Chương 2037: Vạn Thần Điện (1)
“Ở vạn thần điện có chí cao thần phán quyết, là nơi kết thúc tất cả mâu thuẫn, đám các thần mở hội nghị bàn bạc một vị thần linh có hợp lệ hay không, cũng sẽ do chí cao thần phán quyết, thậm chí là thẩm phán, lấy đó để quyết định lên cấp hoặc là cướp đoạt thần chức. . . Dưới hào quang của chí cao thần, toàn bộ đa nguyên vũ trụ đều an toàn mà trôi chảy vận hành. . . Đáng tiếc, từ khi chí cao thần ngủ say, nơi này đã mất đi ý nghĩa lúc đầu cùng uy nghiêm, đã biến thành nơi để đám thần linh giao lưu. . .”
An Bác Lý dường như có chút nhớ nhung thời gian quá khứ. . . . .
“Mà hiện tại. . . Đám thần linh kia chia làm các trận doanh, bắt đầu lục đục với nhau, liều mạng tích góp thực lực, mơ ước bảo tọa chí cao. . .”
Nói xong lời cuối cùng, giọng nói của cô càng ngày càng nhẹ, cũng biến thành càng ngày càng trầm thấp.
Ong ong!
Cánh cửa khắc thánh ca ca ngợi thần linh, mang theo lực lượng thời không dường như cảm ứng được An Bác Lý đến, theo động tác đẩy cửa của cô, hai cánh của lớn bắt đầu chậm rãi mở ra vào phía trong.
Trong nháy mắt này, thần quang chói mắt từ vạn thần điện không ngừng bắn ra, càng mang theo uy nghiêm của một tồn tại khủng bố!
“Là ý chí thế giới các thần! Cũng chính là chí cao thần! Hóa ra nó đang ngủ say ở vạn thần điện ở trong! ! !”
Lôi Lâm có kinh nghiệm ở thế giới phù thủy nên trong nháy mắt nhận ra đầu nguồn của cỗ uy nghiêm này.
Cảm giác giống như đối phương chính là toàn bộ thế giới các thần kia, hắn chỉ cảm thụ qua ở nơi ý chí ngủ say trong lòng đất phù thủy, đồng thời tuyệt đối sẽ không nhận sai.
Thân cận bắt nguồn từ linh hồn khiến Lôi Lâm không khỏi có thêm vài tia hảo cảm với đối phương, thậm chí là khát vọng thần phục.
“Không hổ là chí cao thần, ngủ say đều khủng bố như vậy, nếu không phải ta trải qua thuật chuyển sinh dị thế giới gột rửa, trên bản chất vẫn là phù thủy thì e là chịu ảnh hưởng còn lớn hơn. . .”
“Sau khi tiến vào cánh cửa này, chính là được vạn thần điện xác nhận!”
An Bác Lý tiến vào thần điện trước tiên, mà Lôi Lâm trong nháy mắt cảm giác được ánh mắt của rất nhiều thần linh nhìn tới trên người mình.
Ánh mắt của những tồn tại thượng vị này có căm thù, cừu hận, hiếu kỳ, hờ hững, còn có mấy đạo thần lực cường đại nhìn kỹ, đủ để thiêu đốt người bình thường thậm chí truyền kỳ thành tro bụi.
Nhưng lúc này Lôi Lâm đã là chân thần, lúc này đến chỉ là một hóa thân, tự nhiên không có gì cần lo sợ.
Bước chân hắn nhẹ nhàng, bước vào cánh cửa vạn thần điện.
Ầm!
Trong nháy mắt này, giống như thương hải tang điền, một luồng ý chí khủng bố đảo qua linh hồn hắn.
Nếu như không phải đã chuyển sinh qua một lần, chỉ sợ gốc gác của hắn sẽ lập tức bại lộ, ngay cả như vậy, Lôi Lâm cũng phải vội vàng che giấu tất cả của chính mình, chíp hóa thành tin tức di động không ngừng xẹt qua ở trước mắt.
