Chương 597: Mục Tiêu

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 597: Mục Tiêu

“Đại thống lĩnh, chúng ta có rút lui không?”

Thuộc hạ đi đến bên cạnh Ô Nhật Kỳ Hàn, nói với vẻ nôn nóng.

Chẳng ai ngờ được sự việc đột nhiên lại phát triển theo hướng này.

Sắc mặt Ô Nhật Kỳ Hàn cực kỳ khó coi:

“Người Đại Hạ quá xảo quyệt, ấy vậy mà lại đánh lén nơi đóng của chúng ta!”

Bây giờ hắn không muốn rút lui, dù sao Dương Văn Lý xuất hiện ở đây.

Mà một nghìn lang kỵ binh của Đại Hạ đã bị bọn họ bao vây.

Chỉ cần cho hắn một chút thời gian là hắn có thể khiến cho Đại Hạ thất bại hoàn toàn.

Thế nhưng nơi đóng quân lại xảy ra chuyện.

Phải biết rằng.

Lần này bọn họ xuất chinh, nhiều vật tư đều đặt trong nơi trú đóng, nếu nơi đóng quân bị phá hủy, thì bao nhiêu binh lính, bao nhiêu lang kỵ binh ăn cái gì?

Lang kỵ binh trông thì lợi hại thật đấy, nhưng ăn cũng khỏe.

Ngựa thì chỉ cần thảo nguyên là được, có thể nói cả thảo nguyên mênh mông đều là lương thảo của đàn ngựa.

Nhưng hắc lang thú thì lại khác.

Loài hắc lang thú này chỉ căn thịt, bình thường bọn họ có thể nuôi nhiều hắc lang thú không chỉ dựa vào bầy cừu khổng lồ của mình.

Mà còn nhờ vào việc giết người, sau đó cho chúng ăn thịt người.

Nếu nơi đóng quân không có bầy cừu, đàn hắc lang thú đói bụng thì sẽ có tai nạn xảy ra.

Ô Nhật Kỳ Hàn hừ lạnh:

“Rút quân! Nhưng trước khi rút lui phải giết chết đồ chó đẻ Dương Văn Lý!”

Những người này vẫn giữ thái độ cảnh giác với Dương Văn Lý.

Bởi vì trước đó bọn họ đã chịu thiệt nhiều lần vì Dương Văn Lý.

Sau khi Hoàng Hưng thay thế vị trí của hắn, bọn họ sống thư thái hơn nhiều.

Bởi vậy, đối với Ô Nhật Kỳ Hàn mà nói, Dương Văn Lý là cường địch của bọn họ.

Sự tồn tại của người này có lẽ sẽ khiến bọn họ tổn thất nặng nề, vì thế hắn nhất định phải chết.

“Một nhóm trăm người ở lại, tiến lên xen kẽ, giết Dương Văn Lý!”

Ngay lập tức.

Trên chiến trường, đội hình của đội quân lang kỵ binh của người Lập Kỳ bắt đầu thay đổi.

Một nhóm lang kỵ binh cường tráng nhất bỗng lao ra từ giữa đội quân, tạo thành một đội ngũ.

Vừa xuất hiện, đội ngũ này đã chia tách đội quân Đại Hạ với tốc độ nhanh nhất.

Gia Cát Phong trông thấy cảnh ấy, ánh mắt hắn tức khắc trở nên nghiêm túc.

“Không ổn, mục tiêu của bọn họ là tướng quân, tướng quân, đi mau!”

Dương Văn Lý cũng phát hiện ra:

“Rút lui!”

“Những người khác, ngăn bọn họ lại.”

Gia Cát Phong chủ động rút kiếm, kêu gọi binh lính dưới trướng nghênh địch.

Còn Dương Văn Lý tức tốc rút lui trong sự dẫn dắt của thuộc hạ.

Thế nhưng, hắn chưa chạy được bao xa thì một nhóm lang kỵ binh và người của hắn đã lao vào chém giết lẫn nhau.

“A…”

Một lang kỵ binh của Đại Hạ không kịp tránh né, bị hất bay.

Một nhóm năm người khác bị hai con sói của quân địch đâm bị thương.

Tình hình cực kỳ bất ổn.

Thậm chí Gia Cát Phong đích thân xông trận, chỉ vì để cho Dương Văn Lý có thời gian chạy trốn.

Dương Văn Lý chạy gấp gáp, hắn chạy về phía cửa thành.

Chỉ cần chạy đến cửa thành, một khi vào trong thành thì lang kỵ binh sau lưng không thể đuổi kịp hắn.

Tôn Liên Thành cũng chú ý đến cảnh này, hắn tức khắc nôn nóng không thôi.

“Còn đứng ngây ra đó làm gì, kỵ binh xông lên cho ta, bảo vệ Dương tướng quân.”

Ngay lập tức, một bầy ngựa lao từ trong thành ra, những binh sĩ cưỡi ngựa xông về phía Dương văn Lý.

Ở đằng xa, nhìn thấy Dương Văn Lý chạy trốn nhanh, sắc mặt Ô Nhật Kỳ Hàn cực kỳ khó coi.

Phần lơn cấp dưới của hắn đều bắt đầu rút lui rồi, một trăm tinh binh sắp sửa đuổi kịp Dương Văn Lý.

Thế nhưng lại để vuột mất hắn.

Không chỉ có vậy, một trăm tinh binh hiện giờ đã thương vong hơn một nửa.

Rốt cuộc dù lợi hại đến đây thì một khi tiến vào địa bàn của quân địch cũng sẽ bị bao vây tấn công, tổn thất nghiêm trọng.

“Đại thống lĩnh, đi thôi.”

“Đúng đấy đại thống lĩnh, nơi đóng quân chúng ta…”

“Câm miệng!”

Ô Nhật Kỳ Hàn hừ lạnh.

Thuộc hạ không dám nói gì nữa, nhưng nhìn vào ánh mắt của bọn họ thì có thể thấy được tất cả bọn họ đều vô cùng nôn nóng.

Ô Nhật Kỳ Hàn vẫn chưa từ bỏ ý định, hắn hừ lạnh, nói:

“Đưa cung tên cho ta!”

“Vâng!”

Ô Nhật Kỳ Hàn giương cung, lắp tên.

Hắn còn bôi cát độc màu đen lên đầu mũi tên.

Hắn nheo mắt, nhắm ngay hướng Dương Văn Lý đang chạy đi.

Đột nhiên.

“Vụt!”

Mũi tên bắn ra khỏi cánh cung.

Hắn không thèm nhìn xem kết quả ra sao mà quay đầu lại quát:

“Đi!”

Phập!

Thuộc hạ của Ô Nhật Kỳ Hàn nhìn thấy Dương Văn Lý ngã từ trên ngựa xuống ở đằng xa.

Tức khắc, cả đảm cực kỳ phấn khích.

“Ha ha ha, tài bắn cung của đại thống linh vô địch thiên hạ!”

“Đi thôi.”

Ô Nhật Kỳ Hàn nói một cách lạnh lùng.

Cánh tay vừa kéo cung của hắn đang run nhẹ.

Không phải bởi vì sợ hãi.

Mà bởi vì, cây cung ấy không phải là cung tên bình thường.

Cần có sức kéo không tầm thường.

Trong quân đội, chỉ có mình hắn mới có thể sử dụng cây cung này.

Cho dù là vậy, mỗi lần kéo cung, thỉnh thoảng cánh tay hắn sẽ bị thương.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right