Chương 565: Kẻ Hai Lòng
“Sao hả, ngươi không tự tin vào bản thân mình?”
Tô An Lâm quay đầu đáp lại:
“Không chỉ có tự tin thôi đâu, ta còn có thể giết hắn.”
“Thế thì thú vị rồi đây.”
Đoàn Dĩnh hóng hớt không chê chuyện lớn, nói xong lại nở nụ cười.
“Nhưng mà Tô An Lâm này, ta thấy Mã Minh Sơn cũng rất tự tin, ngươi phải cẩn thận đấy.”
“Tất nhiên rồi.”
Hai người vừa nói chuyện vừa đi xuống nghỉ ngơi.
Vì buổi trưa mới tỉ võ, cho nên Tô An Lâm được người của Lý Khánh Sơn sắp xếp ở trong một biệt viện.
Hắn đang vận động làm nóng người.
Gần đến trưa, người làm bưng thức ăn đến.
Nhưng Tô An Lâm không đụng vào đồ ăn.
Bây giờ hắn không hề tin tưởng Lý Khánh Sơn, để đề phòng lần luận võ này có chuyện ngoài ý muốn, hắn sẽ không ăn đồ của người khác.
Hắn lấy thịt khô từ trong ngực ra gặm nhấm.
Thời gian thấm thoát trôi qua.
Trên sân tỉ võ bên ngoài Sơn Hải Bang đã có không ít người tụ tập.
Những người này đều nghe nói Tô An Lâm sắp tỷ võ sinh tử với Mã Minh Sơn nên đã chạy tới từ sớm.
“Kẹo hồ lô, kẹo hồ lô cực ngon đây.”
“Bánh nướng, ai bánh nướng đi.”
Quanh đó, nhiều tiểu thương đã chiếm những vị trí thuận lợi mở hàng buôn bán.
Tô An Lâm dẫn người đi xuyên qua đám đông.
Đột nhiên, hắn tung người nhảy lên, giẫm lên đầu của hai lái buôn rồi bay lên võ đài.
Trên đài, Mã Minh Sơn híp mắt lại, hắn đã đến từ nửa canh giờ trước.
Nhìn thấy Tô An Lâm đến, hắn mở mắt ra:
“Tô An Lâm, ta đã chờ ngươi rất lâu rồi.”
“Mã Minh Sơn, ta thật sự rất tò mò, không biết là ai cho dũng khí để ngươi khiêu chiến ta vậy, bang chủ à?”
Tô An Lâm nói thẳng.
Trong mắt Mã Minh Sơn vụt qua tia sáng:
“Can đảm đấy, quả nhiên ngươi là kẻ hai lòng.”
“Hầy, ta không có tham vọng gì với quyền lực cả, chỉ để ý có một điều thôi!”
Hắn giơ ngón trỏ lên nói:
“Ai chọc ta, ta giết kẻ ấy. Mã Minh Sơn, ngươi sai là sai ở chỗ không nên hết lần này đến lần khác tìm ta gây sự.”
Ngay khi hai người đang nói chuyện, phía dưới, Lý Khánh Sơn ngồi ở vị trí đầu tiên trên bục cao.
Hắn cau mày, không biết đang suy nghĩ gì.
Hộ pháp Triệu Kỳ bên cạnh tiến lại gần:
“Bang chủ, hình như ngươi đang lo lắng điều gì ạ? Sợ Mã Minh Sơn thua sao?”
“Theo lý mà nói, chúng ta đã cho Mã Minh Sơn ba lá bài tẩy rồi, hắn sẽ không thất bại, thế nhưng ta lại có dự cảm không tốt.”
Lý Khánh Sơn trầm giọng nói.
“Có ba lá bài tẩy này, Tô An Lâm ắt hẳn phải chết không nghi ngờ, xin bang chủ hãy yên tâm.”
Triệu Kỳ an ủi.
“Hy vọng là do ta cả nghĩ.”
