Chương 583: Giết
Tô An Lâm quả quyết ra tay, khí tức trên người nhanh chóng dâng lên, một bàn tay dùng lực bắt lấy, siết chặt lấy cánh tay của nữ tử kia.
Nữ tử sững sờ, hoàn toàn không ngờ đến động tác của Tô An Lâm lại nhanh đến như vậy.
“Bắt được ngươi rồi, đồ ngốc.”
Tô An Lâm nhe răng cười gằn, Thôi Bối Thủ bộc phá, cương khí đi theo miệng vết thương trên bả vai nàng ta trực tiếp tiến vào bên trong.
“Oa…aaa…”
Nữ tử thét chói tai, cương khí đang đấu đá lung tung trong cơ thể nàng ta.
Trong bụng, ngực, đùi và cánh tay, thậm chí là đỉnh đầu, cũng nhanh chóng bắt đầu nổi sần.
Rầm rầm.
Ngay sau đó, cơ thể nàng ta nổ tung.
“Thôi Bối Thủ này vẫn rất có ích đó chứ.”
Tô An Lâm nói thầm.
Thôi Bối Thủ này có thể dùng âm khí cứu người, cũng có thể rót cương khí vào trong cơ thể tà vật để đối phó với âm vật.
Đây chính là hiệu quả của môn công pháp này.
Nhìn đám người da quỷ ở xung quanh, Tô An Lâm cười gằn:
“Giếtttt…”
Ầm…ầm…
…
Ở bên ngoài, một đại quân nhân mã do Hiếu Phong sơn trang và Dương Văn Lý dẫn đầu, còn đang chờ đợi ở ngoài.
“Tô đường chủ nói một mình đi vào trong đó điều tra, sao còn chưa ra ngoài?”
Dương Văn Lý nôn nóng đi tới đi lui:
“Chắc không phải là xảy ra chuyện gì rồi đó chứ?”
“Dương công tử không cần lo lắng, Tô đường chủ thực lực cao cường, dù xảy ra chuyện, hắn cũng sẽ ung dung ứng phó thôi.”
Trần Trung Nguyên ở bên cạnh liền lên tiếng.
Tô An lâm đi vào đã được một lát rồi, mọi người vẫn luôn chờ tín hiệu của hắn.
Bởi vì không muốn đánh rắn động cỏ, cho nên vừa nãy Tô An Lâm xung phong đảm nhận, đích thân đi vào trong quan sát tình hình.
Nhưng bọn họ nào biết rằng, mục đích của Tô An Lâm, chính là đi nhặt điểm kinh nghiệm.
Đột nhiên, thuyền lớn trước mặt nổ tung, sau đó lửa lớn nổi lên.
“Xảy ra chuyện rồi, mau qua đó.”
Dương Văn Lý vội vàng chạy qua bên đó.
Nhưng vừa chạy qua, thì lại thấy Tô An Lâm bình tĩnh ung dung đi xuống thuyền.
Mọi người đều khiếp sợ.
“Tô đường chủ, ngươi giải quyết rồi sao?”
Dương Văn Lý ôm quyền nói.
“Ừm hửm, giải quyết rồi, đều là một đám tép riu ma thôi.”
Tô An Lâm nói, sau đó còn ném đầu của hai tỷ muội kia sang một bên.
Dương Văn Lý tập trung nhìn kỹ, khi thấy là ai thì liền thốt lên:
“Là Song quái tỷ muội của Âm Tông, bọn họ…bọn họ sao lại ở chỗ này!”
“Song quái tỷ muội là thứ gì vậy chứ?”
Tô An Lâm tò mò hỏi.
“Cũng chính là hai trưởng lão của Âm Tông, địa vị cũng ngang tầm với Lão quái đầu người kia, thực lực rất mạnh, nhất lời Băng Hỏa Lưỡng Trọng Thiên của đại tỷ, nghe nói nó có thể khiến cho người ta muốn sống không được mà muốn chết cũng không xong!”
Dương Văn Lý giải thích.
Lần này hắn ta phụ trách đối phó Âm Tông, cho nên trong tay nắm giữ không ít tư liệu.
Kèm theo đó hắn ta còn có một vài bức họa về trưởng lão và đệ tử chính của Âm Tông.
“Hai người này nghe nói chỉ giết nam nhân, rất nhiều nam nhân đều đã chết trên tay bọn họ…”
Tô An Lâm nhún vai nói:
“Về sau sẽ không còn hai người này nữa.”
…
Tổng bộ Sơn Hải Bang.
Bang chủ Lý Khánh Sơn nghe thấy thủ hạ báo cáo, ông ta khẽ nhíu mày lại.
“Cho nên, Tô An Lâm liên thủ với Dương Văn Lý và Hiếu Phong sơn trang đã diệt trừ đi Song quái tỷ muội và Lão quái đầu người của Âm Tông!”
Răng rắc!
Hai khối hạt châu sắt trong tay ông ta trong nháy mắt đã bị nghiền nát.
“Tên Tô An Lâm này thật đúng là có bản lĩnh mà, mới đây mà đã quen biết nhiều quý nhân như vậy rồi.”
Ông ta khẽ híp mắt lại, hơi thở cuồn cuộn.
Triệu Kỳ ở bên cạnh liền cau mày lại:
“Bang chủ, nếu cứ tiếp tục như vậy, Tô An Lâm sẽ càng ngày càng bành trướng, sẽ không có lợi với chúng ta.”
“Ta biết, hắn cũng không ngốc, chắc chắn hắn cũng đã bắt đầu đề phòng ta rồi.”
Lý Khánh Sơn cất giọng nhàn nhạt:
“Triệu hồi những vị kia tới đây đi, đến lúc nên dùng đến bọn họ rồi.”
“Bang chủ, ý của ngài là mấy vị ở Tây Vực sao?”
“Không sai, có những chuyện người của chúng ta ra tay sẽ không tiện.”
Lý Khánh Sơn nói xong, lại nói tiếp:
“Ngoài ra, phân phó cho Tô An Lâm, mời Dương Văn Lý công tử đến đây, ta muốn mở tiệc đãi khách.”
“Dạ.”
Triệu Kỳ lui xuống.
…
“Cái gì, muốn mời ta đến ăn cơm sao?”
Bên trong phủ trạch của Tô An Lâm, Dương Văn Lý nghe thủ hạ báo cáo thì thẳng thừng xua tay:
“Ta và Cố đường chủ mới gặp như đã thân từ lâu, không cần phải đi gặp Bang chủ gì đó đâu, không gặp, không gặp.”
Tô An Lâm cũng mặc kệ, chỉ nói với Vương Lai Phúc:
“Nói ra bên ngoài đi, nói rằng Dương công tử vừa giải quyết xong người của Âm Tông, thân thể không khỏe nên sẽ không đi.”
“Dạ.”
Vương Lai Phúc lui xuống.
Dương Văn Lý nói thầm:
“Con người của ta ghét nhất chính là nịnh bợ, mỗi lần đến một nơi nào đó, người mời ta dùng bữa đều xếp dài ra đến cửa thành, nếu như ta đồng ý, chẳng phải ta sẽ bận chết hay sao?”
Khóe miệng Tô An Lâm khẽ giật, nghe thế nào cũng cảm thấy cái điệu bộ thể hiện trong đó vậy chứ.