Chương 580: Không Có Động Tĩnh Gì

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 580: Không Có Động Tĩnh Gì

Hắn nghĩ lại mấy ngày trước hắn còn tỏ ra thờ ơ lạnh nhạt với Tô An Lâm, không ngờ hôm nay Tô An Lâm không so đo hiềm khích lúc trước mà cứu hắn.

“Làm phiền ngươi.”

Tô An Lâm không nói gì, yên lặng vận chuyển dương khí cọ rửa dương khí trong cơ thể Trần Trung Nguyên.

“Cha, ngươi không sao chứ, cha…”

Đúng lúc này, Trần Như Huyên vội vã chạy từ bên ngoài vào.

Nàng nghe quản gia nói chuyện xảy ra ở đây nên chạy đến ngay.

Tô An Lâm cũng trị liệu xong cho Trần Trung Nguyên, khí sắc của Trần Trung Nguyên đã khôi phục như thường.

Hắn hít sâu một hơi, quay sang cười nói với Trần Như Huyên:

“Con gái, vi phụ không sao, may mắn cho Tô tiểu hữu, nếu không có hắn thì lần này ta và Dương công tử đều khó giữ được tính mạng.”

“Đại ân đại đức suốt đời khó quên, sau khi trở về chắc chắn ta sẽ nói với cha ta một tiếng.”

Dương Văn Lý chắp tay nói với Tô An Lâm.

Tô An Lâm xua tay:

“Đây là điều ta phải làm, việc cấp bách hiện giờ là phải đối phó Âm Tông, tránh cho họ lại ra tay lần nữa.”

Trần Trung Nguyên nhìn thi thể trên mặt đất, cảm thấy đáng tiếc:

“Tiếc là đối phương chết rồi, nếu nghiêm hình tra tấn, chắc chắn có thể tìm ra hang ổ của Âm Tông.”

Tô An Lâm suy nghĩ, bỗng nhiên lấy một chiếc lệnh bài ra.

Lệnh bài này là lệnh bài Âm Tông hắn nhận được sau khi đối phó với thủy quái.

Bên trong có một con âm trùng, dùng âm trùng có thể truy tra người Âm Tông ở gần nhất.

Tô An Lâm thuyết minh về chiếc lệnh bài này, mọi người trong phòng vô cùng kinh ngạc.

Tô An Lâm nói tiếp:

“Ta định đuổi giết đến đó ngay bây giờ.”

“Bây giờ?”

Trần Trung Nguyên ngớ ra, cảm thấy hơi gấp gáp.

Tô An Lâm giải thích:

“Nhân Đầu lão quái là trưởng lão của Âm Tông, địa vị cao, hắn đích thân ra tay, chứng tỏ chắc chắn có rất nhiều chấp hành kế hoạch lần này. Có lẽ ngay bên cạnh chúng ta, có lẽ ở xung quanh đây có không ít người của Âm Tông. Ra tay bây giờ nhất định có thể một mẻ hốt gọn.”

“Ta đồng ý với Tô đường chủ.”

Trần Trung Nguyên cảm thấy cũng đúng:

“Vậy được, ta lập tức đi bố trí người.”

“Chuyện xảy ra ở đây đừng để lộ ra, để tránh rút dây động rừng.”

“Được!”

Màn đêm buông xuống, ven hồ thành Mai Lan, một chiếc thuyền lớn rực rỡ ánh đèn.

Chiếc thuyền này không phải là thuyền chở hàng bình thường, mà là thuyền khách nổi danh trong thành.

Trên thuyền có ăn có uống, lại có cô nương hầu chơi.

Trong căn phòng xa hoa trên thuyền, một người phụ nữ với khuôn mặt diễm lệ đang cầm một chiếc gương đồng chải tóc.

Sau lưng nàng, hai nữ tử cúi đầu bẩm báo.

