Chương 1251: Sa Đọa Nhanh Như Vậy?

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 1,843 lượt đọc

Chương 1251: Sa Đọa Nhanh Như Vậy?

Nói đến về sau, Điêu Thuyền thậm chí bóp mấy giọt nước mắt, cũng không biết thật hay giả. Đối với nữ nhân xinh đẹp như thế, trong lòng Trình Đại Lôi lúc nào cũng có mấy phần đề phòng.

Đối với nàng Trình Đại Lôi là cá nước thân mật, thực tình khiếm phụng.

Nhìn những giọt nước mắt của nàng, Trình Đại Lôi tinh tế lau đi, thấp giọng nói: “Chớ có sợ, ở bên cạnh bản đương gia sẽ không còn người nào dám khi dễ nàng.”

Điêu Thuyền trong lòng xúc động, đem đầu tựa ở đầu vai Trình Đại Lôi.

Trình Đại Lôi nắm chặt tay của nàng, nhẹ lời thì thầm an ủi, đáy lòng lại bốc lên một câu nói: Họ Lữ phải chết.

Sau khi án binh bất động nhiều ngày, Lương Châu binh hoàn toàn tiến vào trạng thái chiến đấu.

Long Tự Quân, Ngư Tự Quân, Hổ Báo quân, Trương Tự Quân, cùng với Đan Hùng Tín, Hoa Vinh, Lô Tuấn Nghĩa, Dương Chí...... Phàm là nhân vật ở Cáp Mô trại thì đều điều động toàn quân.

Lần này hành quân, không phải nhằm vào đội ngũ, tòa thành trì nào đó, mà là nhằm vào một người phát khởi chiến tranh.

Trước khi bắt đầu, Trình Đại Lôi cẩn thận phân phó với đám người: Lần hành quân này, không phải là vì đánh giết, mà là vì khóa chặt mục tiêu, nếu Trình Đại Lôi không có đích thân đến chiến trường thì bất luận kẻ nào cũng không thể tùy tiện khởi xướng hành động tấn công.

Dù sao gã là chủ nhân của cái tên đó nên Trình Đại Lôi không thể không cẩn thận.

Cùng lúc, Nhung Tộc và quân Giang Nam của Lý Hành Tai cũng bắt đầu đến gần đối phương.

Bất quá mục đích là hoàn toàn tương phản, Trình Đại Lôi mnuoosn tru sát, mà thế lực khác lại muốn biến gã thành của mình.

Lúc này, Hoa Mộc Lan chỉ huy đội ngũ quân Giang Nam tiến vào thành Lăng Xuyên.

Phụ trách công tác tiếp đãi chính là Lưu Phát Tài, gã nhìn thấy Hoa Mộc Lan thì lập tức nở nụ cười trên mặt.

“Hoa Tướng quân một đường khổ cực, sớm nghe nói ngài muốn tới, cho nên đại đương gia kêu chúng ta đợi ở chỗ này.”

Sớm biết Hoa Mộc Lan sẽ chạy đến nơi này, đối với dụng ý của bọn họ, Trình Đại Lôi cũng đoán được. Cho nên mới để cho kẻ già đời như Lưu Phát Tài phụ trách tiếp đãi đối phương.

Đối mặt với Cáp Mô trại tiếng xấu lan xa, Hoa Mộc Lan cũng không dám khinh thường, vội ôm quyền thi lễ.

“Chuyến này mang đến một phong thư của bệ hạ, muốn tự tay chuyển giao cho Trình Vương Gia, cũng là vì thương nghị hợp tác như thế nào, chống lại Nhung Tộc.”

“Đại đương gia đã chờ, thỉnh, thỉnh......”

Lưu Phát Tài dẫn đường ở phía trước, đưa đám người Hoa Mộc Lan vào thành. Trong lúc nói chuyện phím với Lưu Phát Tài, Hoa Mộc Lan cũng lặng lẽ quan sát hoàn cảnh xung quanh.

Phải cẩn thận xem Cáp Mô trại đánh giặc như thế nào.

Lần nhiệm vụ vụng trộm này, chính là xem xét hư thực của Cáp Mô trại, đồng thời cũng xem tâm ý của Trình Đại Lôi.

“Lưu tướng quân, hình như thành Lăng Xuyên không có nhiều binh lực?” Hoa Mộc Lan hỏi.

“Ồ, binh mã đều phái đi ra ngoài, ngài cần phải biết, Nhung Tộc huyên náo Kinh Châu, đại đương gia không thể không phân tán binh lực, dù sao binh lực của Lương Châu cũng đang căng thẳng.” Lưu Phát Tài cười nói, thật ra tình huống không phải như thế.

Cũng không biết đại đương gia nghĩ như thế nào, vì một cái tên lạ lẫm mà Cáp Mô trại điều động toàn quân.

