Chương 547: Lần Này Ngươi Đi Với Ta

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 547: Lần Này Ngươi Đi Với Ta

Trong nước, đúng là rất phiền toái.

Hắn không thể liều lĩnh đi thuyền ra sông, trong nước hắn cũng là vịt cạn, rơi xuống sông là chết chắc.

Vì thế, chỉ có thể nghĩ cách dụ thủy quái lên bờ.

Nhưng nói thì dễ, làm mới khó.

Lúc hắn đang tự hỏi, Vương Lai Phúc đi tới:

“Đường chủ, người của Đào Hoa Hội đến rồi.”

Tô An Lâm mở mắt ra, quay đầu lại nhìn.

Lần này Đào Hoa Hội mang theo hơn hai mươi người, đều là nữ.

Trong đó, hơn một nửa là những người phụ nữ với vóc dáng cường tráng, trông còn đàn ông hơn cả đàn ông chân chính.

Còn lại đều là những người phụ nữ dáng người mềm mại.

Nhưng trái lại, phải cảnh giác với những người này hơn.

Vì công pháp họ tu luyện không phải là công pháp Rèn Thể, mà là loại bàng môn tà đạo khác.

Nói cho cùng, những người phụ nữ này có thể cùng đi với Đoàn Dĩnh đã chứng tỏ họ không đơn giản.

Mặt khác, từ thanh máu thấy được, phần lớn thanh máu của những cô nàng nhu nhược ấy đều khá dài.

Tô An Lâm cưỡi ngựa, nhìn về phía Mã Lai Hỉ và Diêu Thái Minh:

“Mã Lai Hỉ, lần này ngươi đi với ta, Diêu Thái Minh, ngươi ở lại đây quản lý mọi việc giúp ta, giao cho ngươi đây, đừng khiến ta thất vọng.”

Trong hai người này, Mã Lai Hỉ lanh lợi hơn, thực lực cũng cao, vì thế Tô An Lâm quyết định dẫn hắn theo.

Về phần Diêu Thái Minh, ở lại đây trấn giữ sản nghiệp cũng dư sức.

Mã Lai Hỉ gật đầu:

“Ta biết rồi, đường chủ.”

Ánh mắt Diêu Thái Minh toát lên vẻ thất vọng, hắn biết mình không được coi trọng lắm.

Nhưng hắn cũng không nghĩ nhiều, dù sao hắn cũng biết mình không bằng Mã Lai Hỉ.

“Vậy được, ta đi đây, đường chủ, Mã Lai Hỉ, các ngươi đi đường cẩn thận.”

Diêu Thái Minh nói rồi rời đi.

“Tô đường chủ, ngươi chỉ mang theo hai mươi mấy người thôi sao?”

Trên xe ngựa đằng xa, Đoàn Dĩnh lớn tiếng hô.

Nàng mặc áo đỏ ngắn tay, phong thái hiên ngang, xinh đẹp vô cùng.

"Không cần số lượng, mà cần chất lượng, chừng này người là đủ rồi."

Tô An Lâm cưỡi ngựa đi qua nói.

Thoáng qua một cái, đám người Đoàn Dĩnh xịt lên người một chút mùi tinh dầu, vô cùng nồng nặc.

"Đoàn đường chủ, mùi trên người các ngươi là mùi gì vậy?”

Tô An Lâm hiếu kì, hắn đã muốn hỏi từ lâu rồi.

"Một chút mùi thơm chống độc thôi, độc bình thường có thể bị mùi thơm này trung hoà làm mất đi hiệu lực."

Tô An Lâm kinh ngạc:

"Các ngươi cũng cẩn thận ghê, trên người mỗi người đều bôi mùi thơm này sao?"

Đoàn Dĩnh mỉm cười nói:

"Cũng hết cách, những nữ tử yếu đuối như bọn ta, bình thường người muốn ức hiếp bọn ta cũng rất nhiều, nên tất nhiên phải đề phòng cho thật kỹ, ngươi thấy đúng không, Tô đường chủ?"

"Ngươi cứ khéo đùa, với thực lực của các ngươi, ai dám có chủ ý với các ngươi chứ?"

Hai người tán dóc vài câu rồi bắt đầu xuất phát.

Đi ra ngoài chưa được bao lâu, Tô An Lâm hỏi thăm:

"Đoàn đường chủ, bây giờ ngươi có thể nói cho ta một chút, sao lại giúp ta chuyện đi về trấn Lang Hạ được chứ?"

"Ừm, tất nhiên là được, trên thực tế, ngươi cũng đã biết sao ta lại biết chuyện Dương Quốc Công và Âm Tông rồi đúng không?"

"Ngươi có người bên triều đình à?"

"Không sai, có chút tai mắt, nhưng không phải cố ý cài vào đó, ta thăm dò được lần này con trai của Dương Quốc Công là Dương Văn Lý đã tới Lang Hạ trấn. Bây giờ chúng ta đến đó, chẳng những có thể gặp Dương Văn Lý, nếu chúng ta giải quyết được chuyện thuỷ quái thì nhất định còn được Dương Văn Lý coi trọng!"

Tô An Lâm hiểu ra:

"Hiểu rồi, ý ngươi là gần quan thì được ban lộc."

"Tô đường chủ thông minh đó. Theo ta được biết, lần này ý định của triều đình chẳng những phải giải quyết Âm Tông, mà còn phải chèn ép rất nhiều thế lực cường thế, theo như ta suy đoán, lần này chỉ cần đụng vào thế lực khâm sai đại thần thì phải thương cân động cốt, chúng ta đi trước làm quen với Dương Văn Lý, sau này có phải sẽ tiện hơn rất nhiều không?"

"Không hổ danh là Đoàn đường chủ, phân tích rất thấu đáo."

Tô An Lâm không khỏi khen ngợi.

Đoàn Dĩnh khẽ mỉm cười:

"Cho nên ta mới đồng ý việc này cho ngươi, với lại ta thăm dò được, Dương Văn Lý này trạc tuổi chúng ta, không phải kiểu còn cháu ương ngạnh, ngược lại là người chính trực, yêu nước thương dân. Sở dĩ lần này về trấn Lang Hạ, cũng là vì hắn biết trước chỗ này có thuỷ quái lui tới, cho nên đi qua xem thử. Chúng ta đến đó nhất định có thể gặp được hắn.”

Vẻ mặt Tô An Lâm kỳ lạ:

"Đoàn đường chủ, ngươi thu thập thông tin nhanh thật đấy, cứ như biết tất cả mọi chuyện vậy. Đến cả vị trí đối phương đặt chân đến cũng biết."

Tô An Lâm cũng nghi ngờ, không biết trên người Đoàn Dĩnh có cột bạn tốt hay không.

"Dù hội Đào Hoa bọn ta cũng là vũ lực, nhưng sao lại đứng vững trong bang Sơn Hải, chính là dựa vào tình báo đấy!"

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right