Chương 1253: Cấp Truyền Thuyết
Đang lúc này, một tiếng quát lớn vang lên.
“Tặc nhân mặt đen, ngươi đi hướng nào.”
Trương Phì ngẩng đầu, chỉ thấy một viên đại tướng, cầm trong tay Phương Thiên Họa Kích, dưới thân là một đầu hắc mã, sát uy hiển hách xông về phía mình.
“Đến hay lắm!”
Trương Phì không kinh sợ mà còn lấy làm mừng, cầm trong tay Trượng Bát Xà Mâu nghênh đón kẻ địch, trong nháy mắt, hai người liền đụng vào nhau.
Ai ai cũng kinh hãi: Khí lực của người này thật lớn!
Nhưng bọn hắn đều là hổ tướng trên chiến trường, ai cũng không biết sợ hãi, ngược lại còn khơi dậy tâm háo chiến của nhau.
Trong chớp mắt, hai người liền chém giết cùng một chỗ, hai con ngựa như bánh xe xoay tròn. Liên tiếp ba mươi hiệp, thắng bại chưa phân.
Lữ Phụng Tiên âm thầm kinh hãi, người không thể xem bề ngoài, hán tử mặt đen này lại cao minh như thế, thật sự là hảo hán đệ nhất mà mình gặp được từ khi xuất thế đến nay.
Biểu lộ của Trương Phì cũng càng ngày càng ngưng trọng, không dám có bất kỳ sơ suất nào trong quá trình chiến đấu.
Ngay từ đầu liền khinh địch, người này võ nghệ chỉ ở trên mình, chứ tuyệt không kém, một mực đánh xuống, gã nhất định sẽ thua.
Hai tướng đấu cùng một chỗ, Trương Phì dần dần rơi xuống thế hạ phong, nếu không nhờ gã có võ nghệ cao cường thì thật sự khó lòng chống đỡ nổi.
Nhưng nhìn tình hình trước mắt, sợ đã không chống đỡ được bao lâu.
Trương Phì hít vào một ngụm khí lạnh, rốt cuộc là hán tử kia xuất hiện từ nơi nào mà có thể vững vàng đè ép mình. Chẳng thể trách đại đương gia coi trọng đối phương như vậy, người này quả nhiên là tồn tại khó giải quyết.
Bên này Lữ Phụng Tiên đã chiếm thượng phong, Nhung tộc dưới tay gã cũng chầm chậm chống lại Trương Tự Quân, gần như ngang vai ngang vế.
Đây là chuyện cực khó khăn, mấu chốt chỉ nằm ở chỗ Lữ Bố mà thôi.
Thế đạo này, chỉ dựa vào sức mạnh của một người để thay đổi một trận chiến đấu là chuyện cực kỳ hiếm thấy. Nhưng cũng không phải là làm không được, hết lần này tới lần khác Lữ Phụng Tiên chính là người có thể làm được.
Trận chiến đấu này kéo dài đến bây giờ, toàn bộ nhờ một mình Lữ Phụng Tiên. Hiện tại gã đã vượt ba phần Trương Phì, tiếp tục đánh xuống thì nhất định có thể đánh bại đối phương.
Thừa dịp bại tướng chi uy, phe mình sĩ khí tăng mạnh, chưa hẳn không thể đánh bại Trương Tự Quân.
Điểm này, Lữ Phụng Tiên hiểu, mà trong lòng Trương Phì lại càng hiểu.
Đáy lòng của gã âm thầm lo lắng, nếu như gãy trong tay Lữ Phụng Tiên thì sợ cả một đời đều không ngẩng đầu lên được tại Cáp Mô trại. Vốn nghĩ nhân cơ hội này lộ mặt nhưng không ngờ lại đụng phải hòn đá cứng.
Đây là chuyện không có cách nào khác, tài nghệ không bằng người, Trương Phì cũng không có biện pháp.
Đang lúc này, một chi đội ngũ từ bên ngoài xâm nhập sơn cốc, cầm đầu là một viên tiểu tướng cưỡi khoái mã.
“Tam gia chớ hoảng sợ, Tử Long ở đây, nhất định không sao.”
Toàn thân đối phương đội nón trụ trắng, bạch giáp, cờ trắng, dưới thân là Bạch Long Mã, trong tay cầm ngân thương.
Người này chính là Triệu Tử Long của Cáp Mô trại.
