đại Lôi đối mặt không hề nhẹ nhõm hơn Lý Hành Tai. Thế nhưng hành động của Trình Đại Lôi lại nhanh hơn rất nhiều khi so với đối phương.

Bên này, Lý Hành Tai còn chưa đánh xong thì bên kia Trình Đại Lôi đã sớm kết thúc trận chiến ở Kinh Châu.

“Hồi âm cho bọn hắn, kêu hắn an tâm chớ vội, trẫm sẽ tới ngay.”

Tống Du Cừ nhận mệnh, sau đó nói tiếp: “Còn có một số tình báo liên quan tới Trình Đại Lôi?”

“Hắn thế nào?” Lý Hành Tai hiếu kỳ nói.

Tống Du Cừ đáp: “Kể từ khi binh phạt Kinh Châu, Trình Đại Lôi đã thu không ít nữ nhân, hoặc là do nhà giàu các nơi cống hiến, hoặc là bắt được sau khi phá thành. Ngày ngày hắn lăn lộn cùng những nữ nhân này, trầm tư tửu sắc, ca múa suốt đêm.”

Lý Hành Tai bật cười thành tiếng, sau đó xua xua tay, nhưng nội tâm lại có chút bất an.

Phong lưu sao, trước đây Trình Đại Lôi không phải là người thích phong lưu. Tuy bây giờ đã không còn giống như trước, có nhiều việc là cố ý tạo ra để cho người khác nhìn.

Mấu chốt nằm ở chỗ nào, hắn muốn để cho ai thấy đây?

Tròng lòng Lý Hành Tai âm thầm suy nghĩ, Trình Đại Lôi cố ý như thế là đang bày tỏ ý định của hắn với mình hay cố tình che giấu ý định của bản thân.

Không thể không phòng a.

Có lẽ, nên tìm người đi đến gặp Trình Đại Lôi.

Trầm mặc phút chốc, Lý Hành Tai mở miệng nói: “Trẫm dự định sai người đi một chuyến Tây Bắc, ngươi có người nào đắc lực không?”

Tống Du Cừ nghĩ nghĩ, nói: “Lý Song Dương như thế nào?”

“Hắn không được.” Lý Hành Tai lắc đầu, trực tiếp từ chối người mà Tống Du Cừ đề cử.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right