Chương 252: Bí pháp dấu ấn (2)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 1 lượt đọc

Chương 252: Bí pháp dấu ấn (2)

Lôi Lâm đứng ở một bên, đợi mười mấy phút, sau khi tiếng khóc của bé gái thấp một chút, mới đi lên hỏi: “Chúng ta vẫn nhanh chóng an táng cho Mễ Lặc gia gia đi! Còn có, em tên là gì?”

“Ngải Vi! Đại nhân!” Thanh âm của cô bé có chút khàn khàn, nhưng bao hàm vẻ kính sợ.

Tuy rằng Ngải Vi không phải học đồ, nhưng từ nhỏ đã lớn lên trong phù thủy gia tộc, tự nhiên biết một vị phù thủy chính thức đại diện cho cái gì.

Sau một tiếng, Lôi Lâm dẫn theo bé gái Ngải Vi, nhìn phần mộ mới xây tốt, làm cuối cùng mặc niệm.

Sau khi nghe ông lão thổ lộ và bé gái tự thuật, Lôi Lâm đã cơ bản hiểu rõ nội tình của Lan Ti Tháp Khắc gia tộc.

Lan Ti Tháp Khắc gia tộc là một gia tộc loại nhỏ, có người nói trước đó cũng có một phần tư liệu truyền thừa phương pháp minh tưởng không trọn vẹn.

Nhưng bởi độ nồng đậm của huyết mạch quá thấp, hoặc là do phương pháp minh tưởng không trọn vẹn, gia tộc này vẫn chưa từng sinh ra phù thủy chính thức, vẫn nằm ở tầng dưới chót trong phù thủy giới.

Mà ở 200 năm trước, bởi một hồi biến cố, ngay cả phần phương pháp minh tưởng không trọn vẹn kia đều thất lạc.

Thuật sĩ bởi huyết mạch hạn chế, chỉ có thể tu luyện phương pháp minh tưởng phù hợp với tự thân, phương pháp minh tưởng ý chí phù văn của học đồ bình thường hoàn toàn không có tác dụng đối với bọn họ.

Bởi vậy, gia tộc ngay cả phù thủy học đồ đều không sinh ra được này không thể tránh khỏi việc bị suy yếu đi.

Nếu không phải mấy đời tộc trưởng lực bài chúng nghị, mua chuộc mấy cô nhi tiến hành giáo dục học đồ, e rằng hiện tại ngay cả một phù thủy học đồ đều không có.

Mà ông lão tên Mễ Lặc chính là loại học đồ họ khác này, trước đó đảm nhiệm chức vị quản gia của Lan Ti Tháp Khắc gia tộc.

Một tháng trước, Y Lợi gia tộc thèm nhỏ dãi Lan Ti Tháp Khắc gia tộc đã khởi xướng chiến tranh.

Ngoại trừ Ngải Vi ra, tất cả tộc nhân đều đã bị diệt vong trong trận chiến đó, mà Mễ Lặc liều mạng mang theo Ngải Vi đào tẩu, chuẩn bị nhờ vả một vị bạn tốt của cha mẹ Ngải Vi ở hẻm núi lớn Mã Cách Liệt.

Vì lẽ đó, Ngải Vi trên tay Lôi Lâm là huyết mạch cuối cùng của Lan Ti Tháp Khắc gia tộc.

Sau khi biết tin tức này, đáy lòng Lôi Lâm cũng không nói ra được là có tư vị gì.

Nhưng nhìn thấy Lan Ti Tháp Khắc gia tộc đều là thuật sĩ gia tộc rơi xuống mức độ này, đáy lòng hắn cũng có một chút cảm giác mèo khóc chuột.

Đương nhiên, hắn mới sẽ không vì chút cảm giác này mà đi báo thù vì Lan Ti Tháp Khắc gia tộc, nhưng nếu như tộc trưởng của Y Lợi gia tộc kia không có mắt vờ ngớ ngẩn đi tới trước mặt hắn lại là chuyện khác.

