Chương 1252: Phát Hiện Kẻ Địch

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2,800 lượt đọc

Chương 1252: Phát Hiện Kẻ Địch

Nghĩ tới đây, Hoa Mộc Lan liền bắt đầu cảnh giác. Dù sao Trình Đại Lôi là người có danh tiếng lớn, cho dù bộ dáng có chút hữu danh vô thực, nhưng mình nhất thiết phải đề cao cảnh giác, chớ bị hắn lừa gạt.

Nàng hít sâu một hơi, quyết định tiến vào trạng thái chiến tranh. Nơi đây không có đao quang kiếm ảnh, nhưng cảm giác không khác gì đang chém giết trên chiến trường.

“Khởi bẩm Vương Gia, phụng mệnh bệ hạ, đem thư này chuyển giao cho Vương Gia.”

Hoa Mộc Lan từ trong ngực móc ra một phong thư, Trình Đại Lôi vẫy tay, Lưu Phát Tài lấy ra đưa đến trước mặt Trình Đại Lôi.

Trình Đại Lôi mở ra xem, Lý Hành Tai cũng không có làm ra trò gì mới, đơn giản là tự ôn chuyện, tiếp đó dặn dò Trình Đại Lôi án binh bất động, để thành Trường An cho hắn đến đánh.

Nửa ngày, Trình Đại Lôi khép thư lại, ngáp một cái đứng dậy, trước khi đi còn dặn dò Lưu Phát Tài chiếu cố Hoa Mộc Lan thật tốt.

Hoa Mộc Lan mở to hai mắt: Chẳng lẽ hắn cứ thế mà đi.

Mình đã tiến vào trạng thái chiến đấu, vốn cho rằng sẽ có một hồi đánh võ mồm, sóng ngầm mãnh liệt, ai ngờ Trình Đại Lôi căn bản không cho mình cơ hội này.

Kẻ địch ghê tởm trên thế giới này chính là cảm thấy người căn bản không xứng làm kẻ địch của hắn.

Lưu Phát Tài cười ha ha một tiếng, nói: “Mời Hoa tướng quân, tôi đã sắp xếp xong chỗ ở, mấy ngày nay chư vị cứ nghỉ ngơi thật tốt, có việc thì đến tìm ta.”

Hoa Mộc Lan ngẩn người, nói: “Trình Vương Gia vội vàng như thế, không biết đi làm cái gì?”

“Mệt mỏi.” Trong miệng Lưu Phát Tài thốt ra hai chữ, thở dài: “Chuyện bây giờ nhiều lắm, mọi thứ đều phải do đại đương gia xử lý, đại đương gia chắc chắn là gấp gáp làm việc công.”

Dẫn Hoa bọn người Mộc Lan đi ra ngoài, còn chưa có bước ra khỏi cánh cửa, bên tai liền nghe được tiếng ca múa, cùng với âm thanh cười nói của Trình Đại Lôi và đám nữ tử.

Hoa Mộc Lan cùng bọn người Lý Song Dương ngây ngẩn cả người, nhưng Lưu Phát Tài lại mặt không đổi sắc, vẫn như cũ cười híp mắt, bên tai tựa hồ không nghe thấy cái gì.

Người của Cáp Mô trại, da mặt thật dày.

Như thế, đoàn người Hoa Mộc Lan tạm ở lại thành Lăng Xuyên. Người của Cáp Mô trại cũng không hề đề phòng bọn hắn, mặc bọn hắn tùy tiện tự do di chuyển trong thành, không cố kỵ việc tiết lộ cơ mật.

Mà thật ra cũng không có gì cơ mật, bây giờ đại quân đều điều ra ngoài, binh lực tại thành Lăng Xuyên ít đến đáng thương.

Bất quá, lấy tầm mắt của Hoa Mộc Lan thì vẫn có thể phát hiện ra thứ gì đó. Đầu tiên chính là sĩ khí của Lương Châu binh, bọn hắn gần như trung thành với Trình Đại Lôi đến mức mù quáng. Mặc dù chỉ có mấy ngàn người thủ thành, thậm chí không ngăn nổi một vòng xung kích của Nhung tộc, nhưng mỗi người đều vô cùng tự tin, giống như thành Lăng Xuyên là một tòa thành không thể phá hủy.

Thứ hai, chính là bách tính của thành Lăng Xuyên, sau khi phá thành, cũng không có chuyện đốt sát hiếp cướp. Cho nên bách tính của thành Lăng Xuyên đều rất cảm kích Trình Đại Lôi, thậm chí có người ở nhà cung phụng cầu nguyện cho hắn.