Y cưỡi ngựa lao đến, một thương đẩy lùi Phương Thiên Họa Kích của Lữ Phụng Tiên. Sau khi tụ hợp với Trương Phì, hai người liền bắt đầu liên thủ chiến đấu với Lữ Phụng Tiên.
Điều này đã gánh một phần áp lực cho Trương Phì, khiến lòng tin của gã tăng lên gấp bội. Gã dĩ nhiên biết bản sự của Tử Long, có rất ít người ở Cáp Mô trại có thể thắng được y.
Vốn liên thủ cùng Triệu Tử Long, Trương Phì còn cảm thấy mình đang gây khó dễ đối phương. Thế nhưng đối mặt với con quái vật này, vấn đề gây khó dễ này gần như không tồn tại.
Nhưng cho dù hai người liên thủ, cũng không thế chiếm được tiện nghi của Lữ Phụng Tiên. Một cây Phương Thiên Họa Kích, quả nhiên là lợi khí thế gian hiếm có.
Triệu Tử Long cùng Trương Phì liếc nhau, riêng phần mình kinh ngạc không hiểu. Chẳng thể trách Trình Đại Lôi lại không cho phép mọi người động thủ với đối phương, hôm nay cũng may mà Triệu Tử Long kịp thời đuổi tới. Bằng không, Trương Phì ăn thiệt lớn là cái chắc.
Vấn đề là, tại sao Trình Đại Lôi lại có thể tiên đoán được bản sự lạ thường của người này.
Nhưng trước mắt không phải thời điểm nghĩ cái này, hai người chỉ có thể thêm một phần lực, nghĩ biện pháp quật ngã kẻ địch.
Trong lòng Lữ Phụng Tiên cũng vô cùng biệt khuất, chính mình không trêu ai không chọc ai, lựa chọn làm ổ trong sơn cốc. Nhưng đột nhiên lại xuất hiện hai tên tặc này, võ nghệ tương đương mình, cho nên gã phải hết sức tập trung, nếu như sơ sẩy thì sẽ bị bọn họ quật ngã.
Trương Phì nhất định phải có được trận thắng lợi này, nhưng đối với Lữ Phụng Tiên thì lại mơ mơ hồ hồ. Gã căn bản không biết nguyên nhân đánh nhau, cho nên cũng không có bao nhiêu khát vọng với chiến thắng.
Nhưng trước mắt cũng thua không nổi.
Thật vất vả ổn định cục diện, thì một tiểu bạch kiểm từ đâu nhảy ra, thậm chí còn khó chơi hơi là tên mặt đen kia.
Hai nhà hợp nhất, khiến cho Lữ Phụng Tiên rơi vào tình cảnh gian khổ. Nếu đánh tiếp thì tình cảnh càng gây bất lợi cho mình.
Lữ Phụng Tiên dùng tư thế lưng sắt vác núi, ngăn chặn công kích của hai người, sau đó lập tức quay đầu ngựa, xông ra khỏi sơn cốc.
Cho dù đuổi kịp, cũng chưa chắc có thể làm gì đối phương, Trương Phì cùng Triệu Tử Long cũng không có nóng lòng đuổi theo. Mà là ổn định trận hình, bắt đầu quét dọn chiến trường, kiểm kê thương vong.
Thương vong càng nghiêm trọng hơn so với dự đoán, Trương Phì biết vậy chẳng làm. Nếu không phải do mình mạo muội xuất binh, mà lựa chọn chuẩn bị thỏa đáng mới bày ra trận công kích thì thứ nhất có thể tru sát đối thủ, thứ hai cũng có thể giảm bớt thương vong.
Đây là áp lực của đại tướng, mỗi một lần lựa chọn, chính là tử thương trên vạn người. Có chút hi sinh, chính mình chưa hẳn gánh vác nổi.
“Một ngày kia, ta nhất định phải tự tay chém đứt đầu chó của hắn.” Trương Phì nghiến răng nghiến lợi nói.
“Tam ca chớ cấp bách, chúng ta vẫn là hồi bẩm đại đương gia, đem tình huống nơi này báo cho đại đương gia, nghe quyết đoán của hắn.” Triệu Tử Long nói.
Trương Phì gật gật đầu, có một số việc không thể không nghe Trình Đại Lôi.
Lại nói Lữ Phụng Tiên dẫn đội một hơi chạy ra hai ba mươi dặm, quay đầu, thấy kẻ địch không đuổi theo thì mới thoáng nhẹ nhàng thở ra.