Chương 2038: Vạn Thần Điện (2)
Lôi Lâm liếc nhìn về phía nơi ý niệm phát ra, lập tức nhìn thấy hóa thân của thần cẩu đầu nhân: Khoa Đồ Nhĩ Mã Khắc, thần lực trên người đối phương có chút ảm đạm, hiển nhiên là việc di chuyển thần quốc trước đó gây ra di chứng.
Đều là tà thần, vị trí của nó tự nhiên rất gần chỗ Lôi Lâm, nhưng vị trí còn phải ở phía sau Lôi Lâm, hiển nhiên đẳng cấp thần cách của nó nhỏ yếu hơn Lôi Lâm.
Đối mặt với ánh mắt kính nể mang theo lấy lòng của đối phương, Lôi Lâm ôm lấy một nụ cười, trong lòng lại có chút xem thường.
Bây giờ đối phương là bị thực lực của hắn dọa sợ rồi, thế nhưng nếu như có một ngày hắn gặp vận xui thì tin tưởng Khoa Đồ Nhĩ Mã Khắc sẽ điên cuồng nhào tới hơn so với bất kỳ chân thần nào khác, mạnh mẽ cắn xé một khối huyết nhục lớn từ trên người hắn.
Nhưng Lôi Lâm căn bản sẽ không cho đối phương cơ hội này.
Vị thần cẩu đầu nhân này, cả đời đều chỉ có thể sinh sống dưới bóng ma Lôi Lâm.
Bởi vì cấm chỉ tư đấu, người đến cũng đều là hóa thân, bởi vậy bầu không khí trong vạn thần điện phi thường thoải mái, thậm chí có không ít thần linh giao lưu thần niệm.
“Thật là một nơi để thương rất tốt. . .”
Lôi Lâm lướt qua đông đảo thần linh, trực tiếp nhìn đến ở giữa vạn thần điện.
Ở nơi đó, một vương tọa rất lớn đến, lãnh tụ rất nhiều thần vị, giống như hạt nhân toàn bộ vũ trụ, hoàng giả thống lĩnh các thần.
Nhận biết nhảy cảm, khiến Lôi Lâm hiểu một ý chí khủng bố đang ngủ say ở vương tọa kia, lượng lớn sức mạnh quy tắc hiện ra ở ngoài, rất giống cùng thế giới phù thủy.
Ở ngoài hoàng tọa của chí cao thần, lượng lớn nguyên lực kết tinh đóng băng chung quanh, hình thành một toà núi nguyên lực khủng bố.
“Đây là. . . Thế giới chi tinh!”
Lôi Lâm lập tức nhận ra hình dáng thật của những kết tinh này, nhưng so với Toa Nhĩ ở thế giới bóng ma thì hiệu lực những kết tinh này càng thêm kinh khủng, xem ra là vì bảo vệ mà không phải phong ấn.
Thế giới chi tinh lớn đến cực điểm đóng băng hoàng tọa, ý chí của chí cao thần đang ngủ say ở trong đó.
Lấy nguyên lực ở thế giới các thần, tạo thành thế giới chi tinh còn kiên cố hơn so với vách thuỷ tinh vạn lần, cho dù là thần linh có thần lực cường đại liên thủ cũng không thể đánh vỡ.
Cũng chính là vì có tầng bảo vệ này, ý chí thế giớt các thần- chí cao thần thống ngự các thần mới có thể bình yên ngủ say đến hôm nay.
“Nhưng. . .”
Lôi Lâm nhìn vương tọa tản ra thần lực cường đạ phía trước một chút, trên mặt mang theo nụ cười trào phúng.
“Ý chí các thần tự mình phong ấn, rõ ràng là nhằm vào những thần linh có thần lực cường đại này. . . Xem ra, cho dù là nó, đều cảm giác được những thần linh có thần lực cường đại này sẽ gây ra bất lợi cho nó khi nó đang ngủ mê. . .”
