Chương 560: Trò Chuyện
Hơn một canh giờ sau, Tô An Lâm xuống ngựa, ánh mắt nhìn về phía nông trường.
Bang Thiết Mã kinh doanh bán ngựa.
Thuê ngựa, bán ngựa vô cùng hậu hĩnh.
Trước cửa lớn, có hai tên lưu manh đang khoác lác.
"Bang chủ của chúng ta thật to gan, vậy mà dám bắt Vương Lai Phúc của Hoa Hồng đường. Nghe nói hắn là tâm phúc của Tô đường chủ, nếu xử lý không tốt thì có phải người của hai bên sẽ đối đầu với nhau không?"
Tuy rằng mọi người đều là người của bang Sơn Hải, nhưng tổ chức này cũng không quá đoàn kết, ở bên dưới còn có rất nhiều các thế lực lớn nhỏ khác nhau, thường xuyên nổ ra tranh chấp.
Một thanh niên da ngăm đen bên cạnh cười nói:
"Ta nghe nói, Tô An Lâm bị thương rồi, lần này đi đối phó với thủy quái, nếu làm không xong thì cũng không biết chết vất vưởng ở đó. Cho dù hắn có thực sự quay lại được thì với tình trạng khi đó của hắn, có thể là đối thủ của bang chủ chúng ta sao?"
Vừa mới dứt lời, một bóng người xuất hiện trước mặt hắn ta.
Lúc này, hai người mới chú ý có một đám người tới đây.
Tổng cộng có mười người, cầm đầu là một người có dáng vẻ cao lớn, ánh mắt lạnh như băng nhìn chằm chằm vào hai người.
Hai người này chỉ là tiểu đệ của bang Thiết Mã, căn bản chưa từng nhìn thấy chân thân của Tô An Lâm.
Nhưng nhìn thấy khí thế cường đại của Tô An Lâm, thanh niên da ngăm đen lắp bắp nói:
"Này... Các người là ai, có chuyện gì?"
"Chăm sóc ngựa của ta cho tốt, nếu không ta đánh gãy chân các ngươi."
Tay Tô An Lâm khoát tay lên hai người bọn họ, thản nhiên nói.
Hắn lạnh lùng tỏa ra một luồng khí thế khủng khiếp, khiến hai tiểu đệ kia sợ hãi không dám nhiều lời.
Chờ đám người Tô An Lâm đi vào, hai người mới đặt mông ngồi bệt xuống đất.
"Người vừa mới đi vào là ai vậy?"
"Không... Ta cũng không rõ lắm, rốt cuộc đây là ai?"
Trong nhà, đám người Tô An Lâm tiến vào, một vài người đi ngang qua chú ý tới Tô An Lâm.
Trong đó có một người thuộc lớp cấp cao, đã từng gặp qua Tô An Lâm, nhất thời ánh mắt trở nên cứng đờ.
"Tô đường chủ, ngọn gió nào thổi ngài tới đây."
Người này dáng vẻ không cao, nhưng vẻ mặt khôn khéo âm thầm tính toán. Khi nói chuyện, hắn ta nhìn về phía tiểu đệ, liên tục nháy mắt ra hiệu.
Tiểu đệ hiểu ý, vội vàng đi gọi người.
Tô An Lâm cũng không ngăn cản, hỏi thắng:
"Người của ta như thế nào?"
Người có vóc dáng thấp tè cười nói:
"Không biết đường chủ đang nói đến cái gì?"
Hắn ta vốn muốn kéo dài thời gian, cho nên muốn nhây với Tô An Lâm một chút.
Nào biết sau khi hắn ta vừa nói xong, một bàn tay lập tức vung lên đánh về phía mặt người lùn.
"Chát!"
Một cái tát này, khuôn mặt người lùn biến dạng bẹp dí.
Răng trong miệng bay ra, rơi trên mặt đất.
Người lùn ngã trên mặt đất, đau đơn kêu rên, muốn nói gì đó nhưng vừa mở miệng đã phun ra một ngụm máu.
Mọi người đứng sau đều vô cùng hoảng sợ.
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, khiến tất cả không phản ứng kịp.
Tô An Lâm bước tới, đến bên cạnh người người lùn.
Không một ai dám ngăn cản hắn, mọi người đều vô cùng ăn ý lùi ra sau.
"Người của ta, ở đâu?"
Tô An Lâm từ trên cao nhìn xuống người lùn.
Ánh mắt người lùn hoảng sợ vô cùng, trơ mắt nhìn Tô An Lâm hạ chân dẫm trên đùi phải của hắn ta.
"Nếu ta dùng thêm chút lực, cái chân này của ngươi coi như phế đi đó."
Tô An Lâm thản nhiên nói.
"Không, đừng..."
Cảm nhận được đùi phải của mình giống như có một lực ngàn cân đang đè lên, ánh mắt người lùn ngập tràn sự sợ hãi.
Người này quả thực không phải người, không chịu nói đạo lý, vừa tới đã đánh!
Trong đường sao lại có người như thế này?
Người lùn biết Tô An Lâm nói thật, vội vàng hô lên:
"Tha mạng, tha mạng, ta nói, ở bên trong địa lao, Vương Lai Phúc ở chỗ..."
"Phốc!"
Một cước Tô An Lâm dẫm nát ngực hắn, âm thanh im bặt.
Đã chết!
Mọi người khó tin nhìn cảnh tượng này.
Bọn hăn slà chính là người của bang Thiết Mã, cho dù Tô An Lâm có là đường chủ. Nhưng đánh chó cũng phải ngó mặt chủ, sao có thể vừa tới đã giết người được?
Hắn không sợ phó bang chủ của bọn họ trả thù sao?
Còn đang nghĩ ngợi, một đám người đã lao đến.
Cầm đầu là một tên có mái tóc đen dài, trong tay cầm một thanh Cửu Hoàn đại đao, uy phong lẫm liệt, vô cùng khí phách.
Khí tức trên người hắn vô cùng hùng hậu, so với Mã Lại Hỉ phía sau cũng không kém hơn bao nhiêu.
Hắn chính là bang chủ bang Thiết Mã - Mã Phi Hoành, cũng chính là thủ hạ của phó bang chủ Mã Minh Sơn, có quan hệ họ hàng với nhau.
Mã Phi Hoành liếc mắt nhìn thi thể nằm trên mặt đất, con ngươi co rụt lại.
"Dám đến chỗ của ta làm càn, Tô An Lâm, ngươi chán sống rồi."
Mã Phi Hoành hừ lạnh một tiếng.
Nếu là lúc trước, hắn sẽ có chút kiêng dè Tô An Lâm, dù sao người này cũng chính là người đã giết chết đường chủ Thanh Sơn.