Chương 553: Miệng Đầy Máu

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 553: Miệng Đầy Máu

Miệng hắn ta đầy máu, nhìn chằm chằm Tô An Lâm:

"Muốn ta nói sao? Hahaha, ta…ta sẽ không nói, ta sẽ không..."

"Có nói không, nói hay không, nói hay không..."

Mỗi khi Tô An Lâm nói một câu, đều dùng sức giẫm châm lên Phương Nguyên để trút giận.

“A…a…”

Phương Nguyên không ngừng gào thét.

"Nói hay không?"

Tô An Lâm dừng lại, lạnh lùng hỏi.

"m Tông của ta sẽ không tha cho ngươi đâu."

"Quả nhiên là Âm Tông, ngươi và thủy quái có quan hệ gì?"

Phương Nguyên cắn răng một cái, máu thịt toàn thân bỗng nhiên bắt đầu bốc mùi thối rữa.

"Haha, dù ta có chết cũng không nói, nhưng các ngươi cứ chờ đấy, các ngươi đều sẽ chết, sẽ chết hết, thuỷ quái sẽ giết chết tất cả các ngươi.”

Không biết vì sao, khí tức của Phương Nguyên càng ngày càng yếu.

Thanh máu trên người giảm một cách điên cuồng.

Không bao lâu sau, chỉ còn lại một mảnh da!

Tô An Lâm cau mày, “bịch” một tiếng, hắn giẫm chết người này, tiện tay nhặt điểm kinh nghiệm.

“Hắn tự sát rồi.”

Tô An Lâm nói.

"Mọe kiếp, rốt cuộc lai lịch tên khốn này là gì?"

Lý Đạo Nguyên chăm chú nhìn vào thi thể.

"m Tông, làm sao ngươi biết người này?"

Tô An Lâm nhìn Dương Văn Lý nói.

Dương Văn Lý nới lỏng vạt áo, hít một hơi rồi nói:

"Sau khi bọn ta đến đây, nghe nói tên này là ngư dân may mắn sống sót dưới tay thuỷ quái, thế là bọn ta tìm hắn, hắn đồng ý dẫn đường cho bọn ta.”

“Trong nhà hắn còn ai không?”

Tô An Lâm hỏi.

Dương Văn Lý và Lý Đạo Nguyên nhìn nhau rồi lắc đầu.

“Khi bọn ta gặp hắn, chỉ biết chuyện liên quan đến thuỷ quái, chứ không hỏi thăm chuyện trong nhà hắn.”

Lý Đạo Nguyên giải thích.

"Ừm, ta hiểu rồi, chúng ta quay về đi, đi xem xét nhà hắn ra sao."

Khi trời vừa hửng sáng, đám người Tô An Lâm đã đến trước cửa nhà Phương Nguyên.

Lúc này, mọi người phát hiện ra trong nhà của Phương Nguyên không có vết tích gì của người đã ở đây.

"Quả nhiên là có vấn đề, Phương Nguyên này luôn miệng nói ở lại đây, nhưng bên trong lại không có bất kỳ dấu vết gì là ở lại."

Tô An Lâm nhìn chỗ mạng nhện dày đặc nói.

Căn nhà trước mặt là một Tứ Hợp Viện ẩm thấp cũ nát.

Nhìn diện tích sẽ thấy được người ở trước đó cũng là một gia đình tầm trung.

Nhưng không hiểu lý do gì căn nhà lại xuống cấp.

Bên trong phòng còn có vết của trận cháy lớn, bên cạnh phòng còn đặt ba chiếc quan tài, đều đã thối rửa, phát ra mùi khác thường.

Đi qua xem xét, nắp quan tài cũng không có, bên trong có ba thi thể đã phân huỷ thành xương trắng.

Đám người nhíu mày, không biết chuyện gì đang xảy ra.

"Lý Đạo Nguyên, gọi thôn trưởng qua cho ta, rốt cuộc Phương Nguyên này đã xảy ra chuyện gì, nhất định phải điều tra rõ ràng."

Lúc này Dương Văn Lý phân phó.

"Vâng!"

Tô An Lâm thì đẩy cửa vào nhà.

Quan sát căn phòng không lớn, bên trong đặt một cái bàn, bốn cái ghế, vài cái tủ kéo.

Trong đó, trên mặt bàn còn đặt một vài cái bát và đũa.

Cơm canh trên đó đã mốc meo bốc mùi từ lâu, không biết thời gian trôi qua bao lâu rồi.

Toàn bộ phòng vách tường đều có vết bị lửa đốt.

Không kìm lòng được, Tô An Lâm cảm giác trước đó có một gia đình bình thường ở đây, sau trận hoả hoạn thì đều chết hết.

Đang nghĩ ngợi thì một người đàn ông trung niên bị dẫn vào.

Người đàn ông này chính là thôn trưởng của thôn này, có hơi sợ hãi đi theo phía sau Lý Đạo Nguyên:

"Vị đại nhân này, Phương Nguyên đã rời thôn nhiều năm rồi, lúc trước đột nhiên trở về, ta cũng không biết hắn lại có liên quan đến thuỷ quái…”

Vừa vào nhà, thôn trưởng nhìn thấy mọi thứ trong phòng thì càng thêm hoảng sợ.

"Căn nhà này sao lại thế..."

"Có phải ngươi nhìn ra được gì rồi không?"

Tô An Lâm hỏi.

"Cái này..."

Thôn trưởng kinh ngạc, chắp tay nói:

"Mấy vị đại nhân, thật ra cũng không dám giấu giếm gì, chỗ này thật sự rất kỳ quái, Phương Nguyên trở về có một lần, thế nhưng vẫn giữ nguyên tình trạng lúc hắn đi, cho nên ta thấy rất lạ."

"Trong nhà hắn đã xảy ra chuyện gì? Tại sao lại như vậy?"

Tô An Lâm nói.

Thôn trưởng giải thích:

"Là như vậy, Phương gia này vốn là đại gia ở vùng này, tuy nhiên trước kia trong nhà bị cháy, một nhà năm miệng ăn mà chết hết ba người, chỉ còn lại Phương Nguyên và em gái của hắn. Sau này, vì trong nhà không có tài sản gì nên hai anh em chỉ có thể đi xa tha hương, tìm nơi nương tựa của những họ hàng khác, nói đến đây, đã vài chục năm rồi chưa gặp lại."

"Lúc trước, Phương Nguyên đột nhiên xuất hiện cũng làm ta sợ hết hồn, ai mà ngờ được tên nhóc đó không học chuyện tốt mà lại làm ra mấy chuyện này."

Trong lòng Tô An Lâm chợt nghĩ ra gì đó:

"Nói cách khác, dưới Phương Nguyên còn có một đứa em gái nữa, vậy người em đó đâu?"

"Không rõ, lần trước gặp Phương Nguyên, ta có hỏi qua hắn, nhưng hắn không nhiều lời, sau đó làm người dẫn đường cho đại nhân các ngươi luôn."

Ánh mắt Tô An Lâm chớp nháy, hắn đang suy đoán, có lẽ thủy quái kia có liên quan đến em gái hắn.

Dương Văn Lý lại hỏi thăm một số việc, thôn trưởng thoạt nhìn là một người thành thật, trả lời mọi thứ một cách rất chi tiết.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right