Nhưng việc này cũng có thể hiểu được, thần linh có thần lực cường đại đã đứng trên đỉnh của thế giới các thần, khẳng định có một vị thần linh có dã tâm, muốn tiến thêm một bước, trở thành chí cao thần mới!
Khi ý chí các thần ngủ say lại càng là như vậy.
Mà hiện tại dựa vào thần linh có thần lực cường đại kiềm chế lẫn nhau, còn có thế giới chi tinh bảo vệ, chí cao thần mới có thể bình yên vô sự chịu đựng được hiện tại.
“Các thần cùng phù thủy, ý chí hai thế giới này kỳ thực mới là sức chiến đấu cao nhất của cuộc chiến chung kết. . . Từ bố trí ở vạn thần điện đến xem thì hẳn là cảnh giới phù thủy cấp chín hoặc là bán cấp chín, đã vô hạn tiếp cận vĩnh hằng. . .”
Lấy nhãn lực thần linh của Lôi Lâm lúc này, cũng chỉ có thể nhìn thấy trong thế giới chi tinh là một chùm sáng mờ mịt, căn bản không thể nhìn thấy nguyên trạng của chí cao thần.
Mà quy tắc hiện ra ở ngoài hiển nhiên có lợi ích rất lớn đối với đám các thần, bởi vậy chúng nó đều lưu lại hóa thân ở đây.
Cũng như đám phù thủy yêu thích ở bên cạnh ý chí thế giới phù thủy để lĩnh ngộ quy tắc, ở trong vạn thần điện, các thần càng thêm tiếp cận nguyên lực, cũng càng thêm dễ dàng ngưng tụ thần chức.
Lôi Lâm nhìn thấy vài hóa thân thần linh đang tĩnh tọa, thậm chí sắp biến thành đá.
Chúng nó rõ ràng đang nằm ở một loại trạng thái lĩnh ngộ nào đó, hoặc khoảng cách ngưng tụ thần chức mới chỉ cách xa một bước.
“Bởi vậy. . . Hay là ta cũng nghĩ một biện pháp, khi cuộc chiến chung kết vừa bắt đầu lập tức tạo thành đả kích nặng nề cho đối phương. . .”
Lôi Lâm nhìn chí cao thần trong hoàng tọa, trong mắt tràn đầy sùng kính.
Cho dù là thần linh có thần lực cường đại cùng tinh thông tiên đoán, cũng không thể phát hiện suy nghĩ thực sự lúc này trong lòng Lôi Lâm.
“Hay là. . . Lợi dụng dã tâm những thần linh có thần lực cường đại đó, là một ý không sai. . .”
Tư duy thay đổi thật nhanh, Lôi Lâm trong nháy mắt đã nghĩ đến một biện pháp có tỷ lệ thành công lớn nhất.
Nếu những thần linh có thần lực cường đại đó muốn bảo tọa của chí cao thần, vậy hắn sẽ ở bên cạnh đổ thêm dầu vào lửa, là có thể dựa vào chút lực nhỏ để thu được kết quả to lớn nhất.
Trước khi cuộc chiến chung kết chính thức bắt đầu, dùng các thần đối phó với các thần, mới là biện pháp tiêu hao tốt nhất!
“Cho dù chí cao thần cao cao tại thượng như thế nào đi nữa, thì đáng là gì đây? Người không thể vĩnh hằng đều là giun dế. . .”
Trong ánh mắt Lôi Lâm mang theo lạnh lùng cùng vô tình, nhìn quét qua thần vị trong vạn thần điện, cuộc chiến chung kết lại nổi lên, thần linh nơi này sẽ ngã xuống bao nhiêu đây?
Vừa nghĩ đến đây, Lôi Lâm đột nhiên có chút mất hết cả hứng, để hóa thân ở lại chỗ này, phần lớn sự chú ý lại quay lại bản thể trong thần quốc.