“Đi thôi!” Lôi Lâm lôi kéo tay nhỏ của Ngải Vi, lên đường.

Hắn chuẩn bị mang theo bé gái đi tới hẻm núi lớn Mã Cách Liệt, việc này cũng không phải hắn đột phát thiện tâm, mà là có tính toán khác.

Đầu tiên, một số thí nghiệm vẫn cần Ngải Vi chủ động phối hợp, mới có thể đạt đến hiệu quả tốt nhất.

Sau đó, hẻm núi lớn Mã Cách Liệt vừa vặn là con đường Lôi Lâm cần đi qua, cũng không phiền phức. Đồng thời, nếu như cuối cùng Lôi Lâm phát hiện Ngải Vi còn có những công dụng khác, hắn sẽ không thật sự giao cô bé cho người tên là Mã Lệ Liên thu dưỡng.

Lôi Lâm cũng không bài xích làm việc thiên khi đủ khả năng, sẽ giúp hắn có danh tiếng tốt hơn, nhưng phải có điều kiện tiên quyết là không nguy hại tới lợi ích của bản thân mình.

Loại chuyện ngu xuẩn quên mình vì người này, đánh chết hắn cũng sẽ không làm.

Nhừn nếu có thể không tốn sức chút nào mà làm thành chuyện gì, thu hoạch được danh tiếng tốt thì Lôi Lâm sẽ vui vẻ đi làm.

Trong suy nghĩ của Lôi Lâm, danh tiếng cũng là một loại tài nguyên, một loại lợi ích.

Có thể trong lòng những người khác, danh tiếng chiếm lợi ích khác biệt, mà ở trong mắt hắn, tầm quan trọng của danh tiếng xếp khá thấp.

“Còn có một điểm, ta có chút hứng thú đối với huyết mạch gia tộc của e, cần em phối hợp ta làm một ít thí nghiệm, hiểu không?”

Sắc trời càng ngày càng mờ, trong đôi mắt Lôi Lâm lại xuất hiện hình ảnh màu xanh lục, so với tới ban ngày thì càng thêm rõ ràng.

Vừa nói xong, Lôi Lâm rất rõ ràng cảm giác được tay nhỏ của cô bé run lên.

“Như ngài mong muốn! Đại nhân!”

Sau một lúc lâu, mới truyền đến thanh âm run rẩy của Ngải Vi.

“Ta thích đứa bé thông minh đồng thời nghe lời!” Ngải Vi khéo léo hiểu chuyện như thế, cũng khiến Lôi Lâm cho rằng muốn dùng một phen công phu có mấy phần kinh hỉ.

Hắn nhẹ nhàng sờ sờ đầu bé gái, ôm lấy bé gái.

“Đại. . . Đại nhân. . .” Bé gái nhẹ nhàng kêu, âm thanh nhỏ cùng muỗi kêu.

“Em nhìn đường đêm không rõ lắm, ta bế em đi một đoạn đường!”

Cảm nhận được thân thể trong ngực run rẩy, Lôi Lâm mỉm cười vỗ vỗ lưng Ngải Vi, dưới chân tăng nhanh tốc độ, rất nhanh đã biến mất ở trong bóng tối.

“Bất quá, loại tầm nhìn này là tầm nhìn của xà loại sao?”

Lôi Lâm cảm thụ con ngươi màu oánh màu xanh lục khác biệt này.

Trong hai mắt của hắn, tất cả mọi thứ trong buổi tối đều không chỗ che thân xuất hiện tại trước mắt hắn.

Ở chỗ cách đó mấy chục mét, còn có một sinh vật như con chó, trên người mang theo nguồn nhiệt màu đỏ, từ trong ra ngoài không ngừng toả ra.

“Hóa ra con đường gọi là thuật sĩ chính là quá trình không ngừng dung hợp cùng đầu nguồn huyết mạch, cải tạo tự thân. . .”

Lôi Lâm như có ngộ ra, “Xem ra, sau đó cần tìm chút thời gian học biến dị học . . .”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right