Chương 1250: Tướng Họ Lữ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2,419 lượt đọc

Chương 1250: Tướng Họ Lữ

Lý Hành Tai biết Lý Song Dương, người này xuất thân từ Thư Viện, cũng coi như là đọc đủ thứ thi thư. Cẩn thận tính ra, y còn có chút quan hệ với hoàng thất, bây giờ thanh thế của Lý Hành Tai như mặt trời ban trưa cho nên liền nhận Lý Hành Tai làm nghĩa phụ. Nhưng thật ra tuổi tác hai người đều không kém nhau bao nhiêu.

Làm người phải khéo léo, gặp người nói tiếng người gặp quỷ nói tiếng quỷ, đây là một nhân vật có nhân duyên không tệ tại Giang Nam.

Tuy nhân duyên tốt nhưng bản sự lại kém một chút.

Trình Đại Lôi là người giảo hoạt hèn hạ, nếu để cho Lý Song Dương đi dò xét Trình Đại Lôi thì đoán chừng bị đối phương bán còn giúp đối phương kiếm tiền.

Tống Du Cừ nhíu mày, nói: “Trong lòng bệ hạ đã có người?”

Lý Hành Tai nghĩ nghĩ, nói: “Để cho Hoa Tướng quân đi một chuyến như thế nào?”

Tống Du Cừ ngẩn người: “Nàng được sao?”

Lý Hành Tai cười cười: “Tại sao nàng lại không được?”

Trận chiến đánh tới giai đoàn này, Nhung Tộc đã không đáng lo lắng, chỉ chờ đại quân đến thành Trường An, kết thúc trận chiến cuối cùng mà thôi.

Đi qua những năm tháng chiến tranh, thủ hạ tướng lĩnh của Lý Hành Tai đã nhanh chóng trưởng thành, cho nên không thể nói Hoa Mộc Lan không thể.

Huống hồ lần này tiếp xúc với quân Tây Bắc, nhất định phải cử ra người có địa vị, càng nghĩ càng cảm thấy Hoa Mộc Lan là người thích hợp nhất.

Lấy Hoa Mộc Lan làm chủ, Lý Song Dương làm phụ, điều một đội người đi tới Tây Bắc. Mỹ kỳ danh nói là thương nghị chuyện hai liên hợp giữa quân, nhưng thật ra là dò xét Trình Đại Lôi, nhìn xem hắn có ý đồ gì sau khi thu phục được Nhung Tộc.

......

Quân Giang Nam nắm chặt thời gian chạy tới Trường An, tiêu diệt đội quân cuối cùng của Nhung Tộc. Mà lúc này, Trình Đại Lôi đã hoàn tất thế trận Trường An Tây Bắc, chờ Lý Hành Tai đuổi tới thành Trường An, hắn liền có thể phát động trận chiến cuối cùng.

Mà giữa khu vực trống của đôi bên, Nhung tộc không ngừng chật vật chạy trối chết. Có người bỏ chạy về thảo nguyên, nhưng đại bộ phận vẫn tràn vào thành Trường An, lấy nơi này làm thành trì để quyết chiết một trận cuối cùng với quân đế quốc, vãn hồi lại một chút mặt mũi cho Nhung tộc đã thất thế.

Điều này là bình thường, mọi người đều có thể dự đoán được động tĩnh của mình và chúng không nằm ngoài tình hình chung của loạn thế.

Thắng bại trên bàn cờ đã dần sáng tỏ, mỗi quân cứ đều đang cố gắng hết mình, nhưng lại không cách nào thay đổi kết cục sau cùng, việc họ làm bây giờ chỉ là đẩy nhanh thế cục mà thôi.

Hết lần này tới lần khác, lúc này lại có một “quân cờ” gia nhập loạn thế, gã không nằm trong kế hoạch nhưng hành động lại khiến cho mọi người giật nảy cả mình.

Ở giữa khu vực trống không này, xuất hiện một gã đại hán. Tay gã cầm Phương Thiên Họa Kích, cưỡi một con ngựa ô, gặp người liền hỏi một câu:

“Điêu Thuyền của ta đang ở đâu?”