Điều này chứng minh quân kỷ ở Cáp Mô trại không phải dạng nghiêm minh bình thường. Trong thời đại này, rất ít người quan tâm đến sống chết của bách tính bình dân, cho dù Giang Nam quân, thuộc hạ của Lý Hành Tai cũng không ngoại lệ. Nếu không phải mấy ngày thống khoái sau khi phá thành thì mọi người việc gì phải xách đầu đi đánh trận.

Vẻn vẹn bằng hai điểm này, liền không thể coi thường Lương Châu quân. Sau này bệ hạ muốn tranh thiên hạ thì sợ rằng Cáp Mô trại mới là kẻ địch khó giải quyết nhất.

Đã không thể đối đãi với bọn hắn như sơn tặc.

......

Mặc kệ Hoa Mộc Lan nhìn qua như thế nào, thì gần đây Trình Đại Lôi đã không còn thể đắm chìm trong ôn nhu hương được nữa.

Một khi quái vật kia được thả ra ngoài thì hắn nhất định phải nhanh chóng xử lý sạch sẽ. Nếu như chờ gã đến cửa thì ngày tốt lành của Trình Đại Lôi cũng kết thúc.

Gần như là điều động toàn quân, điều tra hành tung đối phương, Trình Đại Lôi bây giờ đã mở ra lưới lớn, chỉ còn chờ một mẻ hốt gọn.

Trong quá trình này, Hồng Trần cùng Lý Hành Tai đều đã tiếp xúc qua với đối phương. Nhưng gã không muốn đi nương nhờ vào bất kỳ nhà nào.

Cả hai đều biết mình đã đụng vào một cái mũi to.

Mục đích của Trình Đại Lôi hoàn toàn khác với hai nhà, hắn căn bản chính là muốn giết chết đối phương.

Phái ra mấy lộ đại quân, liên tục không ngừng phản hồi chiến báo đến Trình Đại Lôi. Trình Đại Lôi cả ngày mặt ủ mày chau, vắt hết óc phân tích bước hành động kế tiếp của đối phương, tiếp đó điều binh khiển tướng, khóa chặt đối phương tại một chỗ.

Trương Phì Trương Tự Quân di chuyển ở gần thành Trường An, thật ra gã không rõ tại sao Trình Đại Lôi phải hao tâm tổn huyết chỉ vì muốn giết một người, thế nhưng gã vẫn thi hành mệnh lệnh này của Trình Đại Lôi. Gã không tin, thế gian này còn có người Cáp Mô trại không thể trị.

“Tướng quân, tướng quân......”

Phó tướng vội vã báo tới, nói: “Phía trước 10 dặm, phát hiện quân địch trong sơn cốc.”

“Nha, tìm được.” Trong lòng Trương Phì vui mừng, nói: “Tăng cường hành quân, chớ để địch nhân chạy.”

“Cái này......” Phó tướng ngẩn người: “Tướng quân, nhiệm vụ của chúng ta chỉ là khóa chặt đối phương, đại đương gia không cho chúng ta động thủ.”

“A, đại đương gia không quả quyết, đây là không muốn các huynh đệ chịu chết. Nhưng chỉ một tên thì có gì phải sợ, trong vòng một canh giờ kết thúc chiến đấu, ta muốn tự tay cắt lấy đầu của đối phương.”

Dựa theo mệnh lệnh của Trình Đại Lôi, tất nhiên phát hiện hành tung đối phương, Trương Phì liền phải liên lạc đến các nơi, tiến hành bao vây kẻ địch, tiếp đó liên lạc Trình Đại Lôi, tập hợp đủ quân rồi tru sát đối phương.

Nhưng trong mắt Trương Phì, tự nhiên không đặt người nào. Lời ra khỏi miệng gã chính là mệnh lệnh, Trương Tự Quân điều động toàn quân, đánh tới mục tiêu.

Khi đuổi tới sơn cốc, đối phương đang đào đất nấu cơm. Không có chút gì do dự, Trương Phì lập tức lệnh binh sĩ bày ra tiến công.

Gã một ngựa đi đầu, cầm Trượng Bát Xà Mâu trong tay, dưới thân là Ô Chuy Mã, lao về phía kẻ thù như một cơn lốc đen.

Tiền đội của quân địch dĩ nhiên không thể chống cự được đòn tấn công của quân địch, đám người lập tức rơi vào hỗn loạn, tử thương vô số.

Trong lòng Trương Phì vô cùng vui vẻ, kẻ địch cũng không có gì đặc biệt, đại đương gia có phải quá cẩn thận hay không.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right