Không chỉ thành Lăng Xuyên, mà các toà thành khác do Trình Đại Lôi khống chế, lính giữ thành lực cũng thiếu nghiêm trọng. Nếu có ai dám đánh một trận, Trình Đại Lôi cũng không có gì để chống cự.

Hoa Mộc Lan cẩn thận quan sát, thấy thành Lăng Xuyên cũng không ngoài lỏng trong chặt như trong tưởng tượng. Mà là chân chính trong ngoài đều lỏng.

Trình Đại Lôi không kiêng nể gì như thế, có chút quá xem thường anh hùng thiên hạ đi.

Hoa Mộc Lan đã quen đánh trận, ánh mắt tự nhiên cực sắc bén, nhưng một mực cho tới bây giờ, thành Lăng Xuyên đúng là không có đồ vật nào hấp dẫn sự chú ý của nàng.

Chẳng lẽ Trình Đại Lôi thực sự trầm mê tửu sắc, lơ là bất cẩn tới mức này.

Một đường đi tới phủ thành chủ, dẫn đám người vào trong sảnh chờ.

Lưu Phát Tài nở nụ cười, nói: “Đại đương gia công vụ bề bộn, đoán chừng mời vừa nằm ngủ, mong chư vị chờ chốc lát.”

Đám người đợi nửa ngày, Trình Đại Lôi mới xuất hiện. Hắn ngáp một cái, sắc mặt khô héo, hai quầng thâm dưới mắt, hiển nhiên là bị tửu sắc móc rỗng thân thể.

Bọn người Hoa Mộc Lan đứng dậy, ôm quyền thi lễ: “Trình Vương Gia.”

Trình Đại Lôi tự mình ngồi xuống, tay nâng lấy trán, ngáp một cái thật dài, cũng không thèm nhìn về phía Hoa Mộc Lan.

Lưu Phát Tài nhanh chóng ra hiệu bằng ánh mắt, Hoa Mộc Lan tự nhiên biết ý tứ của gã. Dù sao Trình Đại Lôi cũng là Lương Châu vương được hoàng đế khâm phong, bây giờ Lý Hành Tai nâng lên đại kỳ Lý gia cho nên Lương Châu Vương dĩ nhiên còn có giá trị. Nhìn thấy Trình Đại Lôi, Hoa Mộc Lan vốn nên quỳ lạy làm lễ.

Chỉ có điều bộ dáng bây giờ của Trình Đại Lôi thật sự không đáng để Hoa Mộc Lan dập đầu, cho nên nàng ra vẻ không biết, muốn lướt qua lễ tiết này.

Nhưng đối mặt với Trình Đại Lôi gian xảo, sao có thể nói là không tính.

Hoa Mộc Lan cắn răng, quỳ một chân trên đất, miệng nói: “Thuộc hạ Hoa Mộc Lan, tham kiến Trình Vương Gia.”

Lúc này Trình Đại Lôi mới dời tay, quan sát tỉ mỉ lấy Hoa Mộc Lan.

Như thế mới tính ra thêm vài phần tinh thần, vốn là chờ mong gì vào Hoa Mộc Lan, người cả ngày lãnh binh đánh giặc thì có tư sắc như thế nào.

Tuy nhiên, làm người không thể vào trước là chủ, Hoa Mộc Lan tư thế hiên ngang, trên thân lại có một cỗ sát khí, khiến cho người người khuất phục.

“Đứng lên đi.”

Trình Đại Lôi thuận miệng nói một câu, Hoa Mộc Lan gắng gượng đứng lên, cưỡng chế lửa giận trong lòng.

Trong lòng đã bất mãn đến cực hạn đối với Trình Đại Lôi, nhưng nàng cũng không đến nỗi tùy tiện bại lộ tâm tình của mình.

Một màn này tự nhiên chạy không khỏi ánh mắt Trình Đại Lôi, trong lòng khinh thường nói: Cuồng cái gì, không phải bản đương gia bắt ép ngươi.

Nói cũng kỳ quái, Trình Đại Lôi đã tạo ra rất nhiều nhân vật không tầm thường, nhưng mọi người lại có thành kiến rất sâu với hắn.

Mà người gần đây nhất…Cũng không cần phải nhắc đến.

Nghĩ tới đây, Trình Đại Lôi cảm thấy có chút đau đầu, lấy tay nâng ngực, thở thật dài.

Hoa Mộc Lan một mực quan sát Trình Đại Lôi, thấy hắn thở dài thở ngắn, cả người hữu khí vô lực, thực sự không giống với kiêu hùng giết người như ngóe trên chiến trường.

Chẳng lẽ một người lại sa dọa nhanh như vậy?

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right