Chương 578: Sao Có Thể Lợi Hại Như Vậy

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 578: Sao Có Thể Lợi Hại Như Vậy

Phía bên kia, ngoại trừ Trần Trung Nguyên ra, vẫn còn Đoàn Dĩnh và Dương Văn Lý đang đứng đó.

“Ta nói…”

Cao đại sư hít sâu một hơi.

Ông ta lúc này, tóc tai bù xù, giống như mấy người già ăn xin ven đường vậy.

Ông ta lẩm bẩm gì đó, bỗng nhiên, thân thể hóa thành một cái đầu người, liều chết chạy ra ngoài với tốc độ không thể tưởng tượng được.

Tô An Lâm phát hiện không bình thường, vội đưa tay bắt lấy một cái chân đằng sau Cao đại sư.

Nhưng…cái chân đột nhiên bị chặt đứt, cả người ông ta đánh lên người Trần Trung Nguyên một chưởng.

Trần Trung Nguyên kêu lên một tiếng ‘oa’, ôm ngực bay ra.

“Bịch.”

Sau khi đập nát hai cái pháp khí, Trần Trung Nguyên ngã xuống đất, gương mặt lập tức trở nên đen lại.

Trong lúc mơ hồ, còn có thể thấy trên gương mặt hắn ta vậy mà hiện lên một cái đầu người hệt như một đứa bé sơ sinh vậy.

Cao đại sư rít một tiếng, vừa một kích đánh trúng, ông ta còn muốn tấn công, trong chớp mắt đi tới bên phía Đoàn Dĩnh.

Đoàn Dĩnh vừa muốn đánh trả, nhưng lại cảm thấy Dương Văn Lí vội kéo nàng ta:

“Nữ nhân nhà ngươi, cút!”

Dương Văn Lí bộc phát ra khí phách nam nhi cường thế, một tay đẩy Đoàn Dĩnh sang chỗ khác.

Đoàn Dĩnh cũng có chút bối rối.

Khí lực toàn thân của nàng ta đều căng cứng, vốn đang đề phòng trước mặt, bất thình lình đằng sau có người kéo một cái, mông nàng ta ngồi trên một cái pháp khí hình nón.

Lúc ấy hoa cúc liền sít chặt lại.

Nhưng đây đều là chuyện nhỏ, Dương Văn Lý lập tức sử dụng pháp khí trên cổ, muốn chuẩn bị quyết đấu một trận giữa hai người nam nhân với Âm Tông.

Ầm!

Dương Văn Lý quỳ xuống đất tại chỗ, bị âm vật đánh bay.

“Làm sao có thể lợi hại như vậy!”

Dương Văn Lí vừa bay đi vừa kêu gào.

Tình huống của hắn ta giống như của Trần Trung Nguyên vậy, gương mặt lập tức đen đi, một cái đầu người hiện lên trên da mặt của hắn ta.

“Hahaha...”

“Hahaha...”

“Trần Trung Nguyên, Dương Văn Lý, các ngươi đã trúng âm Độc Chưởng của ta, nếu không muốn chết thì ngoan ngoãn thần phục đi!”

Nhân Đầu lão quái bỗng quay đầu lại.

Tuy vừa rồi hắn bị Tô An Lâm kéo đứt đùi phải trong lúc chiến đấu.

Nhưng với hắn mà nói, điều đó không đáng kể.

Hiện giờ, hắn lơ lửng trên không, giống như một hồn ma, khủng khiếp như loài ma quỷ.

Những đầu người còn sót lại bên cạnh xoay quanh hắn, khí thế cực kỳ khủng bố.

Trần Trung Nguyên được thuộc hạ đỡ, sắc mặt rất khó coi.

Hắn trúng độc, hắn có thể cảm nhận được âm khí trong cơ thể đang áp chế dương khí của hắn, cơ thể càng ngày càng lạnh, gần như không thở được nữa.

Rắc rối hơn nữa là hắn có thể chết, nhưng Dương Văn Lý thì không thể.

Dương Văn Lý chết thì Hiểu Phong sơn trang của hắn chắc chắn sẽ phải đền mạng!

Những người như họ, đôi khi đặt gia tộc lên trên tính mạng của mình.

Dương Văn Lý giãy giụa đứng dậy, tựa vào tường.

Những cái đầu người nho nhỏ hiện ra trên da hắn và rít gào.

Đau đớn lan ra toàn thân hắn.

“Không ngờ, Dương Văn Lý ta sẽ chết ở đây.”

Dương Văn Lý cười, nhìn về phía Đoàn Dĩnh:

“Có điều, vì cứu mỹ nhân mà chết, vậy thì ta chết cũng không hối tiếc.”

“Cẩu tắc, ngươi đừng hòng dùng tính mạng của bọn ta để ra lệnh cho bọn ta nghe theo, ta sẽ không cho phép chuyện này xảy ra!”

Tinh thần chính nghĩa của Dương Văn Lý bùng nổ, hắn hét to.

Vừa hô xong thì hắn phun ra một búng máu đen.

“Khà khà, vậy sao, thế thì ngươi sẽ chết, sẽ chết rất thê thảm, lục phủ ngũ tạng của ngươi sẽ từ từ bị cắn nuốt từng chút một, ngươi sẽ tận mắt nhìn thấy mình trở nên thối rữa.”

Nhân Đầu lão quái nở nụ cười nham hiểm.

Đúng lúc này, Tô An Lâm đi tới, cau mày nói:

“m độc à, âm khí nhập thể, đích xác rất phiền phức.”

“Tiểu tử, ngươi còn không quỳ xuống!”

Nhân Đầu lão quái quát vào mặt Tô An Lâm.

“Quỳ xuống? Ngươi muốn ép ta?”

Tô An Lâm nói với giọng điệu lạnh nhạt.

“Có tin ta giết một người cho ngươi xem, giết ai trước đây, hay là giết Dương công tử trước, hắn là con trai của Dương Quốc công, là hầu gia cao quý, nếu hắn chết thì chắc chắn triều đình sẽ...”

Vụt!

Hắn còn chưa nói xong thì Tô An Lâm đã sải bước xông lên.

Bàn tay to như quạt hương bồ cầm lấy đầu của Nhân Đầu lão quái.

Oành!

Dương khí cực nóng sôi trào rót vào đầu người.

Nhân Đầu lão quái nhăn nhó mặt mày trông hết sức dữ tợn, hắn không chạy thoát được.

Hắn kêu la thảm thiết một tiếng, sau đó Tô An Lâm bóp mạnh.

Bụp, đầu lâu bị bóp nát.

Đống đầu lâu vừa rồi còn vây quay tấn công Tô An Lâm đồng loạt hóa thành làn sương đen và tan biến.

“Chết, hai người bọn hắn đều sẽ chết, a...”

Giọng Nhân Đầu lão quái từ từ tiêu tan theo cái chết của hắn.

“Chết...Chết...”

Trần Trung Nguyên sửng sốt, sau đó hắn cực độ hoảng sợ, cố nén cơn đau trên người:

“Tô An Lâm, ngươi không nên giết hắn, bây giờ hầu gia trúng độc rồi, phải làm sao đây?”

“Ngươi cho rằng ta không giết hắn thì hắn sẽ cứu hầu gia à? Đừng quên, mục tiêu của hắn lần này là giết hầu gia, ta dám chắc, nếu ta tha cho hắn, hắn sẽ lập tức đối phó hầu gia.”

Tô An Lâm nói một cách lạnh lùng.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right