Chương 446: Kỹ Viện

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 446: Kỹ Viện

“Nói thật với ta đi, có lẽ ta có thể giúp ngươi giải quyết đấy! Dù sao tà ma chết trên tay ta cũng rất nhiều rồi.”

Tô An Lâm đi tới trước mặt Lỗ Thanh Sơn, vươn tay ra.

Trong tay hắn là một cục đá, sau khi hắn siết mạnh một cái, cục đá bị bóp nát từng chút một, cuối cùng biến thành bột phấn, vụn nát không còn lại chút gì.

Cảnh tượng ấy khiến Lỗ Thanh Sơn khiếp sợ:

“Ngươi từng giết tà ma!”

“Ngươi nghĩ sao? Mấy chuyện này ta cũng chẳng cần lừa ngươi làm gì.”

Nhìn ánh mắt Tô An Lâm, Lỗ Thanh Sơn khẽ gật đầu:

“Được, được rồi, vậy thì ta nói thật, thực ra ô ta chế tạo được chia thành ô thần và ô quỷ.

“Ô thần trừ tà tránh tai, còn ô quỷ hại người.”

“Mà muốn biến một chiếc ô thành ô thần hoặc ô quỷ, đều không thể thiếu ba bước. sở dĩ trong quyển sổ kia không ghi lại ba bước ấy, là vì ba bước này rất khủng bố!”

“Bước 1, bôi dầu xác! Bước 2, lấp xương trắng! Bước 3, chiêu oan hồn!”

Nghe hắn kể ra, Tô An Lâm mới dần dần hiểu rõ.

Dù là ô thần hay ô quỷ thì thật ra cũng đều là âm vật có quỷ bám vào.

Chỉ khác nhau ở chỗ sử dụng ra sao mà thôi.

Dùng vào việc tốt, để cứu người, thì là ô thần.

Còn dùng hại người, thì là ô quỷ.

Mà đã là âm vật thì cần có quỷ!

Và quá trình chế tạo ô cũng chính là quá trình chế ra quỷ.

Đầu tiên, cần một xác chết.

Xác chết này khi còn sống phải hàm oan mà chết, chết một cách cực kỳ thảm thiết, hơn nữa còn phải là người chết có oán niệm sâu sắc tới một mức nhất định mới được.

Năm đó, để theo đuổi Hoàng Ly hắn mới đi đến một bãi tha ma, rồi tìm được một nữ thi toàn thân chảy mủ.

Người phụ nữ này khi còn sống đã bị chồng bán đến kỹ viện, con bị người ta bán đi, bản thân thì mắc bệnh nặng.

Vì bị bệnh cho nên người của kỹ viện đã ném nàng đến nơi ấy tự sinh tự diệt.

Trong lòng nàng ôm oán niệm cực sâu, nhất là đối với đàn ông, nàng chỉ mong sao tất cả đàn ông trên đời này đều chết hết đi!

Đối mặt với người phụ nữ có oán niệm cực sâu như thế, Lỗ Thanh Sơn đã chọn nàng.

Hắn nhìn người phụ nữ chết dần chết mòn từng chút một, cuối cùng cắt hai ngón trỏ của nàng.

Lại đem thi thể nàng hơ trên lửa nướng, chiết lấy một bình dầu xác.

Làm xong những việc này mới chính thức bước vào quá trình chế tạo ô thần.

Đầu tiên là bôi dầu xác!

Ngâm đều giấy làm ô trong dầu xác, sau đó phơi khô.

Kế tiếp đến xương ô, cán ô, tất cả đều được phủ dầu xác.

Tại hốc gắn cán ô, rút cán lên đặt hai ngón tay gãy vào.

Đây chính là lấp xương.

Bôi dầu xác, lấp xương trắng đã hoàn thành, cuối cùng là chiêu oan hồn vào đúng ngày đầu thất của người chết!

Sau khi hoàn thành các bước này, ô thần cũng được làm xong.

Người làm ô có khả năng giao tiếp nhất định với ô, dùng máu của mình để nuôi ô thần, sai khiến ô thần làm việc.

“Tuy nhiên, cho ăn bằng máu, dần dà ham muốn của nàng sẽ càng ngày càng lớn, cho đến khi... nàng biết đi giết người!”

Nét mặt Lỗ Thanh Sơn tràn đầy hối hận, hắn nhìn chằm chằm bài vị trước mặt, nói: “Những người này quả thực là bị ô quỷ hại, không phải ta cố ý đâu. Căn cứ vào ghi chép, ta tính toán dù đến lúc ô quỷ hại người thì cũng phải ít nhất một trăm năm sau, hơn nữa có ta ở đây, ta sẽ áp chế được ô quỷ.”

“Ta vốn định trăm năm sau, khi vợ của ta đi rồi, ta sẽ tự sát, thiêu sống cùng ô quỷ! Nhưng không ngờ, không ngờ cái ngày ô quỷ giết người lại tới nhanh như vậy, ta thật sự không muốn, thật sự không muốn mà...”

Tô An Lâm trầm giọng phân tích:

“Nếu những điều ngươi nói là thật, vậy thì chỉ có một khả năng, oan hồn ngươi lựa chọn không phải một oan hồn bình thường, vì oán niệm quá sâu cho nên ngày biến thành ô quỷ mới đến sớm hơn!”

Cách lý giải của hắn không phải là vô căn cứ.

Vì oan hồn quả thật có phân chia mạnh yếu.

Oan hồn bình thường, oán niệm thấp, thời gian trưởng thành rất dài.

Nhưng loại oan hồn có oán niệm mạnh thì khác, có lẽ vừa mới chết không bao lâu đã có thể chuyển hóa thành âm vật cực mạnh rồi.

“Do oán niệm quá sâu, nhưng mà vì sao chứ?”

Vẻ mặt Lỗ Thanh Sơn tràn đầy nghi vấn.

Thật ra hắn không tiếp xúc nhiều với mấy thứ âm vật này lắm.

Dù hắn có tự mình nuôi một âm vật, nhưng cũng chỉ có kiến thức nửa vời về những thứ này mà thôi.

Lỗ Thanh Sơn vừa mới nói xong, chiếc ô giấy màu trắng trên tay hắn bỗng nhiên khẽ chuyển động.

Rõ ràng hắn không hề điều khiển chiếc ô giấy, nhưng dường như ô giấy lại có thể tự mình hoạt động.

Đầu của chiếc ô từ từ mở ra, giống như một bông hoa nở rộ.

“Chuyện gì thế này?

Lỗ Thanh Sơn giật mình kinh hãi nhảy dựng lên, vội vàng ném ô đi.

Tuy rằng hắn là người điều khiển chiếc ô quỷ này, nhưng lại không biết gì về mấy chuyện tà ma này cả.

Lúc này hắn ngơ ngác nhìn về phía Tô An Lâm.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right