Lý Khánh Sơn nghĩ cũng đúng, ngoại trừ thực lực chỉ đứng sau hắn ra, Mã Minh Sơn còn có ba lá bài tẩy kia. Tô An Lâm tuyệt đối không có cơ hội lật ngược thế cờ.
Càng về trưa, ánh mặt trời càng gay gắt.
Mã Minh Sơn cởi áo khoác ra, ném sang một bên, để lộ hai cánh tay cơ bắp rắn chắc.
Lúc này mọi người mới phát hiện, trên hai cánh tay Mã Minh Sơn chi chít những vết sẹo do đao kiếm để lại.
Vóc người của hắn không tính là cường tráng, nhưng rất rắn giỏi, nơi tiếp giáp các khớp xương đều là vết chai đen xạm.
Bên hông hắn có một cây đao lớn, lúc này Tô An Lâm cũng rút một thanh đao lớn ra.
Hắn không dùng rìu.
Vì rìu vừa mới lấy được, vẫn chưa quen thuộc, lần đại chiến này vẫn nên dùng vũ khí quen thuộc của mình thì hơn.
“Chịu chết đi.”
Mã Minh Sơn giậm chân, cả người gần như bay lên.
Tô An Lâm cũng di chuyển.
Ầm ầm!
Hai bóng người đụng độ nhau.
“Keng keng keng...”
Hai cây đao phát ra tiếng vang giòn rã.
Mã Minh Sơn cảm thấy cổ tay tê rần, trong lòng thầm nổi giận.
Tuổi còn nhỏ mà thực lực lại mạnh như vậy.
Chẳng lẽ mình thật sự phải dùng ba lá bài tẩy kia sao?
…
Chẳng lẽ mình thật sự phải dùng ba lá bài tẩy kia sao?
Thành thật mà nói, trong lòng Mã Minh Sơn không muốn dùng chúng.
Dù sao hắn cũng là phó bang chủ.
Tự thấy dù có đối chiến với Lý Khánh Sơn thì cũng là năm ăn năm thua.
Vì vậy cũng có chút tự tin.
Nhưng khi đối đầu với Tô An Lâm, hắn lại phát hiện ra mình vẫn đánh giá thấp thực lực của đối phương.
“Cuồng Đao Lạc Diệp Trảm.”
Đột nhiên, Cơ thể Tô An Lâm rút ngắn, bay vèo ra ngoài.
“Keng…keng…keng...”
Tiếng đao nổ vang từng đợt.
Mã Minh Sơn né không kịp, trên người bị chém đầy vết thương, quần áo cũng rách bươm.
“Haha, đao pháp được đấy, là ta xem thường ngươi rồi.”
Ầm ầm!
Cơ thể Mã Minh Sơn chấn động một cái, nổ bay những mảnh vải đứt vụn.
Ánh mắt hắn đột nhiên trở nên nguy hiểm.
‘Xem ra, nhất định phải dùng ba lá bài tẩy kia rồi.’
Hắn hừ khẽ một tiếng, tay bỗng lướt qua thanh đao của mình một lượt.
Tô An Lâm nhíu mày, động tác này hơi bị thừa, vì sao hắn lại làm vậy?
Sau đó, Mã Minh Sơn di chuyển, đột nhiên xông tới.
...
Lý Khánh Sơn nhìn động tác của Mã Minh Sơn, hài lòng gật đầu.
Đây là lá bài tẩy thứ nhất hắn cho kẻ kia.
Phấn độc.
Mã Minh Sơn đã uống thuốc giải của loại phấn độc này từ trước.
Sau khi chà phấn độc lên thanh đao, khi hai người giao chiến, bột độc bay ra do chấn động sẽ bay vào mũi của Tô An Lâm.
Đến lúc ấy, hắn sẽ suy nhược, từng bước rơi vào thế yếu.
Lý Khánh Sơn vân vê ngọc giới trên tay cười lạnh:
“Mã Minh Sơn không kiên trì nổi nữa rồi...”