Chương 571: Thiếp Mời

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 571: Thiếp Mời

"Đúng vậy, hôm nay có không ít người tới, ặc...Dương công tử, có phải ngươi đang chờ người nào không?"

Trần Trung Nguyên hỏi.

"Ừm, đang đợi một người."

Trong đầu Dương Văn Lý không khỏi nhớ tới Đoàn Dĩnh.

Từ sau khi chia tay mấy ngày trước, đã rất lâu rồi hắn không được gặp nàng, trong lòng vô cùng nhớ mong.

"Ờm, không nói chuyện nữa, ta ra phía trước làm quen với một vài người bản địa đây."

Dương Văn Lý nói.

Chủ yếu là đi gặp Đoàn Dĩnh, hắn nhớ Đoàn Dĩnh đã nói hôm nay nàng cũng sẽ tới.

Hơn nữa còn mang cả quà đến cho hắn.

Mỹ nữ muốn tặng quà cho hắn, thật vui.

"y...Vậy được rồi."

Thấy Dương Văn Lý không có tâm trạng chờ đợi tiếp, Trần Trung Nguyên cũng không còn cách nào cả, sai người dẫn hắn đi.

Hắn vừa rời đi, quản gia liền đi tới:

"Lão gia."

"Không phải ta bảo ngươi ở phía trước chiêu đãi khách khứa sao, sao lại đến đây?"

Trần Trung Nguyên hỏi.

"Lão gia, không biết tại sao Tô An Lâm lại đến đây rồi."

"Cái gì, hắn tới?"

Ánh mắt Trần Trung Nguyên cứng lại, ngẫm nghĩ một lát rồi giật mình nói:

"Chắc chắn là nha đầu Như Huyên đưa thiếp mời..."

"Lão gia, nếu Tô An Lâm đã tới, thân phận bây giờ của hắn cũng không tầm thường, chúng ta không tiện đuổi hắn đi, nếu không cứ để hắn ở chỗ này đi."

"Ừm, chỉ có thể như thế."

Trần Trung Nguyên bất đắc dĩ:

"Đúng rồi, Phương Trọng và Tôn Anh đến chưa?"

"Vẫn chưa, thật ra ta cũng lo lắng điều này. Phương Trọng xuất thân từ quân ngũ, lúc trước hắn đã rêu rao nói muốn được gặp Tô An Lâm, lần này mà đến, chỉ sợ sẽ gây chuyện."

Trần Trung Nguyên thở dài:

"Dù như thế nào thì Tô An Lâm cũng đã cứu mạng tiểu thư, nếu Tô An Lâm gặp phiền phức, ta vẫn phải ra mặt nói một chút."

...

Bên ngoài, Tô An Lâm đang trò chuyện với một đám nữ nhân.

Nhưng lúc này Trần Như Huyên đi ra.

Hôm nay nàng mặc một bộ váy trắng, xinh đẹp động lòng người.

Mọi người đều bị hấp dẫn.

Lúc này, địa vị của đám tiểu bối trong Hiếu Phong sơn trang đã được thể hiện rất rõ.

Khi Trần Như Huyên đi tới, một đám nữ tử vừa nãy còn vây quanh Tô An Lâm đều thi nhau hành lễ với Trần Như Huyên, sau đó tự giác rời đi.

"Tô An Lâm, được đấy, sau khi thành đường chủ là thu hút nhiều nữ nhân phết nhỉ."

Trần Như Huyên đi tới, cầm một cái bánh ngọt trên bàn lên ăn.

Tô An Lâm nghiêm mặt:

"Ta đâu có hay thu hút phụ nữ đâu."

"Nói mỉa ngươi mà ngươi cũng nhận, nhưng lại nói, không phải ta đã bảo Dung Nhi đến bảo ngươi không được tới đây sao, sao ngươi còn tới, có phải..."

"Tính cách của ta là thế, ngươi càng bảo ta không được tới, ta càng muốn đến xem."

Tô An Lâm cũng cầm bánh ngọt lên ăn:

"Lại nói, bánh của nhà ngươi ăn ngon thật, lát nữa gói cho ta hai phần."

Trần Như Huyên trợn trắng mắt, nói thầm tên ăn chực.

Ăn bánh ngọt xong, Trần Như Huyên nhìn bóng lưng Tô An Lâm, không kìm lòng được mà lại lo lắng.

Phương Trọng bằng tuổi nàng.

Lúc còn nhỏ hai người từng chơi với nhau, khi đó Phương Trọng đã nói thích nàng.

Về sau Phương Trọng tập võ, vào trong quân đội của phụ thân hắn, tính ra đã rất nhiều năm không gặp rồi.

Tính tình người này không được tốt lắm, cực kỳ vô lại, người nào trêu chọc hắn đều sẽ bị hắn ghi thù.

"Haiz, chỉ tại ta quá quyến rũ, thế mà lại khiến hai nam nhân phải tranh đấu..."

Trần Như Huyên không nhịn được phiền muộn.

"Không phải ta chỉ xinh đẹp một chút sao, vì sao lại có nhiều nam nhân bám lấy ta như thế, haiz, làm nữ nhân thật khó."

May mà Tô An Lâm không biết suy nghĩ của Trần Như Huyên.

Nếu không hắn nhất định sẽ tè một bãi để nàng soi gương.

...

Ngay lúc Tô An Lâm và Trần Như Huyên đang trò chuyện ăn bánh, hai con chiến mã kéo một chiếc chiến xa màu đen dừng lại ở cửa.

Đằng sau chiến xa có một đám binh sĩ mặc áo giáp đen.

Một số người thấy cảnh này đều nhíu mày lại.

"Là Phương Trọng, vậy mà Phương Trọng lại tới."

Trên chiến xa, một người thanh niên nam tử mặc trường bào màu lam đi xuống, mái tóc dài phấp phới, dáng người tráng kiện, uy phong lẫm liệt.

Người này chính là Phương Trọng.

"Các ngươi ở chỗ này chờ, ta đi vào."

Phương Trọng cũng không quay đầu lại, ra lệnh cho thuộc hạ!

"Rõ!"

Phương Trọng nhanh chân đi vào trong phòng, khí thế mạnh mẽ khiến đám người không thở nổi.

Chờ hắn đi vào, một số người mới châu đầu ghé tai.

"Đây chính là Phương Trọng."

"Nghe nói hắn và Trần Như Huyên tiểu thư quen biết từ nhỏ, hắn rất thích Trần Như Huyên.

"Đúng vậy, nghe nói Phương Trọng ở bên ngoài đánh thắng trận, đã được thăng lên làm tham tướng tiên phong."

"Tuổi trẻ tài cao, lần này Tô đường chủ gặp phải tình địch rồi."

...

"Tô An Lâm, sao ngươi lại tham ăn thế, ăn hết cả bánh ngọt rồi."

Trong đình viện, Trần Như Huyên nói thầm.

Tô An Lâm nhếch miệng:

"Không phải chứ, nhỏ mọn như vậy, mất công ta còn chuẩn bị quà cho ngươi."

"Quà gì, mau lấy ra đây."

Trần Như Huyên nóng lòng.

Thật ra vừa rồi nói chuyện lâu như vậy, nàng đã sớm muốn hỏi.

Nhưng cố tình Tô An Lâm lại coi như không biết, đúng là đáng ghét.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right