Quân đế quốc cho gã là người Nhung Tộc, Nhung Tộc cho gã là phe đế quốc. Cuối cùng song phương đồng thời xác nhận một sự kiện: Người này đầu óc có vấn đề.

Thế nhưng giá trị vũ lực của gã cao đến kinh người, Nhung Tộc cùng quân đế quốc thay nhau giao thủ nhưng rất ít người có thể chống đỡ nổi qua 10 hiệp.

Thời đại này, mạnh chính là đạo lý, không cần quan tâm gã có đầu óc hay không.

Phía sau gã dần dần có bại quân quy phục, mới bắt đầu chỉ vài trăm người, nhưng càng về sau lại lên năm ngàn, rất rõ ràng gã đã trở thành một cỗ thể lực không thể coi thương trên vùng đất này.

Đây là một trận gió, để cho ba phương Tây Bắc Giang Nam Nhung tộc đều cảm thấy hàn ý. Lý Hành Tai cùng Nhung tộc đều phái người ra ngoài thăm dò, muốn chiêu nhập dưới trướng. Nếu mình có thể dùng người này thì tự nhiên đây sẽ là vũ khí mạnh nhất trong tay mình, dù sao cũng tốt hơn là rơi vào tay kẻ địch.

Trận gió này tự nhiên cũng quét đến tai Trình Đại Lôi, bây giờ hai phe còn lại đều phái người ra, nhưng Trình Đại Lôi nhìn Điêu Thuyền không mảnh vải che thân ở trong ngực, ẩn ẩn cảm thấy có chút đau đầu.

Thật sự là không phải a.

Hai người vừa mới một phen hồ nháo, bây giờ Điêu Thuyền nằm lệch trên vai Trình Đại Lôi, trên mặt còn có chút dư vị phong lưu.

Đến bây giờ, Trình Đại Lôi đã biết chính mình tạo ra loại quái vật gì. Đối phương lớn tiếng muốn tìm Điêu Thuyền, mà nàng lại trở thành vật trong phòng mình, cho nên hắn cũng không thể chắp tay đưa ra ngoài.

Trình Đại Lôi gõ gõ trán, xem ra phải hỏi lại rõ ràng, đến cuối cùng hệ thống đã sắp xếp bối cảnh lai lịch gì cho Điêu Thuyền.

Trình Đại Lôi lấy lụa mỏng phủ lên thân nàng, che đi da thịt bạch ngọc.

Đoạn thời gian gần đây, Trình Đại Lôi trầm mê tửu sắc, ngày ngày hoan ca, mặc dù là cố ý làm cho người nhìn, nhưng Trình Đại Lôi cũng không có nhiều ủy khuất, ngược lại có chút thích thú.

Hai người rúc vào với nhau, dùng trà lạnh đuổi đi khô ý trong lòng. Mặc dù đã bắt đầu mùa đông, trong phòng đốt địa long, cho nên vô cùng ấm áp, đồng thời làm cho người ta lười biếng say sưa.

Trình Đại Lôi yên tĩnh nghe Điêu Thuyền kể lại lai lịch của mình.

Nữ nhân thích nói nhiều, cho nên có một số việc phải nói cho dông dài.

Theo lời của Điêu Thuyền, nàng từ khi bắt đầu biết chuyện đã không cha không mẹ, được một nhà họ Vương thu dưỡng làm nghĩa nữ. Thuở nhỏ nuôi dưỡng ở khuê phòng, học tập cầm kỳ thư họa.

Nhưng người có tư sắc như nàng, xinh đẹp đến tình cảnh yêu nghiệt, nếu muốn bình an sống tại loạn thể này thì cực kỳ gian khổ.

Gia đình thu dưỡng nàng cũng chưa chắc có hảo tâm gì, vốn muốn tặng nàng cho Nhung Tộc coi như vật tiến thân.

Lúc này, vị hán tử họ Lữ xuất hiện. Gã cùng đường mạt lộ, ký túc tại nhà Điêu Thuyền. Có thể nói là vừa thấy đã yêu, khi biết Điêu Thuyền có chuyện đau khổ thì liền mang theo nàng chạy trốn.

Đến thành Lăng Xuyên, hai người liền thất lạc, Điêu Thuyền vừa vặn rơi vào trong tay Trình Đại Lôi.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right