Chương 574: Được, Cứ Qua Đó Đi

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 574: Được, Cứ Qua Đó Đi

Tô An Lâm không để ý nói. Hắn không hề thích âm tông, muốn diệt trừ âm tông.

“Tất nhiên rồi.”

“Không nói chuyện này nữa, Như Huyên muội muội, hôm nay là sinh nhật của ngươi, ta có chuẩn bị lễ vật cho ngươi.”

Đoàn Dĩnh lấy một chiếc hộp cũng khá tinh xảo ra.

“Đa tạ tỷ tỷ.”

Sau khi nhận quà, Trần Như Huyên rất vui, sau đó nàng rời mắt nhìn sang Tô An Lâm. Tô An Lâm có chút đau đầu:

“Được rồi được rồi, ta cũng đã chuẩn bị đây, cho ngươi.”

Hắn lấy hộp gỗ ra.

“Trong đây là gì vậy?”

“Ngươi thích cái gì nhất?”

Tô An Lâm hỏi, Trần Như Huyên vô thức mở ra, sau khi nhìn thấy nấm ở bên trong, lập tức vui vẻ nhướng mày:

“Đây là nấm tiên thảo sao?”

“Đúng vậy, trước đây kiếm được, tặng cho ngươi đấy.”

“Đẹp quá đi mất, ta thích lắm, cám ơn.”

“Trên đây có bột nấm độc, định kỳ ngươi cứ đeo mặt nạ cạo bột phấn độc ra là được.”

Tô An Lâm nhắc nhở, Trần Như Huyên không có kinh tiên bằng da hút độc thay nàng, nếu bị bột nấm độc của mình làm cho ngã ngửa vậy thì nguy rồi.

“Biết rồi…biết rồi…ta cất quà đã.”

Mọi người trò chuyện một lúc, cuối cùng Trần Trung Nguyên cũng bước ra. Hắn nhiệt tình trò chuyện với một số người, dẫn mọi người đến đình viện phía sau, nơi này trưng bày không ít pháp khí.

“Chư vị, những pháp khí này là vài người bạn tốt nhờ ta bán đấu giá, nếu mọi người thích có thể ra tay. Mọi người đều biết mấy năm gần đây, càng lúc càng nhiều chuyện tà ma, tà vật do âm tông khống chế cũng nhiều không đếm xuể, cho nên có binh khí mạnh bên cạnh cũng là chuyện tốt.”

Nghe Trần Trung Nguyên nói, mọi người đều gật đầu. Có mặt ở hiện trường đều là những người có thân phận, thực ra ai nấy đều có pháp khí, chỉ là thực lực mạnh hay yếu mà thôi. Mà toàn bộ pháp khí ở đây đều có năng lực đặc biệt. Ví dụ như pháp khí hình cầu này, người cầm trong tay sẽ lập tức cảm nhận tinh thần sảng khoái. Còn cây quạt này, bề ngoài chỉ là quạt giấy bình thường, nhưng sau khi xòe ra, bên trên có khắc phù hiệu thần bí, tràn ngập dương khí.

“Dương công tử, pháp khí phía trước còn tốt hơn nữa, hay là chúng ta qua đó xem thử.”

Trần Trung Nguyên đột nhiên bước qua nói với Dương Văn Lý, Dương Văn Lý đáp:

“Không ngờ chỗ của ngươi lại có nhiều đồ tốt như vậy, bây giờ ta rất tò mò người nhờ ngươi bán pháp khí là ai?”

Trần Trung Nguyên cười nói:

“Là vài chiến hữu.”

“Không biết có thân phận gì? Có thể bán loại pháp khí như vậy, chắc chắn thân phận không thấp, nói không chừng ta cũng quen đấy.”

Dương Văn Lý tò mò.

“Ơ...mấy chiến hữu kia đều là tán tu, người ở chỗ nhỏ bé thôi, ta cũng không biết họ lấy mấy pháp khí kia từ đâu nữa.”

Dương Văn Lý lắc đầu không nói, hắn biết Trần Trung Nguyên không muốn nói thật. Hắn cũng không miễn cưỡng, quay đầu nói với Tô An Lâm và Đoàn Dĩnh:

“Vậy chúng ta cùng Trần trang chủ qua đó xem sao.”

Tô An Lâm không để ý đáp:

“Được, cứ qua đó đi.”

Họ bước vào một căn phòng, rõ ràng pháp khí ở đây nhiều hơn hẳn. Vừa đi vào quả thật Tô An Lâm cảm nhận được dương khí sung túc quanh quẩn nhưng cũng chỉ có thế mà thôi. Sau khi tu luyện công pháp tỏa dương hắn trở nên cực kỳ mẫn cảm với dương khí, pháp khí nào tốt, pháp khí nào bình thường, hắn đều biết rõ. Nói tóm lại phẩm chất những thứ ở đây tốt hơn bên ngoài một chút, nhưng so với pháp khí thanh đồng mà lúc đầu hắn từng tiếp xúc vẫn thua kém rất nhiều. Trần Trung Nguyên dẫn mọi người vào, lơ đãng nhìn thoáng qua Tô An Lâm. Phát hiện sắc mặt Tô An Lâm không chút thay đổi, trong lòng hắn không khỏi ngạc nhiên. Tiểu tử này, nhìn thấy nhiều pháp khí vẫn thản nhiên như vậy, phẩm tính không tệ. Phải biết pháp khí ở đây không hề tầm thường, rất nhiều vãn bối trong sơn trang của hắn đã từng đến đây, sau khi nhìn thấy pháp khí nơi này đều rất kinh ngạc. Như nữ nhi Trần Như Huyên của hắn, khi nàng vào đây cũng ngạc nhiên trong chốc lát, lúc ấy hắn còn cảm thấy hiếm có, mà Tô An Lâm lại chẳng kinh ngạc chút nào. Dương Văn Lý cũng giống Tô An Lâm, nhưng do hắn đến từ thành thị, kiến thức rộng rãi, còn Tô An Lâm sao lại như vậy nhỉ?

“Không tệ, một số pháp khí ở đây thật sự rất tốt, ta phải lựa chọn cẩn thận mới được.”

Dương Văn Lý gật đầu nói, đột nhiên Tô An Lâm bước đến trước viên châu màu đen.

“Tô An Lâm, ngươi cũng nhìn trúng thứ này à?”

Trần Trung Nguyên bước qua, bình thản nói.

“Pháp khí này có vấn đề.”

Tô An Lâm cau mày:

“Không chỉ cái này có vấn đề, không ít pháp khí trong phòng này đều có vấn đề.”

Chúng đều có vấn đề!

Lời của Tô An Lâm vừa nói ra, ngay lập tức đã khiến cho đám người xung quanh giật mình.

“Có vấn đề? Tô An Lâm, người nói vậy là có ý gì?”

Trần Trung Nguyên lập tức tỏ ra không vui.

Pháp khí ở nơi này của hắn ta, đều là đích thân hắn ta kết hợp mấy vị đại sư chế tạo pháp khí để cùng nhau lựa chọn, mỗi một món pháp khí đều là tinh phẩm.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right