“Cuối cùng là xác nhận bản nguyên sao? Thực sự là nghiêm ngặt. . .” Lôi Lâm cười lạnh ở trong lòng. Nhưng ở bề ngoài là dáng vẻ nhẹ như mây gió.
Ầm ầm! Ầm ầm! Ầm ầm!
Toàn bộ vạn thần điện đều nổ vang, một thần tọa mới tinh bắt đầu chậm rãi bay lên, đại diện cho Lôi Lâm đã thông qua thử thách, thân phận được xác nhận là thần linh dân bản địa.
Gợn sóng kiểm nghiệm khủng bố lướt qua, Lôi Lâm mới có rảnh rỗi đánh giá toàn bộ vạn thần điện.
Từng thần vị màu vàng tỏa ra gợn sóng khủng bố, mang theo dấu ấn nguyên lực sáng tỏ, khiến Lôi Lâm vừa nhìn đến trong nháy mắt đã rõ ràng thân phận đối phương.
Thần lực cường đại, thần lực cấp trung, thần lực cấp thấp. . .
Trận doanh thiện lương, trận doanh trung lập, trận doanh tà ác, trận doanh hỗn loạn. . .
Rất nhiều thần tọa tinh tế đan xen, dựa theo một loại sắp xếp quy tắc nào đó, trên căn bản, thần lực cường đại có thần vị đứng đầu khá cao to. Hầu như gấp mười mấy lần thần lực cấp thấp, mà thần linh ở cùng trận doanh đều bị sắp xếp đến cùng một chỗ.
Hiện tại Lôi Lâm là thần lực cấp thấp nên vị trí của hắn tự nhiên khá là thấp, đồng thời vững vàng mà xếp trong trận doanh tà ác.
Tthần vị của An Bác Lý cách hắn khá xa, nhưng đã hướng về trận doanh hỗn loạn, thần uy từ thần lực cấp trung tản ra, ép các thần lực cấp thấp qua một bên.
“Nơi này có pháp tắc do chí cao thần bố trí, cho dù là thần lực cường đại cũng không thể động thủ. . .”
Lôi Lâm vừa ngồi trên vị trí của mình, thần niệm của An Bác Lý đã truyền tới.
“Đồng thời, vì thuận tiện liên hệ, bình thường chúng ta đều để một hóa thân thả tới đây là được. . .”
Lôi Lâm gật gù tỏ ra đã hiểu, hắn tùy ý quét qua, là có thể nhìn thấy Đề Nhĩ cùng Mật Tư Đặc Lạp ở trận doanh thiện lương chính nghĩa cùng trung lập, trong đôi mắt của hai hóa thân có thần lực cường đại có địch ý rõ ràng.
Đương nhiên, Lôi Lâm cũng không sợ gì, dù sao nơi này có pháp tắc của chí cao thần bảo vệ, đồng thời hắn phái đến đây cũng chỉ là một hóa thân bé nhỏ không đáng kể, tổn thất cũng không sao.
“Từ khi chí cao thần ngủ say, vạn thần điện đã hoàn toàn mất đi tác dụng, đã biến thành nơi giao lưu cùng đấu võ mồm sao?”
Lôi Lâm sờ sờ cằm của chính mình, rõ ràng nhận ra được vẻ mặt biến hóa của thần linh chung quanh.
Đại đa số thần linh tà ác nhìn về phía hắn đều mang vẻ trêu tức, hiển nhiên là muốn nhìn thấy kết cục của hắn khi trêu chọc hai vị thần lực cường đại.
Đối với những tà thần này, lục đục lẫn nhau cùng âm mưu quỷ kế đã trở thành bản năng, hiện tại Lôi Lâm gặp rủi ro, chúng nó ở một bên cười trên sự đau khổ của người khác là bình thường, không bỏ đá xuống giếng đã là nể tình cùng ở trên một trận doanh rồi.
Trong ánh mắt trêu tức của rất nhiều người, còn xen lẫn một đạo ý niệm mang theo sợ hãi, mang theo mùi vị quen thuộc.