“Sau khi tiến vào Hiểu Phong sơn trang, Cao trưởng lão chưa từng đi ra, bên trong không có động tĩnh gì, lúc chạng vạng trang chủ Trần Trung Nguyên của Hiểu Phong sơn trang tuyên bố hội Bách Bảo kết thúc.”

Người phụ nữ xinh đẹp đặt gương xuống, sắc mặt trở nên nghiêm túc:

“Lạ thay, chẳng phải đã nói hôm nay phải giải quyết Dương Văn Lý à, sao Nhân Đầu lão quái chưa ra tay?”

Nàng không nghĩ đến việc Nhân Đầu lão quái đã bị giết.

Dù sao họ hợp tác nhiều năm, nàng biết thực lực của Nhân Đầu lão quái.

Cho dù bị vây đánh thì hắn cũng sẽ gây ra động tĩnh lớn.

Đột nhiên, một cô gái váy đỏ đi tới:

“Tỷ tỷ, bên ngoài có gì đó bất thường.”

“Cái gì bất thường?”

Người phụ nữ xinh đẹp nhìn muội muội của mình, tỏ ra hết sức dịu dàng.

“Bình thường, xung quanh đây người đến người đi đông đúc lắm, nhưng hôm nay người đi lại ít đi nhiều, trái lại còn xuất hiện những gương mặt lạ.”

“Muội muội, ngươi cẩn thận quá rồi, thuyền của chúng ta ở đây rất ẩn nấp, sẽ không bị phát hiện.”

Người phụ nữ xinh đẹp cười khẽ, nói.

“Tỷ tỷ, chúng ta vẫn cứ cẩn thận thì hơn, dạo gần đây vài cứ điểm của Âm Tông chúng ta đã bị diệt trừ rồi.”

Cô gái váy đỏ nghĩ đi nghĩ lại, vẫn cảm thấy không yên tâm:

“Hay là chúng ta đi khỏi đi.”

“Đi? Dương Văn Lý nhất định phải chết, còn cả Tô An Lâm, hắn dám giết người của Âm Tông chúng ta….”

“Này, nơi này có còn đàn bà đẹp không hả, sao ả nào cũng xấu xí thế vậy?”

Đột nhiên, có tiếng quát to vang lên bên ngoài.

“Có chuyện gì thế?”

Người phụ nữ xinh đẹp cau mày.

“Tỷ tỷ, vừa rồi lúc ta đi vào, bên ngoài có một tên võ biền uống say tìm phụ nữ, ta đã xếp hai người cho hắn rồi, sao bây giờ lại còn gây sự nữa.”

Cô nàng váy đỏ nói với giọng điệu khó chịu.

Cô gái xinh đẹp tỏ vẻ chẳng đề tâm:

“Chỉ có một người? Một người thì giết là được, vừa hay, hôm nay độc công của ta có thành tựu, để tên đó đến đây đi, ta đích thân hút khô hắn rồi tính tiếp.”

“Như vậy…”

Cô gái váy đỏ hơi lo lắng:

“Người đó dù sao cũng là võ giả, lỡ như hắn chết khiến người khác tìm đến đây, thế thì rắc rối to.”

“Sợ cái gì, chúng ta giết bao nhiêu người chẳng phải vẫn bình yên vô sự đây sao? Muội muội à, ngươi cẩn thận quá, thảo nào thiên phú của ngươi tốt hơn ta, song thực lực vẫn yếu, nguyên nhân là vì thế đấy.”

Khuôn mặt diễm lệ của nàng hiện lên ý cười, nàng nhìn về phía hai cô gái váy trắng khác:

“Các ngươi đi chiêu đãi người đó, mang hắn đến đây, nói là bản thuyền chủ tự mình tiếp đãi hắn, để hắn nếm mùi Băng Hỏa Lưỡng Trọng Thiên.”

“Tỷ tỷ…ngươi định dùng…”

Cô gái váy đỏ sững sờ, hơi ngạc nhiên.

Hiển nhiên nàng biết sự lợi hại của chiêu thức đó.

Người phụ nữ xinh đẹp ní:

“Đi thôi.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right